Lá
Thư Từ Phương Xa
Thưa Sư Phụ
(SP) thương kính của chúng con ,
Con muốn kể
cho SP nghe về Ðại hội khoáng đại kỳ III của Giáo Hội Phật Giáo Việt nam
Thống Nhất Hải ngoại tại Hoa kỳ Văn Phòng 2 Viện Hoá Ðạo tại 2 nơi :
Chùa Diệu Pháp và tu viện Bảo Pháp ở California , và Lễ hội hành hương
Ấn Ðộ của anh chị em Huynh trưởng chúng con ở khắp nơi trên thế giới tụ
hội về đất Phật Bodh Gaya _ Bồ Ðề Ðạo Tràng.
Tất nhiên
trong thư này, con không có tham vọng làm một bài tường thuật cho SP đọc
đâu, chuyện này đã có nhiều chuyên viên làm rồi, con cũng không thể kể
hết cao danh quí tánh, và pháp hiệu của hơn 3, 400 vị Tăng Ni vân tập
về đại hội, làm vàng rực một góc trời và vùng núi đồi Azusa ….cũng như
con không thể nào kể SP nghe hết danh sách của quí Thầy, các anh chị,
các bác …trong hàng mấy chục tiểu ban của ban Tổ chức Ðại hội ! Cũng
vậy, con không thể nêu lên tên của tất cả mọi chỗ ở chùa Diệu Pháp hay
tu viện Bảo Pháp mà đối với con thật rất rộng lớn về cả nghĩa đen lẫn
nghĩa bóng, con chỉ muốn kể và nói với SP về những con người, những sự
việc mà con đã được nghe, nhìn, và cảm nhận qua “đại hội lịch sử” này.
Tại sao con
gọi Ðại hội này Ðại hội lịch sử ? Bởi vì con được biết rằng đây là lần
đầu tiên anh chị em huynh trưởng GÐPT chúng con tham dự một đại hội của
quí Thầy với tư cách con cháu trong nhà, con thấy BHM về trước ở chùa
Diệu Pháp cũng như tu viện Bảo Pháp của thầy VL cùng chung lo với Thầy
và các anh chị em khác : lo nơi ăn chốn ở cho quí đại biểu, lo trang
hoàng lễ đài, sân khấu, khán đài, phòng hội v..v.. Chưa bao giờ ở hải
ngoại này mà con được tham dự một đại hội Phật giáo đông đảo, vui vẻ,
đầm ấm như vậy! Con có cảm tưởng như một ngày giỗ tổ ở quê nhà . Sư Phụ
có biết không? Ở đây con cũng được gặp rất nhiều người quen của SP như
các Anh TH, VH, anh PCT, anh VVA, Chị YL, anh TQT ( hay Thầy TK của
chúng con hồi xưa đó,) đó là chưa kể Thầy HG, Thầy NÐ, Thầy NS, và gần
như tất cả chức sắc của GHPGVNTN ở hải ngoại …. đúng là một “ngày hội
lớn” và con có cảm tưởng như con được “trở về những ngày xưa” ở quê nhà,
đôi khi con không biết là nằm mơ hay thật, chỉ biết rằng không khí ở đây
cho con niềm vui, niềm yêu đời, yêu người vô điều kiện , giống như
trong bài thơ “Một thóang chiêm bao” của SP đó:
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khóe
môi cười nắng quái cũng gầy hao
Như
cò trắng giữa đồng xanh bất tận
Ta
yêu ngưòi vì khoảnh khắc chiêm bao
Ðại hội
chính thức là 3 ngày 8,9 và 10 tháng 10/04. Chúng con về trước 1 ngày để
họp Ban hướng dẫn nên được biết quí Thầy trong ban Tổ chức cũng đã về
làm việc với Thầy VL rồi! Về Thầy VL thì khỏi nói, Thầy lo lắng quá
chừng và gần như Thầy không đứng yên được một chỗ nào, tìm thầy rất khó,
con còn nghe anh chị em nói rằng phải có người nhắc Thầy dùng cơm không
thì Thầy bỏ sót luôn nhiều bửa! Ðại biểu một số ở Chùa, một số ở khách
sạn nên việc đưa đón đại biểu cũng phải có tổ chức và giờ giấc hẳn hoi;
con thật phục quí Thầy quí Ôn đã cao tuổi mà thức khuya dậy sớm rất hay;
giờ giấc các phiên khoáng đại gần như không bao giờ sai chạy vì trể nãi.
Ðặc biệt nhất là lễ khai mạc làm tại tu viện Bảo Pháp cách rất xa chùa
Diệu Pháp là nơi đại biểu vân tập về mấy hôm nay và phiên họp tiền hội
nghị cũng đã xảy ra ở đây. Mới 6 giờ sáng, mọi người đã sẵn sàng để ra
xe bus đi lên tu viện Bảo Pháp ; ở Houston không bao giờ được thấy núi,
sáng nay con được thấy núi xanh, mây trắng và cả sương mù nữa ; nhớ mấy
câu thơ Sư Phụ viết cho đỉnh Trường Sơn:
Còn nghe được tiếng ve sầu
Còn
yêu đóm lửa đêm sâu bập bùng
Quê người trên đỉnh Trường Sơn
Cho
ta gởi một nỗi hờn thiên thu
Chúng
con bây giờ nhìn lên dãy núi xanh kia không thấy Trường Sơn của mình
nhưng chắc chắn phía sau là tu viện Bảo Pháp nên con nhại lại bài thơ
sâu sắc của Sư Phụ thành 1 bài thơ ngố :
Này đây mây
trắng sương mờ
Này đây dãy
núi xanh lơ mơ màng
Chùa Thầy
Viên Lý trên cao
Cho ta gởi
một lời chào “dear friend ! ”
Cuối cùng xe
cũng leo lên giốc đồi Azusa và chúng con cũng được cùng với đại biểu,
“tung tăng” khắp nơi của tu viện Bảo Pháp _ vì trước và sau khi điểm
tâm, “du khách” đại biểu có thì giờ đi vãn cảnh chung quanh Chùa. Khung
cảnh giống như các Chùa Thuyền Tôn, Trúc Lâm , Hồng Ân …của mình hồi
xưa vậy đó Sư Phụ à, cũng đường đất, cũng cây cao bóng mát, chỉ là “vĩ
đại” hơn một chút ; vườn Chùa có nhiều hoa, có bướm, có kiến, có nhện
nữa, rất khác với xã hội hiện đại dưới kia, một lần nữa, con như được
sống lại “những ngày xưa thơ ấu” và con nhớ “Mộng ngày” của Sư Phụ :
Ta cỡi kiến đi tìm tiên động
Cõi
trường sinh đàn bướm dật dờ
Cóc
và nhái lang thang tìm sống
Trong hang sâu con rắn nằm mơ
…..
Ta
gọi kiến, ngập ngừng mây bạc
Ðuờng ta đi non nước bồi hồi.
Bóc
quá khứ, thiên thần kinh ngạc;
Cắn
vô biên trái mộng vỡ đôi
Nhưng rồi con không còn thì giờ để trầm tư về những việc
kinh thiên động địa của Sư Phụ là “bóc quá khứ” và “cắn vô biên” nữa, vì
loa phóng thanh đã kêu gọi vào phòng họp rồi sau đó ra tham dự lễ khai
mạc ở ngoài trời và sau đó là lễ An Vị Phật . Thật là một buổi lễ khai
mạc hết sức trang nghiêm, long trọng và cảm động với dàn điều hành trên
lễ đài, đầy mằu sắc, chư Tăng màu vàng , cư sĩ áo trắng, GÐPT áo Lam
v..v.. mà con thấy nổi bật nhất là Thầy Giác Ðẳng và chị Ỷ Lan. Mặc dù
buổi lễ rất dài, chỉ nội một chuyện giới thiệu thành phần tham dự cũng
mất gần một tiếng đồng hồ _ nhưng mọi người vẫn chú tâm theo dõi và
những lời của Hoà thượng Hộ Giác, và chư tôn Hoà Thượng, Thượng Tọa ,
v..v.. đã thấm sâu vào lòng người , cũng thế với đạo từ của Hội đồng
Lưỡng viện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Thưa Sư Phụ,
Sư Phụ có
biết tại sao trong bao nhiêu diễn văn mà con chỉ nhớ nhất lời của HT Hộ
Giác và của Thầy Viên Lý không? Tại vì hai vị này nhắc đến GÐPT nhiều
nhất . Sư Phụ đừng cười con nha! Thật vậy, HT Hộ Giác khen GÐPT, có thể
nói là “khen nức nở” đó SP à, không như SP nói là “tại sao GÐPT chúng
con chỉ luôn đóng vai trò trang hoàng cho các Chùa, các Ðại hội của Giáo
hội” mà thôi đâu ; còn Thầy VL thì kể công của Anh Chị Em GÐPT đặc biệt
đóng góp cho kỳ đại hội này, trong đó có BHM, LQD, HÐD, GÐPT Chánh Ðạo,
GÐPT miền Quảng Ðức v..v.. Ðiều này làm con nhớ đến việc cách đây 5
năm, SP bảo Anh Chị Em chúng con phải kiên nhẫn với quí Thầy, phải hiểu
quí Thầy hơn nữa, v..v.. ; ngày hôm nay con nghĩ rằng chúng con đã thực
hiện được lời dạy của Sư Phụ rồi đó. Chúng con đã tự nguyện chung lo
với quí Thầy nhiều khâu trong việc tổ chức, điều hợp, làm thư ký , kiểm
soát viên cho các phiên họp khoáng đại, ngoài ra, có nhiều người trong
anh chị em chúng con được đề cử giữ những chức vụ trong các hội đồng của
nhiệm kỳ mới.
Con rất
thích thú đối với những buổi họp của quý Thầy vì nó rất khác với những
buổi họp của Anh Chị Em chúng con ; qúi Thầy giữ nhiều giới luật hơn
chúng con nên đúng là có những oai nghi khác thường. Dù bất đồng ý
kiến, dù thấy những khuyết điểm đây đó, quí vị vẫn nói năng nhỏ nhẹ,
hiền lành, vẫn xưng “con” khi phát biểu, và nhất là không phải chuyện gì
cũng nói toạc ra giữa đại hội, con nói như vậy vì con thấy quí Thầy luôn
vào phòng hội ý hay họp riêng trước và sau những phiên khoáng đại ( con
nói điều này có sai thì quí ngài bao dung cho con nha! )
Có nhiều
phiên họp con không tham dự được (vì bận việc khác) nhưng ở ngoài vẫn
nghe được qua hệ thống loa ; chỉ có điều tiếc cho con là con phải về sớm
nên không được tham dự lễ bế mạc bao gồm lễ tấn phong và hiệp kỵ mà sau
này được nghe anh chị em kể lại, rất cảm động. Con cũng rất mừng được
nghe tiếng nói vui vẻ của Thầy Huyền Quang qua cellphone của thầy Quảng
Ba và càng vui mừng hơn nữa về lời xác nhận của Thầy Quảng Ðộ : đây là
đại hội thành công nhất của Giáo hội trong 12 năm trở lại đây!
Bây giờ
con kể SP nghe về Lễ Hội hành hương Ấn Ðộ nha .
Anh Chị Em
chúng con gồm nhiều đoàn từ khắp nơi trên thế giới ( Châu Âu, Châu Úc,
Hoa Kỳ, Canadav..v..) hẹn nhau về gặp mặt tại Viên Giác Institute của
Thầy Như Ðiển và chư đệ tử của Thầy ở thành phố Bodh Gaya gần Bồ Ðề Ðạo
Tràng _nơi cách đây hơn 2500 năm đức Thế Tôn đã giác ngộ đạo Giải
Thoát. Ðòan của con có lẽ là đông nhất, gặp nhau ở Los Angeles để đi
Hồng Kông ( China) , từ Hồng Kông qua Bangkok (Thailand) rồi từ Bangkok
mới qua Bodh Gaya (Ấn Ðộ) .Trong đòan có Thầy Nguyên Siêu, Thầy Phổ Hoà,
anh Cao Chánh Hựu …đến Bangkok đã có vài phái đòan nữa, trong đó có phái
đòan Úc và trước khi rời Bangkok chúng con còn được sung sướng đón tiếp
phái đòan quốc nội, mặc dù chỉ có 2 thành viên “lang thang” trốn thoát
sự ngăn cấm của nhà nước CS.
Chuyến bay
của hãng Air Phuket của Ấn Ðộ đưa chúng con đến phi trường Bodh Gaya vào
một buổi xế trưa . Quang cảnh đìu hiu của phi trường với ánh nắng rất
nhạt còn vương trên những ngọn cây gồi làm con nhớ nhiều đến những miền
quê của Huế, Quảng nam …của những thập niên 50 mà con lại thấy như rất
gần gũi ; nói theo miền Trung VN đó là cảnh “ chó ăn đá gà ăn muối” còn
nói một cách thi vị theo SP thì :
Từ núi
lạnh đến biển sâu muôn thuở
Ðỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa Ðông mai mùa Hạ buồn không
Ấn Ðộ thật khác xa với Hồng Kông, Thái Lan … nói đúng hơn,
Bodh Gaya khác xa với Bangkok : đến đây chúng con như lạc vào một thế
giới khác, không có máy móc, cơ giới, mà có nhiều xe ngựa, xe đạp,… và
trâu, bò, dê ,heo v..v.. đi ngoài đường một cách hiền lành chung với
khách bộ hành. Nhiều nhà mà cha mẹ con cái ở chung với con trâu con bò
của mình, họ tắm cho trâu bò cũng kỹ như tắm cho con cái họ, con nhìn
thấy thích ghê. Có những thanh niên nam nữ ra đứng trước đường ,trước
nhà nhìn khách du lịch đi qua với vẻ thích thú ra mặt. Họ rất đẹp, từ
cặp mắt đen láy, sâu, sáng, đến sống mũi cao, thẳng cho đến môi, miệng
đều có nét thanh tú và dù da họ đen nhưng không che lấp được ánh mắt
thông minh của họ, từ người lớn đến trẻ em . Mỗi buổi sáng chúng con
theo quí Thầy ra chỗ cây Bồ Ðề lịch sử tụng Kinh, lễ Phật, xong đi nhiễu
quanh Tháp và cây bồ đề 3 vòng ; có 2 hôm người ta mở cửa cho vào (có lẽ
Thầy NÐ đã xin phép _ Thầy dặn khi đi ngang qua cây bồ đề thì cụng đầu
vào đó 3 lần), và mình còn được thấy toà Kim Cang nữa, nơi đây thái tử
Tất Ðạt Ða đã ngồi thiền trong 49 ngày và đắc Ðạo vào ngày mồng 8 tháng
Chạp âm lịch ( 589 năm trước tây lịch ). Con thấy như chỗ này rất thân
thuộc, và trong thóang chốc, con quên hẵn rằng đây là Ấn Ðộ, rất xa Việt
nam , càng rất xa Houston, nơi con đang sống.
Hôm sau thì các phái đòan đều đến đông đủ, thôi thì tay bắt
mặt mừng, chào hỏi búa xua làm không khí nhà Chùa rộn ràng và ồn ào hẳn
lên! Chúng con cũng được gặp Thầy Như Ðiển và Thầy Viên Lý mới đến rồi !
Qúi Sư Cô phải “di tản” để nhường phòng cho đại biểu nữ chúng con ( sau
này con mới biết ); các phái đòan thân nhân của đại biểu cũng đông và
đặc biệt có nhiều cụ ông cụ bà 80 tuổi trở lên nữa!
Buổi lễ khai mạc ở nơi xa xôi này, không có đại diện chính
quyền, không có những máy thu hình của những nhà báo như những buổi lễ
khai mạc khác ở những thành phố lớn như chúng con đã nhiều lần tham dự,
nhưng có một không khí hết sức đầm ấm thân mật , làm cho mình nhớ đến
những ngày xưa, GÐPT của những năm 50 …lúc đó, GÐPT chưa phát triễn ra
chiều rộng, nhưng sức sống rất mãnh liệt và tình Lam tuyệt vời , ACE các
Ðơn vị thân thương, đối với nhau không khác gì anh em ruột thịt . Trong
không khí dễ thương như vậy, lời phát biểu của ai cũng trở nên đáng nhớ
hơn, từ lời của anh Hựu ôn lại những giai đọan của BHD Hải ngoại, lòng
tri ân của Anh đến quí Thầy … lời nhắn nhủ của quí Thầy Như Ðiển, Thầy
Viên Lý, Thầy Nguyên Siêu …. đi sâu vào lòng anh chị em vì sự có mặt quí
báu của quí Thầy ở nơi xa xôi này; đặc biệt hơn hết là tiếng Anh Châu từ
trong máy vang lên làm nhiều anh chị không cầm được nước mắt, Anh nói
rằng khi cấm không cho phái đòan Việt nam tham dự lễ hội hành hương,
người ta chỉ cấm đưọc thân xác Anh nhưng trái tim Anh đã ở tại đây rồi,
trong buổi lễ khai mạc này rồi v..v..thế cho nên ai bảo rằng anh chị em
GÐPT chúng ta thiếu trí tuệ , quá tin tưởng vào những người không đáng
tin tưởng để phút chót bị chận lại hết tại phi trường? Nếu không có trí
tuệ, nếu không “thấy” trước đuợc giả tâm của người ta thì làm sao tiếng
nói của Anh qua được đến đây, trong buổi sớm mai lịch sử này ? Thế đấy
Sư Phụ ạ, có lẽ đó là nguyên nhân mà Thầy VL bảo với chúng con rằng :
“những mỏ vàng, mỏ kim cương, mỏ dầu hỏa v..v.. trên thế giới, cứ khai
thác hoài thì có ngày phải cạn hết nhưng chất xám của anh chị em GÐPT
thì càng khai càng phong phú thêm” thật là một câu nói lịch sử, làm
chúng con nghe thật “đã” (“nói vậy mà không phải vậy” đâu_ còn phải cố
gắng lâu dài nữa mới đưọc như Thầy nói, có phải không SP ?
J
J
!! Con biết rồi, không có tưởng thiệt rồi sinh tâm ngã mạn đâu!!)
Tiếp theo là những buổi họp của BHD hải ngoại, đều có quí
Thầy chúng minh . Những hôm sau không khí các buổi họp càng ngày càng
vui hơn vì anh chị em đã qua với nhau đêm hội ngộ, đêm vui quanh đèn,
đặc biệt có quí Thầy và qúi anh chị lớn của ban Bảo Trợ, Cựu Huynh
Trưởng tham gia, rất vui nhộn, rất cảm động, không thể tả cho Sư Phụ
nghe được ,vì con dở văn chương và nghèo chữ nghĩa quá !
Còn một sự kiện lịch sử nữa không thể không kể cho Sư Phụ
nghe được: đó là anh Cao Chánh Hựu _ người anh Cả ở hải ngoại của anh
chị em chúng con được thọ cấp (Dũng ) dưới tàng lá của cây bồ đề lịch
sử đó, Sư Phụ! Anh được cả ba Thầy ( Thầy Như Ðiển, Thầy Nguyên Siêu và
Thầy Viên Lý) truyền đăng : những ngọn lửa của Giới Ðịnh Tuệ , của Bi
Trí Dũng được quí Thầy rước từ bàn thờ và châm lên ngọn nến của Anh _
Anh quì ở đó , nước mắt tuôn trào làm cho hầu như mọi người đều khóc
theo , con được đứng gần Anh nhưng lại vô dụng quá, một nữ Huynh trưởng
phía sau đưa một xấp khăn giấy vào tay con, bảo con trao cho anh Hựu lau
nước mắt! Thật là một duyên lành chưa từng có , con rất mừng vì Anh
thật xứng đáng được vinh hạnh ấy. Anh đang bệnh, lượng potassium trong
máu quá cao , bác sĩ cấm không cho đi xa, nhưng Anh không thể vâng lời
BS được, Anh cứ đi Ấn Ðộ, ngày về lại Los Angeles, chân Anh bị sưng vù
từ trên đầu gối xuống, đi đứng rất khó khăn và đau nhức vô cùng; nhưng
Anh cắn răng chịu đựng, không cho anh em biết gì cả, con về sớm, đi cùng
chuyến bay với Anh mới biết được điều này; đến San Diego, Anh phải vào
bệnh viện ngay để mỗ và lọc máu!!
Còn một chuyện đặc biệt nữa là một số anh chị em huynh
trưởng , nam có , nữ có , trẻ có , trung niên có, …đã phát tâm xuất gia
gieo duyên hoặc xuất gia thật sự, được quí Thầy và sư cô Diệu Ðáo cạo
tóc cho , nhiều người cũng xúc động mạnh trước cảnh này và trong buổi
sớm mai hôm đó cũng nhiều giọt lệ nóng đã nhỏ xuống … Con cũng có
“phỏng vấn” một anh HTr. ở Hoa kỳ, ảnh cho biết là chưa nói với chị vợ
, để tạo cho chị sự ngạc nhiên , con thật là ngưỡng mộ ảnh quá chừng!
Con chép lại cho Sư Phụ xem bài thơ “Lệ nóng thay lời” của
một Thầy (đệ tử Thầy Như Ðiển) gốc GÐPT mà Thầy Như Ðiển đã ngâm trong
đêm hội ngộ, vòng tròn của đêm vui im lặng nghe tiếng Thầy vang lên tận
các vì sao trên kia :
LỆ NÓNG THAY LỜI
Thơ
Nguyễn Đức Nhân
(Kính tặng anh Tâm Kiểm BẠCH HOA
MAI cùng các anh chị huynh trưởng, các em Phật tử trong nước và hải
ngoại)
1
Sáng hôm nay
Buổi sáng cuối thu miền trung bắc
Ấn
Tại thị trấn Bodh-Gaya
Nhân loại có hay chăng
Gió Hy-mã-lạp-sơn hối hả chuyển về
không khí lạnh
Đất Bodh-Gaya thúc cỏ cây giục nhựa
mùa cho lá xanh lấp lánh
Nắng Bodh-Gaya reo vui mừng đón
đoàn con Phật ly hương
Nắng sáng nay sao đẹp lạ thường !
Nhân loại có hay chăng
Tại thị trấn Bodh-Gaya
Đâu chỉ có ánh bình minh
Có cả ánh mắt, ánh tim
Của Phật tử Việt nam
Khắp năm châu tụ về đây hòa chung
trong nguồn sáng
Nhân loại có hay chăng
Tại thị trấn Bodh-Gaya
Sáng hôm nay
Thoảng mùi hương khác lạ
Ôi, hương thầm hoa sen trắng Việt
nam
2
Hởi mặt trời thân thương
Hởi trái đất thân thương
Người Phật tử Việt nam
Cam nhận ly hương
Dù xa cách gần ba mươi năm
Dù mỗi người đi mỗi ngã
Dù dạt trôi sống nơi quê người xứ
lạ
Đâu dễ gì quên
Dễ đâu xa mặt cách lòng
Vẫn thầm nhớ thầm mong
Dù phức tạp buồn vui giữa đời
thường tất bật
Nhưng vẫn hẹn về nơi quê hương Đức
Phật
Để thăm nhau và góp sức lo chung
Một nỗi lo trong sáng vô cùng
Góp vào dòng đời ngát hương sen
trắng
Người Phật tử Việt nam đượm nhuần
tĩnh lặng
Thắp sáng tâm hồn bi, trí, dũng
trung kiên
Người Phật tử Việt nam đâu dễ sống
hèn
Quì gối vang xin chức quyền, lợi
dưỡng
Người Phật tử Việt nam vị tha, độ
lượng
Trung với Đạo, hiếu với chúng sinh
Người Phật tử Việt nam đâu chỉ biết
riêng mình
Đau đáu hướng về ngôi nhà chung :
Tổ quốc
3
Sáng hôm nay
Trong vườn xanh Đại Tháp
Tại thị trấn Bodh-Gaya miền trung
bắc Ấn
Không phải đang mơ
Rõ ràng hiện thực
Tôi đã thấy đoàn Phật tử Việt nam
Đoàn con Phật áo lam
Từ khắp năm châu
Thành kính nguyện cầu
Nguyện cầu ánh đạo vàng sáng soi
vào thế lực vô minh tà ác
Nguyện cầu cho tổ quốc Việt nam
thanh bình an lạc
Nguyện cầu cho loài người không
nghe tiếng đạn bom
Không
Không phải đang mơ
Rõ ràng hiện thực
Tôi đã thấy đoàn Phật tử Việt nam
Đoàn con Phật áo lam
Sáng trưng quì dưới chân Đại Tháp
Nhập Quán Từ Bi rạng ngời chơn chất
Rồi mai đây
Chia tay
Trở lại đời thường
Thanh thoát chân đi
Ánh mắt yêu thương
Người Phật tử Việt nam
In dấu từ tâm khắp nơi trên châu
lục
Mặt trời yêu dấu ơi !
Làm sao ngăn trái tim đừng bồi hồi
cảm xúc
Làm sao ngăn dòng lệ mặn đang rơi
Đẹp quá đi thôi
Thương quá đi thôi
Mừng quá đi thôi
Lệ nóng thay lời
Bodh-Gaya 07/ 11/ 2004
Bài thơ này đã thay con nói lên không khí thân tình, ấm áp,
từ những buổi họp, bửa cơm cho đến những đêm vui quanh đèn, làm cho ai
nấy đều cảm động đến chảy nước mắt đó Sư phụ à !
Nhưng rồi buổi sum họp nào cũng phải tàn, nên lễ bế mạc cũng
phải diễn ra đúng hạn định, để lại trong lòng anh chị em chúng con
nhiều lưu luyến khó tả; và “đêm chia tay” cũng được nhà thơ của nhà Chùa
_ con đã giới thiệu trên đây_ ghi lại tặng anh chị em chúng con, bài
thơ cũng ướt át như “lệ nóng” nên con khỏi phải chép thơ của Sư Phụ để
làm nền, cứu nạn “hạn hán” cho bài viết khô khan của con nữa !J
J !!
Bài này tác giả làm để kính tặng sư phụ phương trượng TT
Viên Giác Bodh Gaya, quí Thầy quí Sư Cô , quí anh chị HTr./GÐPT, quí Anh
Chị cựu HTr., quí anh chị trong ban Bảo trợ GÐPT có mặt trong đêm văn
nghệ bế mạc đại hội Huynh trưởng GÐPTVN trên thế giới tổ chức tại Ấn Ðộ
.
Bài Ca Ðêm Chia Tay
Lửa bập bùng cháy bừng
Sáng soi bao tình thân
Lửa bập bùng cháy bừng
Lửa reo cùng bước chân
Lửa hân hoan dấu yêu bao tình Lam
Trong lòng tôi, lửa ơi tôi đang
buồn
Lửa ơi đừng chóng tàn
Ðêm ơi đêm cứ dài
Ðể tôi còn nhìn thấy
Ðể tôi vui tình Lam
Lửa ơi đùng chóng tàn
Ðêm ơi đêm cứ dài
Lửa ơi buồn não nùng
Chia tay trong ngày mai
Ba mươi năm xa rồI
Bao năm thương nhớ hoài
Bao năm nhớ thương ngườI
Ngưòi ơi người Áo Lam
Màu Lam, màu Việt nam
Nhớ xưa Áo Lam về
Hát ca vang núi đồI
Hò vui xanh ruộng đồng
CườI tươi chèo qua sông
Nhớ xưa Áo Lam về,
Áo Lam qua phố phường
Áo Lam đi sáng đường
Áo Lam ngườI tôi thương
Nhớ xưa ngày đấu tranh
Cầm tay rừng cờ bay
Xông lên quyết không lùi
Ðấu tranh chống độc tài
Áo Lam quyết sẵn sàng
Hy sinh vì Ðạo vàng
Nhớ xưa ngày đấu tranh
Cờ bay rừng cờ bay
Áo Lam che chở Thầy
Áo Lam bị tù đày
Áo lam luôn mỉm cười
Trái tim màu Sen tươi
Ðêm nay ngồi bên nhau
Ngày mai ngày chia tay
Sống chung trên địa cầu
Bao giờ gặp lại nhau
Lửa ơi đừng chóng tàn
Ðêm ơi dêm cứ dài
Ðể tôi được nhìn Thầy
Ðể tôi vui tình Lam
Ngưòi ơi, người đừng đi
Ba mươi năm còn gì
Xa nhau quá lâu rồi
Áo Lam ơi đừng đi!
Con cũng muốn mượn hai câu thơ
“Ðể tôi được nhìn Thầy
Ðể tôi vui Tình Lam”
để nói lên tình cảm trìu mến, lưu luyến của mình đối với Sư
Phụ và đối với anh chị em mình trước lúc chia tay , cho dù là chia tay
trên phone cũng cảm thấy bịn rịn, không muốn rời xa nhau, đừng nói là
sau mỗi lần được gặp mặt …
Còn một tuần nữa Sư Phụ ra Thất rồi; con hy vọng được nghe
lại giọng Sư Phụ giảng Duy Thức trên Net ; lần này Sư Phụ nhập thất lâu
quá, con nghĩ không chỉ Phật tử chúng con nhớ Thầy mà qúi Thầy trong
Room cũng nhớ Thầy hết chịu nỗi rồi đó !
J
J
!!
Kính
mến và biết ơn ,
Con
Tâm Minh/vtn
---o0o---
Cập nhật
ngày: 01-02-2005