|

THIÊN
THƯỢNG
THIÊN HẠ VÔ NHƯ PHẬT
Thật là tuyệt vời ! Người tu theo
đạo Phật. Là Phật tử, là Tăng hay là Ni, là phải thành kính, nhất
tâm vâng giữ những lời dạy của Đức Phật. Phật, là Phật Thích Ca Mâu
Ni, Ngài là thỉ tổ của Đạo Phật trong đời hiền kiếp, hay nói khác là
“Kiếp Hiền”, kiếp hiện tại ở cõi Ta Bà; kiếp nầy bỏ đi những năm lẻ
thì còn đúng là 32 triệu năm. (gồm cả 2 thời tăng và giảm).
Nói tuyệt vời, là nói sự đặc
biệt trong lời dạy của Đức Phật cho hàng đệ-tử, phải thương, phải
cứu, phải độ không chừa một chúng sanh nào ! Không có kẻ thù trong
chúng sanh ! Dù chúng sanh đó mắng ta, chửi ta, phá hoại ta, tiêu
diệt ta.
Đó là điểm kỳ diệu đại Từ-bi ! Để từ
đó, Đạo Phật không phải cùng hàng trong cụm từ “tà tà ngụy ngụy tôn
giáo”.
Mấy vị Phật-tử chưa thấm cái nghĩa
“Chúng sanh đồng nhất thể, đồng nhất tánh, không khác gì thể tánh
Phật của Như-Lai”, nên tức mình tức mẩy sao mấy chú tà tà ngụy ngụy
họ cứ mãi miết vu khống, bịa chuyện, nhẹ thì trắng nói đen, nặng thì
mắng mỏ chửi bới, mỉa mai, xoi bói ! Hùa nhau từ cái anh tà tà to bự
nhất, đến các chú be bé nhất; cứ rập khuôn mà rủa sả Phật Giáo ! Là
tại sao ???
Thực ra mà kể thì khó nói hết cái
tại sao ! Nói ít ít thôi, thì là cũng mấy chục cái tại vì : -Phật
Giáo từ ngàn xưa đến ngàn sau cùng sát cánh với dân tộc dựng nước và
giữ nước; -Phât Giáo, gìn giữ nghĩa thân hiếu đạo thờ Mẹ kính Cha
(Cha Mẹ ruột trong gia đình); -Phật Giáo, không chỉ vì Phật Đạo mà
quên tình dân tộc đất nước quê hương.
-Phật Giáo, Phụng sự chúng sanh như
thờ Phật, Bồ Tát Địa Tạng đã lập thệ : Ta chỉ thành Phật, khi địa
ngục không còn một chúng sanh nào; -Phật giáo, rước tất cả chúng
sanh về cõi Phật, không để khổ chúng sanh nào -rơi vào địa ngục; -Nói
thêm về nhân phẩm, thì tôn trọng nhân phẩm “Người”, trong người có
phẩm chất Phật ! Về lục đạo thì dưới “Trời” một bậc, không coi
thuờng xuống hàng dê cừu; -Phật Giáo, tôn trọng sự sống không giết
hại; -Phật Giáo, tôn trọng sự thật, tránh xa thần quyền, mê tín và
quyền năng không thật… Và còn thật nhiều những tôn chỉ cao thượng
như thế nên tà tà ngụy ngụy không thù ghét vu khống sao được !!!
Tới đây, Người Phật-tử phải thực
nhận mở tâm rộng lớn, mắt nhìn bao la theo lời Phật dạy thì sẽ thấy
rất rõ “Chúng sanh vì đồng thể tánh “Phật” nên Phật Giáo tạm phân
loại tùy theo sự tạo tác của nghiệp như sau: NGƯỜI, là trung tâm
điểm chỉ nói trong phạm trù Ta-Bà. Một Ta-bà có 3000 tỷ thế giới …
1- Cõi người,(Nhân loại) như chúng ta, ai ai cũng đã biết rồi. 2-
Cõi Trời, (Thiên loại) Trên vòm cõi Trời của một [Tiểu Thiên thế
giới] gồm có 33 cõi Trời, Cõi Chủ là Đao lợi Thiên. Vị Trời chủ tên
là Thích Đề Hoàn Nhơn, người trời ở cõi nầy, sung sướng, tự tại,
thần thông, gấp ngàn vạn lần ông đại đế ở cõi trần. Còn dân chúng ở
cõi Trời nầy chỉ thiếu cái quyền uy thiên chủ mà thôi. Đây là các
cõi Trời Sơ Thiền. 3- Ngoài ra, Từ chóp đỉnh của Tiểu Thiên Thế Giới
đi lên cao xa gấp ngàn lần Tiểu Thiên Thế Giới thì có cõi Trời trong
chùm [Trung Thiên Thế Giới] Đây là các Cõi Nhị Thiền. 4-Lại gấp
ngàn lần các Cõi Trung Thiên Thế giới, Thì có các Cõi ĐẠI THIÊN THẾ
GIỐI . Gấp 3000 lần cõi Đại Thiên Thế Giới. Chung lại là một CÕI TA
BÀ.
Theo đó ta biết, cõi đời trần gian
của chúng sanh ta, là một hạt cát, một thế giới nhỏ cùng sinh hoạt
trong 3000 tỷ cõi giới. Thuật-Ngữ nầy được gọi là {Tam thiên đại
thiên thế giới } hay tạm gọi là “ vũ trụ”.
Từ cõi 1-2-3 các vị Trời, Thiên
Chủ nầy đều đồng danh là TRỜI. Đều lạy Phật và nương vào Chư Phật để
được sống trường thọ! Khi hào quang mờ nhạt, khi thân thể phát mồ
hôi. Trời phải tìm cầu phương tiện để làm một Phật sự thì vị trời đó
sống thêm vài ngàn năm nữa. Cõi Trời cao nhất trong vòm thiên ngoại,
tên là Phi Phi Tưởng xứ Thiên, cõi nầy sống lâu 80 vạn đại kiếp (
bằng 80 vạn lần Thành trụ hoại không của trái đất.)
Trọng tâm bài viết nầy, là nhằm để
cho các Phật-tử nhận thức, cõi cao nhất cũng còn là CHÚNG SANH, cũng
còn sống chết, có sống chết tức có luân hồi !
Trong sáu loài chúng sanh, cõi Trời
là cao hơn hết, hưởng thụ các lạc quả vui sướng hơn hết. Ông UẤT ĐẦU
LAM PHẤT, sống ở cõi Trời Phi Tưởng bỗng nhiên khởi ý sát hại liền
đoạn thần thông rớt khỏi Thiên giới đọa làm con “Phi thiên hồ ly”.
LÀM TRỜI mà đọa! Thì cũng luân hồi
xuống A-tu-la, Người, Địa-ngục và súc-sanh dễ như trở bàn tay.
Nên biết, trong sự sống của vòng
luân hồi, không bao giờ có cái cõi Trời vĩnh viễn, lại càng không có
cõi địa-ngục đọa đày vĩnh viễn. Cứ lo gây họa, căm thù, chửi rủa,
thì nhân tốt ở đâu mà lên cõi trên? Giả dụ như có vị trời nào khi
không nổi giận đứng trên mây nhìn xuống đất mà chửi loài người MỘT
tiếng thôi, nhất định đứt thần thông rớt xuống như người nhảy dù mà
không mang dù !
Hiểu rõ như thế, thì chúng ta sẽ nhẹ
nhàng mỉm cười thân tâm an lạc, cầu nguyện những người chửi mắng ta
được nhiều hạnh phúc và sớm thăng về cõi Trời.
Và, ngay nơi đây đệ tử chúng ta Cúi
đầu lễ Tam-Bảo và quy y thật lớn : THIÊN THƯỢNG THIÊN HẠ VÔ NHƯ PHẬT
!
Viết tại Trường Hạ Vạn Hạnh
2012
HT.Thích
Huyền Tôn
|