LẮNG NGHE LỜI THẦY
Huệ giáo
Truyền thống giáo dục của Phật giáo có ba hình thức căn bản, gồm: khẩu
giáo, thân giáo và ý giáo. Tùy theo căn cơ của người đệ tử mà các bậc
thầy có thể sử dụng nhiều phương thức hướng dẫn khác nhau, nhưng thân
giáo vẫn là quan trọng hơn cả cho thầy lẫn trò. Trở về khoảng thời gian
Đức Phật còn tại thế, sự thuyết giảng của Ngài chưa bao giờ có hình thức
giảng dạy như hình thức viết lách như chúng ta hiện nay. Ngài chỉ quán
xét đối tượng đệ tử, sau đó nói những điều cần thiết là có thể đi thẳng
vào tâm thức của họ, và trợ duyên cho nhận thức của họ đi sâu vào chiều
hướng thực hành. Hình ảnh này cũng là truyền thống đạo học ở Ấn Độ xưa
được kết tinh trong bốn bộ kinh Vedas và áng văn Upanishad mà chúng ta
biết được trong kho tàng kiến thức của nhân loại. Từ Unpanishad có nghĩa
là ngồi xuống xung quanh Thầy và lắng nghe.
Ở đây, chúng ta thấy rằng con đường của đạo học nhằm để làm giàu đời
sống tinh thần, làm giàu nguồn sống tâm linh, tăng trưởng nội tâm và
cuối cùng bừng ngộ chân lý. Phương pháp thế học khảo sát trên nền tảng
tri thức của nhân loại được sao chép, bảo lưu từ thế hệ này sang thế hệ
khác. Phương pháp đạo học khảo sát ngay trên bản tâm, trong đó hàm chứa
cả tạp nhiễm và thanh tịnh. Tuy cả hai nền giáo dục có khác nhau nhưng
cơ bản giống nhau dựa trên một thái độ: đó chính là sự lắng nghe.
Bởi vì, một thầy giáo không nghe được tiếng nói của học trò mình, không
nghe tất cả những tư, trăn trở, tâm tình cũng như sự phản ánh của
chúng thì không thể truyền đạt kiến thức cho người học trò có hiệu quả.
Một vị thầy xuất thế nếu như không lắng nghe, không quán sát tâm tư,
tiếng nói của đệ tử mình thì lời dạy của vị đạo sư cũng không có hiệu
quả thiết thực. Vì vịThầy đó sẽ nói những điều vượt ra ngoài
trọng tâm nhận thức của người đệ tử, nếu không muốn nói là Thầy chỉ nói
những điều Thầy thích nói, còn học trò có nghe được hay không, có tiếp
thu hay không chưa phải là vấn đề đáng quan tâm! Ngược lại, người học
trò cũng thế, nếu không biết lắng nghe thì dĩ nhiên sẽ không tiếp thu
được gì từ người thầy truyền đạt. Lắng nghe không phải chỉ đơn thuần là
một thao tác đơn giản mà phải là chuyên môn, vì cần phải học cách lắng
nghe,phải thực tập hạnh lắng nghe.
Cũng thế, đệ tử khi đến học đạo với một vị đạo sư, nếu như không học
theo hạnh lắng nghe, thì đối với người đệ tử, buổi thuyết giảng không
đem đến kết quả. Aø trình học đạo và mục đích học đạo là nhằm để
chuyển đổi tâm thức của chúng ta từ ô nhiễm, xấu ác, lệch lạc về với
chiều hướng tốt, để bừng sáng bản tâm, từ chuyên môn gọi là để ngộ. Nếu
không ý thức việc học đạo như thế, thì khi nghe thầy thuyết giảng cũng
tựa như nghe người khác diễn thuyết, ca xướng, kịch ảnh, chỉ tăng trưởng
kiến thức và hý luận.
Một vị thầy có thể nghe được tiếng nói và dòng suy nghĩ cũng như sự vận
hành dòng nghiệp lực của học trò thì sẽ có những tác động rất lờn đối
với ngược học trò. Bởi lẽ, với tuệ giác và năng lực riêng, người
Thầy có thể hướng dẫn học trò những điều gì cần làm và hững điều
gì nên tránh, giúp cho người học trò có thể lọai bỏ những tập khí nhiễm
ô đã bó buộc mình trong vô lượng kiếp, dẫn đến đau khổ, làm cản trở,
chậm tiến đường tu của họ. Nhưng sau khi nghe lời Thầy dạy rồi mà người
học trò không thường xuyên quán niệm về những lời dạy của Thầy, không
đặt trọng tâm vào nỗ lực chuyển đổi tập khí thì việc học đạo không có
kết quả. Trên thực tế, có rất nhiều và rất nhiều đệ tử vẫn thường xuyên
được thầy nhắc nhở, nhưng người khác thì tiến bộ từng ngày còn lại thì
vẫn lì y như vại bởi lẽ sự khác nhau căn bản giữa những người này là có
học theo hạnh lắng nghe hay không.
Đã có biết bao lớp người, rất thành kính và rất hồ hởi tìm đến một vị
thầy để học đạo, nhưng khi được thầy khuyến tấn bỏ ngay những suy nghĩ
dẫn đến vướng mắc trong cuộc sống, thì người đệ tử ấy không nghe theo,
vẫn bo bo cố chấp, gìn giữ cho đó là suy nghĩ chín chắn của mình. Hơn
nữa, có những vị đến học đạo nhưng lại không tháo gỡ tâm tánh của mình
thóat khỏi sự vướng kẹt bởi hệ lụy; hoặc không mấy tin tưởng về khả năng
của vị thầy. Đối với người học đạo nói chung, nếu như cứ ôm ấp, gìn giữ
những tâm lý ấy, tất sẽ mang lại sự chậm tiến nếu không muốn nói là
không có kết quả trong việc học đạo.
Thực tế cho chúng
ta thấy, người học đạo thì nhiều, nhưng để sửa tâm tánh thì không bao
nhiêu, đó là kết quả do việc không chịu lắng nghe. Lắng nghe ở đây không
phải chỉ nghe để nghe suông, nghe ở đây là phải biết vận dụng sự nghe ấy
vào trong đời sống thực tiễn tu học; cũng tựa như mỗi ngày chúng ta cần
phải có tắm rữa để vệ sinh, ăn uống ngủ nghỉ để bảo vệ sức khỏe, giải
trí để giảm lượng căng thẳng sau khi làm việc, và tập thư giãn để thu
nhận niềm hạnh phúc. Lắng nghe lời thầy cũng thế, cần phải được học hỏi
và trau giồi thường xuyên bằng ý thức tự giác cao độ.
(Cùng một tác giả)
---o0o---
Trình bày: Thu Nhiên Quảng
Hoa Tâm
Cập nhật: 25-7-2011