|

BÁC SIÊU
VỊ BỒ TÁT TẠI GIA
THÍCH TRƯỜNG SANH
Trong hạnh nguyện độ sanh, chư Phật, chư vị Bồ Tát trong quá khứ đến
nay đã phát Đại Bi Tâm để cứu độ chúng sanh bằng những tâm nguyện
của mình, mong làm sao chúng sanh có được an lành hạnh phúc đó là
những ước mong của quý Ngài. Nhưng với bản nguyện ấy, các Ngài hiện
ra nhiều hình tướng khác nhau, khi thì hiện thân làm vị Bồ Tát xuất
gia, và có khi làm vị Bồ Tát tại gia.
CÔNG HẠNH CỦA BÁC SIÊU
Bác Phạm Đăng Siêu sinh ngày 4 tháng 7 năm Nhâm tý (1912) tại Phú
Hòa, kinh đô Phú Xuân, thành phố Huế. Nguyên quán thôn Tân Niên Đông,
huyện Tân Hòa, phủ Tân Định, tỉnh Gò Công. Song thân Bác là cụ ông
Phạm Đăng Nghiệp và cụ bà Tôn Nữ Thị Uyên, thuộc gia đình quý tộc
giàu có. Khi lớn lên Bác lập gia đình, làm bạn đời với bà Nguyễn Thị
Thừa, pháp danh Tâm Dư, quê làng Lương Quán, huyện Hương Thủy, tỉnh
Thừa Thiên, sinh hạ được hai gái, một trai : Cô Phạm Thị Cẩm Xuân,
Phạm Thị Cẩm Du và cậu Phạm Đăng Lộc. Cậu Lộc mất sớm, hai cô con
gái đã có gia thất.
Ở tại Thừa Thiên-Huế, không những trong giới Phật tử mà bên ngoài
các tôn giáo khác, ai cũng biết bác Siêu từ thiện, bác Siêu có một
dãy phố trên đường Phan Bội Châu (ngã giữa) trung tâm thành phố Huế.
Bác có gia đình, nhưng gia đình bác ai cũng biết bác lo cho một
người vợ không có duyên với đạo Phật. Bác Siêu là một người chồng,
bác rất chu toàn với việc gia đình. Hằng ngày người vợ của bác bảo
bác ra chợ Đông Ba ở Huế mua những con cá còn sống đem vào kho nấu
cho bà ăn, vì bổn phận, bác rất đau lòng với việc làm như vậy nhưng
phải làm. Sau những năm tháng, người vợ của bác qua đời, bác lo tang
lễ xong thì bán dãy nhà trên khu phố và từ đó bác đi làm từ thiện để
giúp đỡ đồng bào đang sống trong cảnh nghèo nàn khốn khổ.
ĐOÀN TỪ THIỆN CỦA BÁC SIÊU
Những con đường trung tâm thành phố Huế, những ngôi chùa cổ nằm sâu
trong núi đồi sâu thẳm, hay những nơi ruộng vườn xa xôi hẻo lánh,
mọi người quen thuộc với đoàn từ thiện của bác Siêu với hình ảnh bác
trong chiếc áo dài đen cũ kỷ, đầu đội chiếc mũ nhựa, thân hình gầy
mòn ốm yếu, nhưng đôi mắt của bác rực sáng, với vành trán cao, cái
đầu của bác giống như Ngài Ca Diếp, theo sau bác là một đoàn Phật tử
thuần thành đều là Giáo sư, Bác sĩ...
đi làm từ thiện. Quý vị nầy đạp những chiếc xe lẻn kẻng đi khắp mọi
nơi để đem lại nguồn vui cho đồng loại.
CHƯƠNG TRÌNH GẠO HỦ HẰNG THÁNG
Hằng
ngày trong mỗi gia đình, trước khi đong gạo vào nồi để nấu ăn, người
trong gia đình đưa tay bốc một nắm gạo bỏ vào cái “Hủ” đã để sẵn, và
đến cuối tháng phái đoàn của bác đi thâu gạo hủ đem về để giúp đỡ
cho những người nghèo khổ. Sau những lần mưa bão, nhà cửa hư hỏng,
phái đoàn đi xin tranh tre để xây dựng sửa chửa lại, và vấn đề đau
ốm thuốc than. v. v…Bác tìm mọi cách giúp đỡ tận tình mà trong đó
không có sự phân biệt…Các chùa ở Huế, chư vị Tôn Đức Tăng Ni, cho
đến quý chú Điệu, quý Ngài ai cũng quý mến bác Siêu và phái đoàn từ
thiện của bác,. Sự quý mến đến với bác không chỉ đem đến cho các
chùa một vài ký gạo, một vài thùng dầu ăn, dầu thắp…mà qua cử chỉ
cung kính, mến mộ bằng câu niệm Phật, tiếng nói xưng “Con” của bác
một cách chân tình đạo vị đến từng vị một, dù đó là một chú Điệu còn
nhỏ tuổi.
Năm tháng trôi qua, với bao chướng duyên nghịch cảnh của cuộc đời,
mùa đông gió rét, hay mùa nắng cháy của xứ Thần kinh. Hình bóng của
bác Siêu và phái đoàn của bác vẫn miệt mài trong hạnh nguyện mà trên
nét mặt của mọi người trong đoàn từ thiện vẫn hằng chiếu tỏa và đem
lại tình thương với mọi người trên đất Thừa Thiên Huế
Đã hơn 23 năm qua, xa cố hương nơi vùng đất ươm mầm đạo vị. Người
viết vọng về Thầy Tổ, nhớ lại một thời kỷ niệm dưới mái chùa xưa.
Hình bóng rực sáng của bác hiện về trong tâm thức của mình như hiện
thực những tháng ngày còn bên bác…và đã đón nhận những tia sáng từ
đôi mắt trong xanh, lời nói đạo tình của bác đến cho đời, quả thật
vị Bồ Tát đã đem tình thương bao la để hiến tặng cho trần thế đầy
đau thương nầy…
|