Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Thơ Ca Phật Giáo


...... ... .

 

Hoa Đài Dâng Hương

Tuệ Nga
Nguồn Sống, California, Hoa Kỳ
Ấn hành 2000

---o0o---

Tên thật Trần Thị Nga. Sinh năm 1936 tại phủ Từ Sơn, Bắc Ninh. Phật tử gia đình Minh Tâm chùa Quán Sứ Hà Nôi. Làm thơ từ năm 17 tuổi, hội viên Thi Đàn Quỳnh Dao, Sài Gòn. Tuệ Nga sống cùng gia đình tại miền bắc tiểu bang California và Oregon, Hoa Kỳ.

Trong giấc mơ tiền kiếp
Thấy mình giữa đồi hoa
Tay ôm đầy bông ngát
Miệng niệm A Di Đà


MỤC LỤC

 

Lời Giới Thiệu
Ánh Đạo

Bâng Khuâng Tà Lụa

Bến Bờ Nào Chia

Bên Đồi Hoa Trắng

Bến Trăng

Bờ Quên

Bụi Cát Sông Hằng

Cánh Tinh Khôi

Chiều Vàng

Chuỗi Huyền

Chuông Mùa Báo Hiếu

Chuông Sớm

Cõi Lạ

Cúc Viễn Phương

Dâng Lễ Đầu Năm

Đấng Thế Tôn

Đêm Mênh Mang

Diệu Vi Hương

Đợi Trăng

Dòng Kinh Hoa

Đường Về Bến Hoa

Gió Qua Sông Hằng

Gió Trời Tịnh Thanh

Gió Về Sông Trăng

Gửi Hương Cho Gió

Hái Hoa

Hái Lộc Vườn Nhà

Hồ Sen Tịnh

Hoa Đài Dâng Hương

Hoa Đàm Ý Thơ

Hoa Đào Năm Cũ

Hoa Kính Tin

Hoa Nghiêm Vi Diệu

Hoa Nở

Hoa Nở Cõi Sa Bà

Hoa Xuân

Hồi Hướng

Hội Mùa Xuân

Hội Xuân

Hư Ảnh

Huệ Quang

Khẩn Nguyện

Khu Rừng Trí Tưởng

Lá Thiền

Làng Tiên

Lối Về

Mật Ngọt Cho Đời

Mầu Mai Nhớ

Mây Hồng

Mẹ Cười

Một Chiều Như Mơ

Một Dòng Thơ Xanh

Mùa Thu Áo Ngọc

Mưa Trên Lá Nhớ

Mùa Vu Lan

Mưa Xuân

Mùa Xuân Dâng Hương

Mùa Xuân Em Mặc Áo Vàng

Mười Phương Hoa Nở

Nắng Hồng Vu Lan

Nét Đan Thanh

Ngát Lời Đạo Ca

Ngát Một Phương Hoa

Người Đi Trong Đêm Tối

Nhạc Reo Hoa Nắng

Nhạc Trời

Nhiệm Mầu

Như Thoáng Mây Bay

Như nắng xuân

Như Trời Quê Hương

Những Mảnh Thời Gian

Nụ Cười từ ái

Nụ Hoa Vườn Sớm

Nụ Nhỏ

Quà Xuân

Sen Vàng

Sớm Nào Thăm Biển

Thả Chùm Hoa Nhớ

Thăm Hoa Vườn Sớm

Thơ Hiền Nắng Mai

Thư Mùa Xuân

Thu Phong

Tiếng Vang Trong Gió

Tiếng Vọng Hồng Chung

Tìm Xuân

Trầm Dâng

Trăng Bờ Giác Hoa

Trắng Một Phương

Vẫn Mơ

Vầng Mây Trí Huệ

Vầng Trăng Quán Thế Âm

Về Chùa

Vu Lan Mùa Nhớ

Xuân Hồng

Xuân Thiền

Xuân Viễn Xứ

 

 ---o0o---



CẢM NHẬN NGUỒN THƠ 

(Thay Lời Giới Thiệu )

 

Hoa Đài Dâng Hương - Tập thơ thứ sáu của Nữ Sĩ Tuệ Nga, một nhà thơ không mấy xa lạ trong Giới Văn Nghệ Sĩ Việt Nam có gần ba thập niên qua. Một người thơ trẻ nhất trong Hội Thơ Quỳnh Dao, người đã được Giải Văn Học Nghệ Thuật qua tác phẩm “SUỐI” đầu tay năm 1974 tại Sài Gòn. Thiết nghĩ, các bậc anh chị lúc bấy giờ cũng đã lấy làm vui sướng với Hội Thơ Nhà, đã có một người em xứng đáng được lãnh giải Văn Chương. Có lẽ các bậc anh chị như Nữ Sĩ Tiền Bối Niên Trưởng Đào Vân Khanh, các Nữ Sĩ Mộng Tuyết, Chung Anh, Đinh Thục Oanh, Trùng Quang, Hương Khuê, Đinh Việt Liên, Quỳ Hương, Vân Nương, Thu Nga, Uyển Hương .v.v.. đã dành cho nhà thơ của chúng ta một niềm thương chân thật, ưu ái đậm đà và cộng vào thêm cái năng khiếu biệt lệ của Thi Nhân mà nguồn suối thơ Tuệ Nga ngày càng tuôn dòng bất tận. Dù nắng cháy hay mưa sa, dù bão bùng hay hạn hán, nguồn thơ Tuệ Nga cứ vẫn róc rách, êm diệu nhẹ nhàng xuôi chảy theo bên bờ suối xanh, có trăng thanh gió mát, thông reo, như những âm vang nhạc hòa tấu khúc.

Qua những tác phẩm chọn lọc với những đề tài tương xứng khi nhà thơ đã tuần tự cho ra mắt từ trước tới nay như (1) SUỐI từ nguồn cao chảy vào biển thế.

SUỐI tuôn dòng đời lắng đọng, (2) TRẦM TƯ (1982), SUỐI mang mang nguồn Thiền hướng về chân đạo, dâng trọn tấm lòng nguyện thoảng (3) MÂY HƯƠNG (1987), ngát mùi lý tưởng, phảng phất muôn (4) CHIỀU, nhẹ kiếp MÂY  bay khắp cùng đường PHỐ (1991). Từ chốn vô thường, niệm tâm vô ngã, trường đời như cánh bướm, như (5) HOA SƯƠNG (1994) lấy gì làm chắc …

Ý thức qua tâm niệm chân thành mà tác giả dùng “Hoa Chân Lý” – “Hoa Đạo Mầu” – “Hoa Giải Thoát” – “Hoa Tình Thương” – “Hoa Tâm” – và nhất là “Hoa Thơ” rực sang, đã kết thành Đài Hoa Báu mà nhà thơ của chúng ta đang quỳ trước điện Phật bộc bạch:

Lòng con một đóa Tâm Hoa cúng dường (Một chiều như mơ, 148)

Nơi tác phẩm (6) HOA ĐÀI DÂNG HƯƠNG Nữ Sĩ Tuệ Nga một Phật tử thuần thành, luôn luôn cảnh giác, từng ngày tháng trôi qua, từng tuổi đời chồng chất, và niệm niệm chân thành, triển khai thành Lục độ, nên toàn tập Hoa Thơ là Đài Kim Cang báu, là trí tuệ sâu mầu, nên

            Ý thơ khẩn nguyện chân thành

            Khói trầm hương tỏa một vành Huệ quang … (Huệ Quang, 141)

Thiển nghĩ, tác giả không cố tình tính toán, không cố ý lập ngôn, không sắp đặt chu kỳ, đó là qua sự nhận xét của cá nhân tôi, bởi vì:

            Thơ con dâng ý nguyện cầu

            Mười phương Hoa nở nhiệm mầu phước ban (Mười Phương Hoa Nở, 129)

Đúng thật là long trinh trinh, tâm trung trinh, người thơ hướng trọn tâm thành nguyện tu. Đó là phước báu mà nhà thơ đã thể hiện:

            Tôi nghe nắng rọi trong hồn,

            Đạo mầu giải thoát con xin nguyện trì … (Nụ Cười Từ Ái, 151)

Và:

            Tâm thành kính tạ Phật Trời,

            Đã cho con được kiếp người để tu. (Tiếng Vọng Hồng Chung, 05)

Nữ Sĩ Tuệ Nga đã là một Phật tử, nên rất rõ tứ nan: “Nhơn thân nan đắc, Phật Pháp nan văn, Thiện duyên nan ngộ, Phật đạo nan thành” Nghĩa là: Mang được thân người rất khó, nghe được Phật Pháp rất khó, hiểu và thực hành được điều thiện rất khó. Nếu không nguyện trì, nếu không quyết chí, nếu không tâm thành, thì lấy chi làm kim chỉ nam để đưa ta về miền Tịnh Lạc, nên nhà thơ của chúng ta đã tự vạch cho mình một lối đi thuần nhất, là dùng Thơ đi vào cõi Đạo rất nhẹ nhàng, êm ả như du hồn vào cõi sống Thần Tiên.

            Phải chăng linh dược là thơ

            Lắng tan trần mộng đến bờ Giác Hoa. (Bến Bờ Nào Chia, 08)

Hay là:

            Thơ như linh dược đất trời

            Dắt hồn êm ả thảnh thơi về nguồn

            Kinh như ánh sang tâm hồn

            Sáng soi nhân thế tạo nguồn sống vui. (Bến Bờ Nào Chia, 08)

Chẳng những nhà thơ Phật tử đã tự đốt đèn để soi lại tâm mình để tự nguyện trì tu học, tích lũy tâm chơn, nuôi già quả chánh, niềm tin mãnh liệt lúc nào cũng khơi dậy nơi lòng với tâm hồn vị tha. Nữ Sĩ Tuệ Nga đã phát nguyện:

Đầu năm dâng lễ nguyện cầu

Ba ngàn thế giới khổ đau không còn

Vị tha Hoa nở đầy hồn

Lời Kinh phát nguyện bồn chồn cỏ hoa (Dâng Lễ Đầu Năm, 143)

Hay là:

            Nguyện cầu chư Phật ba đời

            Nhân sanh khổ ải đầy vơi bến trần

            Nguyện cầu Bồ Tát Quán Âm

            Hằng hà Chư Phật từ tâm cứu nàn. (Nhạc Trời, 145)

Có ai trong chúng ta là người Phật tử thể hiện tâm hồn sống chung tu học, khuyến nhắc cùng nhau, cảnh giác cho nhau, hay mở tâm hoan hỷ, tha thứ cho nhau bằng ngôn từ hòa ái, tâm sự chí tình, và mời gọi cùng nhau mỗi khi đi lễ chùa cúng Phật, Nữ Sĩ Tuệ Nga đã  mang nguồn Văn Hóa Phật Giáo, tư tưởng Phật Giáo thật nhẹ nhàng rót vào ruộng long nhân thế, như một bản nhạc êm đềm cảm hóa nhân sanh, thấm tình đạo vị, qua lời rủ ren bộc phát, đã khẳng định được truyền thống Nghi Lễ Phật Giáo ăn sâu vào tiềm năng Dân Tộc Việt từ ngàn xưa và bất biến muôn sau, nhà thơ đã trực nhớ, nhắc rằng:

            Hôm nay là Rằm Chị ơi!

            Hái Hoa cúng Phật mắt ngời ý Sen. (Hái Hoa, 43)

Ngước mắt nhìn lên Đấng Cha Lành chiêm ngưỡng, mong bạn đồng hành cùng lý tưởng chân tu, mời gọi cùng nhau tìm nơi trau tâm sửa tánh, chốn Chùa chiền cảnh Phật Điện tôn nghiêm, ý sáng bừng lên như Sen từ bùn nhơ thoát vượt, đạo đức thơm lừng tỏa ngát dạ từ bi. Tác giả đã xúc động trước cảnh đời khổ đau mà dâng hương ngưỡng nguyện:

            Con quỳ nguyện trước Phật Đài

            Kính xin Từ Phụ thương đời khổ đau! (Ngát Một Phương Hoa, 24)

Đời là bể khổ ba đào sóng dậy ngập trần lao. Đạo là nguồi vui cõi Niết Bàn tại thế. Phật đã dạy người tu cần thức tỉnh, đối đèn long soi sáng lấy chân tâm. Nếu đã là Phật tử thọ giới quy y, nương thầy học đạo, quyết một lòng rèn luyện trau dồi. Chẳng những tự độ lấy mình mà lại tỏa ngát hương tâm, thấm nhuần đến người người trong cõi sống. Riêng, nhà thơ của chúng ta đã rõ được lý tình, trao niềm chia xẻ. Qua:

            Hương Đạo Hạnh thấm nhuần ươm cội sống

            Mầu Chân Như tỏa ánh vàng hiển lộng

            Đạo trong Đời, Thơ đẹp nét đan thanh. (Nét Đan Thanh, 79)

Thật đúng là:

            Kinh vô ngôn tuyệt vời

            Sáng tươi trời Diệu Đế. (Hoa Kính Tín, 134)

Ai đã một lần đốt hương khấn nguyện. Ai đã một lần niệm chữ Nam Mô. Ai đã một lần đăm chiêu trước điện. Và ai đã một lần nếm giọt đắng cay, hay ngọt ngào trần thế, thì cũng sẽ có một lần chiêm nghiệm, tư duy, để ít ra cũng có một lần tỉnh thức, chỉ một lần tỉnh thức mà thôi, cũng sẽ ngộ được lý Kinh, thông tường lẽ Đạo, tăng trưởng được phúc báu cho mình, để làm gốc nguồn căn bản, làm cội rễ trí tâm rồi khép mình tinh tấn giữa chốn phồn hoa, sáng chiều Kinh Kệ trước Bảo Tháp nhiệm mầu, âm thầm niệm Kinh bái sám:

            Bồ Đề tăng trưởng tâm trau

            Trí như sáng tỏ một bầu tịnh thanh

            Tâm như Ngọc Ý sáng lành

            Búp Sen Tịnh Đế hương cành Đa La

            Phồn hoa gió bụi lánh xa

            Thời kinh ban sớm nhạt nhòa tuyết sương

            Chiều về lãng đãng trầm hương

            Sao đêm bàng bạc một phương trăng Rằm. (Trăng Bờ Giác Hoa, 108)

Nhà thơ của chúng ta chẳng những an lạc, thoải mái, hồn nhiên, cười vui thanh thản trong chốn tịnh phòng, ý ngời như Sen dâng hương bát ngát, rồi người thơ tìm về bản ngã, bừng con mắt dậy thấy Mình là Ta:

            Tỉnh ra Ta lại gặp Ta.

Ôn lại những giờ phút thoáng qua, những trực nhận cuộc đời, những tình trao thế thái, bào thơ Mây Trắng lơ lửng giữa cõi tâm không muộn phiền cố chấp, đã trọn duyên trao tặng cho “Người” bên kia biển hồng khổ lụy. Ta hãy lắng nghe tác giả rất là khiêm tốn, nhưng lại rất tự tin lòng mình đã tỉnh, viết thơ đề tặng cho Người:

            Tỉnh ra Ta lại gặp Ta

            Bài thơ Mây Trắng chiều qua tặng người

            Mấy vần thơ thẩn rụng rơi

            Ném qua biển gió quên đời trầm luân. (Hư Ảnh, 14)

Riêng tôi thiết nghĩ: Chẳng những một bài thơ tặng “Người” mà cả một cuộc đời dâng hiến cho Văn Nghệ, Văn Chương, cả một tâm hồn Nghệ Sĩ mà Nữ Sĩ Tuệ Nga đã dâng hiến đời mình qua những tác phẩm ngọt ngào thi vị, thấm đượm tình chân trên từng trang thơ, trên từng nét bút. Thật là:

            Lâng lâng lòng giấy Hương Trầm Hương Thơ. (Nụ Cười Hoa Vườn Sớm, 51)

Đối với thi phẩm HOA ĐÀI DÂNG HUƠNG, một tác phẩm mà Nữ Sĩ Tuệ Nga đã ấp ủ trong lòng, lắng đọng tâm tư trong những lúc Thiền Trà nơi phòng riêng thanh vắng, hay những lúc Trà Đạo nhiệm thiêng, nhà thơ của chúng ta đã tỏa ngời những vần Thơ Hoa như những lời Kinh giữa đêm khuya trầm mặc, để

            Rót bâng khuâng đáy tách trà

            Thấy trong lòng tách Kinh Hoa nở vần. (Nụ Hoa Vườn Sớm, 51)

Đêm về khuya ở ngoài trời trăng thanh gió lạnh, nơi am phòng cốc vắng chỉ một mình, tôi đang say sưa đọc từng trang, từng trang, từng bài thơ trong sáng, chiêm nghiệm từng ý thơ “Thi Trung Hữu Họa”. Những đề tài cô đọng đã làm cho tôi như cuốn vào trực diện cả cảnh lẫn tình, cả tâm lẫn ý. Có một điều làm cho tôi không thể tưởng, ở giữa cõi đời phiền ba ô trược này, giữa xã hội loài người đang trên đà khủng hoảng về thế giới văn minh vật chất, khoa học  tiến xa, ngũ uẩn thạnh hành, nhân tâm điên đảo, con người lặn hụp trong bã lợi mồi danh, tranh đua, cấu xé, giựt dành, mà tác giả đã tự nghiêm trang một góc chùa chỉ bằng một con bướm vàng, đã có duyên cùng Phật Pháp. Ngần ấy cũng đủ để cho ta thấy sức mạnh tinh thần thật vô cùng quan trọng cho mọi người hãy tự mình nghiêm trang lẽ sống bằng lý tưởng thăng hoa cuộc đời, mà Nữ Sĩ Tuệ Nga đã diễn tả:

            Đồi cao có chú Bướm Vàng

            Vào nghe Kinh Phật nghiêm trang góc Chùa … (Ánh Đạo, 51)

Chúng ta, nếu đã là duyên với Đạo, duyên với hồn thơ trác tuyệt, duyên với lý tưởng trong lành, thì chúng ta hãy xếp tập thơ lại, nín thở thật lâu, nhắm mắt thật dài, định tâm thật sự, để chiêm nghiệm và nở nụ cười tươi, an lạc, sung sướng và thoải mái như Người Thơ đã trút nhẹ tâm hồn vào sự nghiệp tiến tu, sự nghiệp Văn Hóa trên cung đàn lý tưởng nguồn thơ tuôn tràn vũ trụ:

            Ba ngàn thế giới vào thơ

            Hoa Nghiêm thi hóa bây giờ tròn duyên

            Vào thơ thấy cảnh Phật Tiên

            Vào thơ tâm lắng não phiền lìa xa …

Và:

            Lắng cùng vũ trụ mênh mông

            Con Đường Lý Tưởng đẹp dòng Kinh Hoa … (Dòng Kinh Hoa, 53)

Đó là bài  thơ sau cùng mà tôi muốn đề cập đến, vì tác giả đã mang tinh thần Đạo và Thơ, mang tình người trang trọng vào bài thơ Dòng Kinh Hoa mà Nữ Sĩ Tuệ Nga đã kính tặng một người chị trong Thi Đoàn Quỳnh Dao là Nữ Sĩ Vân Nương, tác giả Con Đường Lý Tưởng do Nhà Xuất Bản Nguồn Sống ấn hành.

Những lời viết trên đây là những tâm tư bộc phát, là những cảm nhận tự nhiên khi tôi đọc tập bản thảo HOA ĐÀI DÂNG HƯƠNG  mà tác giả đã trao cho Nhà Xuất Bản Nguồn Sống ấn hành. Với tính năng khiêm tốn, có lẽ tác giả sẽ không nhận lấy cho mình tất cả qua cách nhận định, phê bình hay ca ngợi, nhưng đây là sự thẩm lượng của cá nhân tôi, bởi vì là cái giá trị đương nhiên, không thể nào chúng thôi không đề bạt.

Tôi hân hạnh Giới Thiệu Thi Phẩm HOA ĐÀI DÂNG HƯƠNG đến cùng Thập Phương Phật tử và quý Văn, Thi Hữu khắp nơi để cùng thưởng thức Thi Vị Nguồn Thơ mà Nữ Sĩ Tuệ Nga đã kết thành Đài Hoa Dâng Lên Mười Phương Chư Phật.

Viết tại Pháp Duyên Tịnh Xá

San Jose, California

Cuối mùa Phật Đản, Phật Lịch 2539 – 1995

GIÁC LƯỢNG - TUỆ ĐÀM TỬ ^

 

 

Hoa Đài Dâng Hương ^

 

Thuyền trăng ai chở gió đầy

Mà nghe hiu hắt đầu ngày chớm thu

Đường xưa chợt dấy tâm tư

Nhớ con dốc nhỏ sương mù sớm mai

Gương nào soi rõ hình hài

Con sông tiềm thức vẫn hoài lãng quên

Ngủ say đi giấc muộn phiền

Mở trang Kinh Ngọc trắng miền Hư Không

Non cao vời vợi mây phong

Nước từ đỉnh núi xuống lòng suối hoa

Lại nghe chim hót hiền hòa

Như Thời Kinh Sớm nhạt nhòa biển dâu

Hỡi! Người quẩy gánh ưu sầu

Quẩy dùm tôi trái biển dâu một lần

Ra khơi ai vớt chữ Tâm

Chiều kinh hành thấy nhang trầm lừng phương

Lòng lâng lâng Diệu Vi Hương

Như vầng trăng tỏ một phương tràn đầy

Bóng trăng dưới nước ô hay

Bóng trăng dưới nước ô hay

Chợt như gương sáng, chợt dầy mây phong

Kiếp người trôi nổi bềnh bồng

Sắc, Không tứ đại chất chồng nghiệp duyên

Kinh nào giải hết ưu phiền

Như trăng đầu núi soi đêm u hoài

Nghe lòng thanh tịnh ban mai

Hồi chuông sớm điểm hoa đài dâng hương

Thơ Hiền Nắng Mai ^

 

Nhủ mình làm kẻ ngu ngơ

Trời thương riêng một cõi thơ tâm tình

Hỏi Trăng, hỏi Gió, hỏi mình?

Còn bao lâu nữa hành trình bao xa

Thương người hay chính thương ta

Trong dòng quán tưởng ngát hoa liên đài

Phù du xin trả lại đời

Vốn riêng ta giữ, Nụ Cười Sắc Không

Suối hồn nhiên, tươi đóa Hồng

Vòng thơ thanh thản bềnh bồng hoa mây

Chiều tư duy, hương Lan đầy

Vào trong tĩnh lặng nghe ngày An Nhiên

Ném xa hệ lụy não phiền

Mở Tâm Bát Nhã, Thơ Hiền Nắng Mai

Giữa mênh mang lại hòa hài

Xem đời là cả chuỗi dài hư vô

Không gian vô tận là thơ

Thời gian vô thủy bến bờ chiêm bao

Đêm rằm lấp lánh ngàn sao

Kinh Hoa bát ngát vườn đào sông trăng …

 

Đường Về Bến Hoa ^

 

Đêm thanh tự vấn hỏi mình

Con đường đã vạch, thế tình gạn suy

Dòng đời một chuỗi vô vi

Đề ra Bốn Tịnh, tự suy, tự hành

Tịnh Tu một dạ tâm thành

Tâm thần thư thái ý lành thiện duyên

Tịnh Tâm lắng gột não phiền

Thấu triệt căn nghiệp ý thêm kiên trì

Tịnh Ý thấy lẽ huyền vi

Tạo Duyên là dọn đường về bến hoa

Tịnh Khẩu để lòng vị tha

Buồn vui xả hết đến bờ An Nhiên

 

 

Nhiệm Mầu ^

 

Đồi cao nắng trải thênh thang

Có Cây Viễn Xứ hoa vàng cánh mơ

Lênh đênh đã mấy mùa thơ

Chợt nghe nhân ái tươi mùa nhân gian

Từ trong tiềm thức mênh mang

Nhiệm Mầu ánh sáng Từ Quang rạng ngời 

 

Ngát Một Phương Hoa ^

Kính Hòa Thượng Thích Thanh Cát

 

Giác Minh vườn nắng tươi hồng

Tịnh Thanh hương đạo nghe lòng thảnh thơi

Con quỳ nguyện trước Phật Đài

Kính xin Từ Phụ thương đời khổ đau

Nghiệp căn đã tạo từ lâu

Từ Bi Đạo Cả nhiệm mầu phước ban

Giác Minh ngát ánh từ quang

Hòa Thượng Thanh Cát, Lương Sơn mẫn từ

Kính ơn Đại Đức Quý Sư

Nhớ Mùa Báo Hiếu an cư con về

Mênh mang Cơ Tạo huyền vi

Đạo vàng tỏa ánh từ bi phương này

Lòng thánh theo khói nhang bay

Chùa cong cong mái, cảnh này quê xưa

Nghe lòng êm ả như thơ

Đẹp hồi chuông sớm, mõ trưa an hòa

Kính chiều ngọt tiếng chim ca

Tưởng như rũ sạch phồn hoa bụi trần

Hồn lâng lâng, ý lâng lâng

Chân thành con niệm Quán Âm Phật Đà

Chiều lên cánh gió la đà

Lòng nghe ngát một phương hoa Chùa Thầy

 

Tiếng Vọng Hồng Chung ^

Phải chuông từ Vệ La Thành

Nhiệm mầu đồng vọng chuông lành Giác Minh

 

Âm vang tiếng vọng hồng chung

Gọi người thức tỉnh thoát vòng u mê

Hồng chung ngát ý Bồ Ðề

Chuông ngân thanh thoát đường về bến hoa

Tiếng chuông vang dội Sa Bà

Huyền vi lắng tịnh phong ba biển đời

Hồng Chung tiếng vọng tuyệt vời

Hồng Chung Đại Nguyện nơi nơi vang rền

Từ trong tâm thức êm đềm

Hồng Chung mỗi sớm ngân lên nhẹ nhàng

Nhiệm huyền như ánh Từ Quang

Nhiệm huyền là tiếng chuông vang sớm chiều

Kiếp đời nghiệp chướng đã nhiều

Hồi chuông An Lạc tịnh siêu tâm lành

Chuông vang, vang thấu trời xanh

Hồi Chuông Đại Nguyện tươi nhành Liên Hoa

Giúp hồn vượt ải Nại Hà

Giúp người thức tỉnh tâm hoa kiên trì

Khai tâm mở trí Đại Bi

Hồng chung tiếng vọng huyền vi vào đời

Tâm thành Kính Tạ Phật Trời

Đã cho con được kiếp người để tu

Đại Hồng Chung xóa sương mù

Giúp người tinh tiến đường tu viên thành

Phải chuông từ Vệ La Thành

Nhiệm mầu đồng vọng Chuông Lành Giác Minh

Nguyện Cầu đời hết điêu linh

Đại Hồng Chung Tiếng An Bình Ngân Vang…

Khẩn Nguyện ^

 

Nam Mô Quá Khứ Tỳ Bà Thi Phật

Xin nước nhành hương tưới rửa hận sầu

Kiếp nhân sinh đời biển khổ tạo sâu

Bao nghiệp chướng con lỗi lầm mắc phải

 

Nam Mô A Di Đà Phật Ngài quảng đại

Cho con về xứ lạc quốc Sen thơm

Nơi trụ xứ của đạo quả viên tròn

Vườn Như Lai hoa vô ưu tự tại

 

Lạy chư Phật ba đời xin ái ngại

Lời khẩn thành con vang vọng mười phương

Soi sáng hồn con, mở lối dẫn đường

Dứt nghiệp chướng, con xa dời ải Nại

 

Hoa lại nở trắng ngần vườn thượng giới

Đao Lợi Thiên lừng ngát gió Chiên Đàn

Con hạt bụi nương dưới bóng Từ Quang

Xin Từ Phụ chứng minh con nguyện

 

Mây ngũ sắc mây kết vầng hiển hiện

Sen vang tươi hồ tịnh thủy lộng hương

Nam Mô Thường Trụ Tam Bảo mười phương

Tâm kính thành con dâng lời khẩn nguyện.

 

Hội Xuân ^

 

Thắp nén hương lòng con kính dâng

Nguyện Cầu Chư Phật lượng thâm ân

Độ cho ba cõi mười phương được

An Tịnh lòng vui dứt nghiệp trần

 

Thắp nén hương lòng con kính dâng

Nghiệp duyên từ bao kiếp xa gần

Từ nay xin xả, xuôi bờ giác

Bông Huệ, Vườn Tâm nở trắng ngần

 

Thắp nén hương lòng con kính dâng

Mười phương Chư Phật kết tường vân

Đa La cội sáng hương trời ngát

Thơ hóa hồ Sen, Phật hóa thân

 

Thắp nén hương lòng con kính dâng

Hương Trời, Hương Đạo kết Hương Tâm

Hương Tâm, cảm thấu ba ngàn cõi

Trầm Thủy, Chiên Đàn mở Hội Xuân.

Thu Phong ^

 

Em về nhặt Cỏ Tương Tư

Áo hoa chiều gió mùa thu nhớ người

Bâng khuâng mấy cánh sầu đời

Viễn phương Cúc nở bồi hồi thu xa

 

Thu Hà Nội, Thu Thanh Đa

Thu vàng đất khách, quê nhà đã thu

Hoàng hôn vẽ cánh phù du

Em tôi ra biển thả thơ về trời

 

Xạc xào mấy cánh lá rơi

Vàng bao thu nữa biển đời trầm luân

Vần mơ thả bến sông ngân

Hương thu lãng đãng, hương trầm bay bay

 

Ai về gom chút hương say

Ướp trang kỷ niệm mây bay bềnh bồng

Chiều lên lành lạnh thu phong

Hoa Thơ đan Cánh Sắc Không tặng đời

 

Bến Bờ Nào Chia ^

 

Phải chăng linh dược là thơ

Lắng tan trần mộng đến bờ giác hoa

Chuông ngân thanh thoát gần xa

Nghe phiền não dứt an hòa tâm vui

Thơ như linh dược đất trời

Dắt hồn êm ả thảnh thơi về nguồn

Kinh như ánh sáng tâm  hồn

Sáng soi nhân thế tạo nguồn sống vui

Là niềm hạnh phúc tuyệt vời

Là lời vô thỉ mây trời thật xanh

Xanh như ý niệm trong lành

Kết hương giải thoát tịnh thanh gió trời

Cho ta có nụ cười tươi

Thấy đời vẫn đẹp, thấy người dễ thương

Lòng ươm hoa giải thoát hương

Trên cao Từ Phụ như đương mỉm cười

Hài lòng vì các con Ngài

Yêu Hoa Giải Thoát như Ngài thương yêu

Cho vườn đời sắc mỹ miều

Cho lòng mở rộng thương yêu muôn loài

Cho thơ vẽ áo Như Lai

Cho người hòa ái nụ cười Bổn Sư

Cho lòng lắng tịnh chơn như

Ta Bà, Tịnh Độ bến bờ nào chia

Hương Giải Thoát, Hoa Từ Bi

Mùa xuân Di Lặc, sân si xa rồi

Thanh thanh từng sắc hoa đời

Nắng trời Tịnh Độ sáng tươi trong lòng

Thuyền trăng cặp bến hư không

Có Hoa Vô Úy nở hồng sớm nay

Về Chùa ^

Kính tặng Ni Sư Viện Trưởng cùng quý Ni Sư chùa Diệu Quang

 

Diệu Quang, Diệu Quang, Diệu Quang

Mừng mùa Khánh Đản dâng hương con về

Cảnh đâu thanh tịnh tứ bề

Chân đi lòng ngỡ mình về Lạc Bang

Sân chùa tượng Phật rỡ ràng

Quán Âm phổ độ nhân gian giữa trời

Nơi nơi tượng Phật như cười

Nét từ bi hiện sáng ngời Diệu Quang

Hàng cây hoa, trái thênh thang

Tôn nghiêm bảo điện đạo vàng phát huy

Con nghe lòng lắng sân si

Thọ duyên Sư Trưởng từ bi ban lời

Mỗi lời như hạt mưa rơi

Thấm vào nội cỏ nghe lời An Nhiên

Lời ca như gió thu hiền

Cho Hồn lắng tịnh cảnh miền Chân Như

Cảm ân sư trưởng Diệu Từ

Tạo nên chùa cảnh thiên thu để đời

Cảnh đâu, cảnh đẹp tuyệt vời

Núi rừng róc rách nai ngồi nhởn nhơ

Diệu Quang tuyệt tác bài thơ

Do tay người dựng công phu muôn vàn

Về chùa thấy cảnh hân hoan

Tưởng như đang ở Lạc Bang cung trời

Đến giờ tạm biệt sư rồi

Sân chùa, Đào chín ửng tươi chĩu cành

Sư cho Lộc Phật phước lành

Con xin thụ lộc chân thành tạ ơn

Đường về xao xuyến bâng khuâng

Xa miền an lạc gọi thầm Diệu Quang

 

Bâng Khuâng Tà Lụa ^

 

Vườn sớm hôm nay chợt khác thường

Không gian lãng đãng gió trầm hương

Áo em màu trắng thêu Sen trắng

Tà lụa bâng khuâng mấy ngả đường

 

Lễ Phật trang nghiêm em lạy quỳ

Nguyện Cầu xin Đấng Đại Từ Bi

Nguyện cho thế giới An Hòa khắp

Hạnh Phúc cho em trọn ước thề

 

Áo trắng em đi đẹp phố phường

Mùa Xuân Lễ Phật, em dâng hương

Ai cài hoa nắng xinh tà lụa

Cho ý thơ đầy chương ngát chương …

 

Những Mảnh Thời Gian ^

 

Nhặt từng mảnh vụn thời gian

Khơi trong ký ức kho tàng ấu thơ

Vùng trời kỷ niệm hương mơ

Dòng xanh bát ngát áo tơ, lụa vàng

Suối trong dòng ngọc dịu dàng

Chiều về thanh thản đôi hàng thùy dương

Thân quen từng những góc đường

Nắng tươi Phượng Vĩ sân trường năm xưa

Nhặt từng mảnh vụn âm thừa

Mây chiều suy tưởng, gió mùa đan thanh

Nhặt trong năm tối! Khúc quanh

Dòng Sông Ly Biệt! Đất lành chia hai

Nhặt trong thao thức bồi hồi

Nỗi lòng biệt xứ, bước đời chênh vênh

Nhặt non cao, nhặt cuối ghềnh

Hoa Tâm Tư trắng, buồn tênh ý đời

Nhặt trong khói sóng chơi vơi

Hương Lan chợt thoảng giữa đời hư không

Nhặt thêm Cánh Mộng bềnh bồng

Mộng ơi! Thôi nhé xuôi Dòng Tịnh Thanh

 

Vu Lan Mùa Nhớ ^

 

Nhớ xưa rằm Lễ Vu Lan

Em tôi theo Mẹ áo vàng lễ dâng

Phật đài nhang khói tỏa lừng

Tôn nghiêm hình Phật vô cùng Từ Bi

Em cùng với Mẹ lạy quỳ

Bao năm hình ảnh còn ghi nhớ hoài

Thời gian chồng chất tuổi đời

Năm nay mùa lễ đến rồi Vu Lan

Trắng trời mây trắng lang thang

Đồi bờ cách nẻo áo vàng đã xa

Rưng rưng lòng nhớ thiết tha

Mãi trong tâm tưởng Từ Bi Phật Ngài

Qua bao dâu biển đổi đời

Chùa xưa giờ có còn vui Lễ nào?

Nhớ Em niềm nhớ dạt dào

Áo vàng bên Mẹ thuở nào trap bưng

Nghe lòng xao xuyến mông lung

Trời như hoài cảm, Mây ngừng không bay

Ngân nga chuông vọng đồi Tây

Nguyện Cầu ý gửi tràn đầy hư không …

Tìm Xuân ^

 

Trời sang xuân mây trắng

Trắng lạnh cánh hoa lê

Trắng mầu, Hoa Tưởng Nhớ

Dằng dặc mối sầu quê

 

Tôi cuối trời luân lạc

Bâng khuâng gió Xuân về

Em đêm dài tăm tối

Xuân có tiếng vườn quê

 

Chiều âm thầm … sương muối

Mây phong kín lối về

Bước xuân chiều vời vợi

Lữ thức sầu lê thê …

 

Bao mùa Mai nở trắng

Trắng lối mòn tâm tư

Xuân không về phố lạ

Cũng chẳng về ngõ xưa

 

Tìm Xuân trong ký ức

Nghe xạc xào gió thu!

 

Vẫn Mơ ^

 

Mơ ước sớm nào về cố hương

Mùa xuân nắng ấm những con đường

Chuông nhà thờ đổ, chuông chùa vọng

Tám nẻo thơ về hội một phương

 

Tiếng trẻ ê a rộn phố phường

Nắng hồng trên mái tóc em thương

Lung linh nắng đậu tươi cành Trúc

Tiếng hát êm đềm … tiếng mến thương

 

Vẫn chỉ là mơ! Vẫn ước mơ

Vẫn Trăng tịch mịch chiếu đôi bờ

Vẫn đêm gió hát lời u uẩn

Vẫn phím tỳ bà khúc nhặt thưa

 

Mơ ước ngày về trên đất thương

Trải vàng hoa nắng bến Chương Dung

Hương xuân bát ngát xanh Hoàn Kiếm

Đời đẹp An Bình, Thơ ngát chương …

 

 

Hư Ảnh ^

 

Vườn thu nắng trải mộng hờ

Sầu lên tám hướng bơ vơ gió chiều

Mây thu tím cánh cô liêu

Ý thu hoài cảm ơi chiều vào thu …

Nhân sinh nửa giấc mộng hờ

Đem thơ ai thả bên bờ Suối Hoa

Tỉnh ra ta lại gặp ta

Bài Thơ Mây Trắng chiều qua tặng người

Mấy vần thơ thẩn rụng rơi

Ném qua biển gió quên đời trầm luân

Nghe trong ý gió tiếng thầm

Quán đời Hư Ảnh phù vân mây trời

 

Hội Mùa Xuân ^

 

Tiếng thơ ai giữa sa mạc độc hành

Bài thơ nào viết trên giấy màu xanh

Ơi thơ sầu! Tôi van thơ đừng khóc

Bởi vì tôi muốn Thơ mãi là Thơ

Muốn cuộc đời mãi mãi đẹp như mơ

Như Tình Người đẹp triền miên vĩnh cửu

Tuồng bao lớp, đổi thay bao cung điệu

Đời mong manh vạn vật cũng hư vô

Hạt nhân nào tự bao kiếp xa xưa

Đã gây tạo để kiếp này gặt hái

Bến Phù Du đời mông mênh khổ ải

Tôi van thơ đừng sầu nữa nghe thơ

Để cho tôi còn một khoảng trời mơ

Giòng Suối mát đôi bờ Hoa Không Tưởng

Có đàn Én bay về từ muôn hướng

Họp nhau ca mừng khai Hội Mùa Xuân

Vườn Mùa Xuân búp nổ trắng ngần

Cây Nhân Ái nở tươi Vườn Thiện Mỹ

Nhạc Thanh Bình Tiễn Đưa Sầu Thế Kỷ

Ta cùng Thơ vào dự Hội Mùa Xuân

Bút lại nở hoa, thơ lại xanh vần

Hương đời trải ngát dặm dài hải lý

Ánh Từ Quang soi nẻo về Chân Lý

Đạo trong Đời, Thơ đẹp tám phương hoa

Biển trầm luân biến thành Nước Di Đà

Lòng người lại hiền hòa thời Nguyên Thủy

Xuân Vạn Thể, muôn loài Xuân Như Ý

Đạo Nhiệm Mầu Thơ Dựng Một Trời Hoa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca.

 

Mùa Xuân Em Mặc Áo Vàng ^

 

Mực say lòng giấy thơm trang

Mùa xuân em mặc áo vàng dâng hương

Nguyện cầu chư Phật mười phương

Ba ngàn cảnh giới lừng hương Chiên Đàn

Mùa xuân hoa cỏ thênh thang

Quán Âm phổ độ nhân gian an hòa

Việt Nam quê mẹ hoan ca

Đàn con lưu lạc phương xa trở về

Đón xuân bút lộng thơ đề

Xuân trong vọng tưởng ngày về hoài mong

Thanh Bình Xuân đẹp nắng hồng

Thời Kinh Bát Nhã khai dòng thịnh hưng

Bốn phương tứ chúng vui mừng

Ba miền non nước vang lừng đạo ca

Mùa xuân em mặc áo hoa

Em dâng khẩn nguyện An Hòa Quê Hương

Mùa Thu Áo Ngọc ^

 

Em về hong tóc mùa thu

Có con chim nhỏ hát ru tình sầu

Hồ xanh nở đóa nhiệm mầu

Câu Kinh Vô tự, trên cầu khói sương

Sớm mai nở Đóa Vô Thường

Nửa chương tịch mặc, ngát hương liên đài

Sầu tôi gửi ánh sao mai

Sương đêm nhỏ giọt u hoài cành thu

Đem thơ thả Suối Trầm Tư

Một going như huyễn ảo hư bềnh bồng

Mây thu đan sắc cầu vồng

Hương thu lãng đãng lá phong đổ vàng

Vào thu lại nhớ Việt Nam

Quê Hương mùa ấy, lá vàng ngõ xưa

Viễn phương chiều nắng ơ hờ

Sầu Thu ai vọng đôi bờ quan san

Sông Tần một giải mênh mang

Tình Thu vời vợi thơ đan cảm hoài

Mười chín mùa … đếm lá rơi

Vàng bao mùa lá! Lòng người úa thu

Dõi nhà sương khói phủ mờ

Nhớ quê vọng tưởng lại thơ gieo vần

Hương Thơ mãi ngát bến trần

Mùa Thu Áo Ngọc, bâng khuâng thu nào…

 

 

Bên Đồi Trắng Hoa ^

 

Thả hồn trên những lối mòn

Lá xanh kỷ niệm dốc buồn rưng rưng

Lối vào Suối Nhớ ngập ngừng

Vần thơ năm cũ bỗng lừng hương thu

Vườn trăng thanh, lũng sương mù

Thời gian vút cánh phù du ý đời

Lối về Tỉnh Thức thảnh thơi

Có bông Huệ nở bên đồi trắng hoa

Ảo Chân, ngộ thoáng sát na

Trầm dâng sáu cõi tâm hoa tỏ ngời

Thanh thanh những cánh hoa đời

Thả ra biển gió đất trời an nhiên

Trăng Thiền ngát mấy phương duyên

Mở trang Bát Nhã thấy miền Vô Ưu

 

Mây Hồng ^

 

Bài thơ viết sáng hôm qua

Em say sưa đọc trong mơ mỉm cười

Thời Kinh ban sớm đã rồi

Cửa nhà vừa mở gặp trời nắng trong

Nắng đan tơ, sợi mây hồng

Kết hoa Vô Úy thả sông Ngân Hà

Em ra vườn sớm thăm hoa

Áo xuân thanh thoát sắc pha mây hồng

 

Cúc Viễn Phương ^

 

Vàng tươi từng lớp nõn nà xuân

Cảnh ấy vườn ai cúc ngát trầm

Thao thức dòng thơ … trăng cổ độ

Ngẩn ngơ cánh gió, áo phù vân

Non cao tuyết trắng mầu luân lạc

Biển rộng sóng trào khúc viễn âm

Muốn ngược thời gian về phố cũ

Nghe hồi chuông vọng lắng trần tâm…

 

Hái Hoa ^

 

Líu lo chim hót mở ngày

Trong lăng kính nhỏ chợt đầy bóng em

Dịu dàng những bước chân quen

Em thăm từng khóm êm đềm lời vui

Hôm nay là rằm chị ơi

Hái hoa cúng Phật, mắt ngời ý Sen.

 

Màu Mai Nhớ ^

 

Đầu năm Lễ Phật lên chùa

Ba màu Mai Đẹp ngát mùa dâng hương

Bạch Mai Thanh Thoát đài trang

Nghiêng mình chào khách thập phương viếng chùa

Hồng Mai Diễm Lệ chào thưa

Kính mừng Thí Chủ về chùa Nguyện Hương

Hoàng Mai Trang Trọng dẫn đường

Đường lên Bảo Điện qua vườn phía Tây

Trầm hương ngát một phương mây

Ba Màu Mai Nhớ chùa Thầy năm xưa

Xuân nay Lễ Phật lên chùa

Vườn chùa hoa nở nắng đùa, vắng Mai!

Chùa Xưa xa cách bên trời

Mùa Xuân Lễ Phật ngậm ngùi nhớ Mai

Ba Màu Mai Đẹp quê tôi

Ba Miền Đất Nước đầy vơi cảm hoài!

Ngày Xuân Kính Lễ Phật Trời

Ơi! Màu Mai Nhớ bồi hồi quê xa …

Cánh Tinh Khôi ^

 

Ta viết gì cho đời với lời thơ ngơ ngác

Óc giúp gì cho ta khi thế sự đảo điên

Đêm vô cùng, đêm vô tận triền miên

Tim và óc đốt thơ thành Lửa Nguyện

Lửa bay cao, bay cao lên từng trời u hiển

Biến thành Hoa, hoa mướt cánh tinh khôi

Bay trở về hoa trải khắp lòng đời

Vũ trụ bỗng dưng chan hòa ánh sáng

Thơ mở hội đêm vui trời Nguyên Đán

Thuở thanh bình trở lại đẹp như mơ

Thơ nõn nà ý trong sáng cung tơ

Cung huyền diệu nở hoa mầu nhân ái

Ta bỗng thấy mình sống lùi trở lại

Mấy ngàn năm thuở lập địa khai thiên

Trong niềm tin trong mầu nhiệm vô biên

Hồn tắm ngát trong suối Thiền an trụ

Tâm khẩn thành dâng ý thơ kết nụ

Hoa Thương Yêu nở thắm lộng vườn đời

Cánh diệu huyền, cánh vô ảnh tinh khôi

Bàng bạc mênh mang hương trời vô thủy

 

 

Quà Xuân ^

 

Đón Xuân trời viễn xứ

Thơ như lòng bâng khuâng

Cố hương mờ khói sóng

Mùa Xuân ai Tìm Xuân

 

Thế giới ba ngàn cõi

Kiếp mê trải trầm luân

Lòng thường mơ Phật Xứ

Thuyền về bến Chân Tâm

 

Nụ Mai ngoài vườn nở

Đâu đây thoảng hương trầm

Lòng hốt nhiên đại ngộ

Đạo trong Đời, Xuân Tâm

 

Lạy mười phương Chư Phật

Mở lòng Từ ban Ân

Quê nhà Xuân trở lại

Trong mỗi lòng Người Dân

 

Vườn Xuân tươi nụ biếc

Hoa Đạo ngợp trời Xuân

Đất Trời thay Áo Mới

Ly Khách đợi Quà Xuân

 

Quà Xuân, Hoa Nhân Ái

Hương Đạo vị lâng lâng

Lạy Quán Âm Bồ Tát

Ba cõi mười phương Xuân …

 

Xuân Thiền ^

 

Bướm lượn vườn xuân nắng dịu dàng

 Hương Xuân, Hương Đạo cảnh trời ban

Ba ngàn cõi giới Hoa Vô Úy

Nở sớm mai bừng đón gió sang

Lời kinh Bát Nhã ngân vang

Hương Thơ, Hương Đạo tràn lan xuân hồng

Trời trong nắng sớm tịnh không

Đường về bến giác, suối hồng mây vương

Kinh thơ vang vọng mười phương

Muôn loài phủ phục dâng hương cúng dàng

Đạo vàng soi sáng nhân gian

Tiếng chuông hòa mõ nở ngàn Hướng Dương

Cung đời lại thắm mầu thương

Kim Cang bát ngát mười phương gió về

Gió về thổi hết u mê

Tịnh tâm thanh thản lối về Chân Như

Ta bà một cõi ảo hư

Mở đường chân lý bè từ Thế Tôn

Gió xuân thoảng ngát hương hồn

Huệ tâm bừng nở mười phương Di Đà

Chúng sinh vạn loại hằng sa

Cảm ân chư Phật an hòa xuân ban

Hoa thơ tươi Ánh Đạo Vàng

Ngàn con én liệng mùa sang Xuân Thiền

 

Mùa Xuân Dâng Hương ^

 

Con quỳ kính lạy Thế Tôn

Cho hiền muôn thuở dắt hồn u mê

Chúng con dài kiếp lê thê

Luân hồi sáu ngả sân si tràn đầy

Hôm nay trong khói nhang bay

Lòng thành kính tạ ơn dầy Như Lai

Sa bà nghiệp chướng bao đời

Đường về thăm thẳm mù khơi con tìm

Xin cho con vững niềm tin

Xin cho an tịnh não phiền lìa xa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Biển dâu mấy độ, sóng nhòa bao phen

Con như cỏ mọn hoa hèn

Giữa đời giông tố đi tìm Chân Như

Quán đời mê ảo phù du

Khẩn thành cầu Đấng Đại Từ ban ơn

Tuệ Quang chiếu sáng tâm hồn

Như như an tịnh ngát hương đạo tràng

Nhiệm huyền như nước trường giang

Gió trời vô luợng mở hồn tịnh thanh

Con quỳ kính tạ Cha lành

Độ con và khắp chúng sinh Sa bà

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Ngài là Ánh Sáng chan hòa Nhân Thiên

Ngài là Đuốc Tuệ Niềm Tin

Con dâng hương nguyện nghe phiền não xa

Mùa xuân đạo hạnh ngát hoa

Mùa xuân từ ái chan hòa nắng mai.

 

Như Thoáng Mây Bay ^

 

Bài thơ viết chẳng hết lời

Tương tư Hà Nội, nhớ trời Thanh Đa

Đã qua rồi mấy giáp hoa

Đường Ô Cầu Giấy, Đống Đa tết nào

Cúc vàng dậu … thoáng chiêm bao

Bao nhiêu nhung nhớ thả vào lãng quên

Sương rơi ướt áo lụa mềm

Xa xôi mùa ấy tịnh yên cõi này

Một đời như thoáng mây bay

Thả ra biển gió cuối ngày hư vô

 

Nụ Hoa Vườn Sớm  ^

 

Đầu năm mở bút khai vần

Lâng lâng lòng giấy hương trầm hương thơ

Trời thênh thang giải mây tơ

Nụ hoa vườn sớm sương mơ chĩu cành

Nghe trong ý gió an bình

Như lòng bát ngát tìm mình mùa xa

Rót bâng khuâng, đáy tách trà

Thấy lòng trong tách Kinh Hoa nở vần

Dòng trăng sáng cả sông Ngân

Vô Ưu Hoa nở ngát xuân Bồ Ðề.

Nhạc Reo Hoa Nắng ^

 

Trời mênh mang gió nhẹ nhàng

Ai đem Hoa Nhạc trải vàng lối xuân

Cung cao xóa hết u trầm

Cung huyền lắng gội trần tâm mê mờ

Đường về Bến Giác hoa thơ

Nắng Trời Đao Lợi, gió hồ Chân Như

Giòng đời một chuỗi ảo hư

Huyền vi ý đạo suối từ ngát hương

Xuân về trên bước tha phương

Nguyện cầu chư Phật mười phương hộ trì

Muôn nhà thấm đạo Từ Bi

Nhạc Reo Hoa Nắng, Thơ Đề Tịnh Không

 

Dòng Kinh Hoa ^

Thân tặng nữ sĩ Vân Nương – Tác giả thi phẩm Con Đường Lý Tưởng

 

 

Ba ngàn thế giới vào thơ

Hoa Nghiêm thi hóa bây giờ tròn duyên

Vào thơ thấy ảnh Phật, Tiên

Vào thơ tâm lắng não phiền lìa xa

Vân Nương rạng rỡ Kinh Hoa

Hương xuân bát ngát chan hòa Kinh Thơ

Suối hồng ai rắc mây tơ

Thả cành mộng huyễn xuôi bờ Giác Hoa

Thanh thanh cánh gió la đà

Tâm hoa tịnh lắng nhập hòa cảnh Không

Lắng cùng vũ trụ mênh mông

Con Đường Lý Tưởng đẹp Dòng Kinh Hoa

 

Gió Về Sông Trăng ^

 

Ngàn năm mây trắng còn bay

Hữu thân hữu khổ trả vay kiếp người

Lang thang bao độ luân hồi

Một chiều vút cánh thảnh thơi non bồng

Thơ đề hai chữ sắc không

Thổ lại hoàn thổ rỗng không có gì

Ý đời huyền diệu vô vi

Tờ hoa phất phới gió về Sông Trăng.

 

 

Thư Mùa Xuân ^

 

Bài thơ viết giữa xuân chiều luân lạc

Rừng u trầm hiu hắt lạnh ngàn hoa

Từ xuân ấy trời gió nổi phong ba

Áo lữ thứ bụi pha màu sương tuyết

Mười năm qua lòng vẫn hằng tha thiết

Trời quê hương mù mịt gió hờn căm

Bạn bè ơi! Ơi kiếp sống âm thầm

Ngày cũng tối như đêm dài tăm tối

Biển đau thương bao linh hồn chới với

Kiếp nhân sinh ngắn ngủi có là bao

Mới sáng đã chiều thoảng giấc chiêm bao

Lòng u uẩn trong xuân chiều đất lạ

Xin gửi hết nhớ thương hờn đau tất cả

Theo gió về trời theo gió xa khơi

Ơi quê hương bé nhỏ một phương trời

Mà cơ cực quê nghèo ơi thống khổ

Vườn xuân ai hoa mai vàng đang nở

Cơn mưa nào chợt xối xả hồn tôi

Lạy Đấng Từ Bi cao cả tuyệt vời

Ban ân phước cho đời mùa xuân an nhiên hội ngộ

Vườn xuân ai hoa mai vàng nở rộ

Trong mênh mang phảng phất gió trầm hương

Mùa xuân vĩnh cửu đẹp nghĩa yêu thương

Xin trở lại trong lòng con dân Việt

Thư mùa xuân viết bằng tim bằng huyết

Theo gió về trời theo gió xa khơi

Lạy Đấng Đại Hùng ban phước huệ cho đời

Ngát thiên y từ cung trời Đâu Suất

Trong vô cùng không còn không mất

Xuân an bình thơ dựng một trời hoa.

Khu Rừng Trí Tưởng ^

 

Trong khu rừng lý tưởng

Em trải dài ước mơ

Ước mơ xanh ý biển

Ước mơ hồng suối thơ

 

Con đường ta đi tới

Cánh Thời Không vô bờ

Biển bao mùa hệ lụy

Sông mấy khúc suy tư

 

Khúc quanh nhầu thế sự

Đời hư ảo, ảo hư

Tách trà thơm mỗi sáng

Lãng quên đời phù du

 

Đàn trầm cung thức

Mộng trắng gối thiên thu

 

Trùng trùng như duyên khởi

Thơ vẽ đóa Chân Như

Trên biển chiều sóng nổi

Thấp thoáng bóng Thuyền Từ

 

Trên cánh đồng nắng hạ

Em trải dài ước mơ

Tôi nguyện cầu nhân loại

Đời an bình như thơ

 

Trong khu rừng trí tưởng

Bình minh nắng vàng tơ

Ta trồng cây Nhân Ái

Tình yêu thương vô bờ…

 

Vầng Mây Trí Huệ ^

 

Vầng mây Bồ Tát Quán Âm

Vầng mây soi tỏ trần tâm kính thành

Vầng mây tướng hảo điềm lành

Bè từ Bát Nhã lộ trình Tây Phương

Cúi xin Phật rủ lòng thương

Trần gian khổ ải mê đường sáng soi

Lạy Cha muôn thuở Như Lai

Lượng từ cứu độ muôn loài chúng sin

Xa xưa nghiệp đã tạo thành

Xin cha khai tỏ huớng lành con đi

Mười phương chư Phật từ bi

Soi đèn trí huệ hộ trì bước con

Diệu vi hương tỏa ngát hồn

Bốn mươi năm khúc đoạn trường gió bay

Bồ Ðề tâm vững từ đây

Lòng hương thanh tịnh con nay cúng dàng

Vầng mây Bồ Tát diệu quang

Vầng mây soi sáng hướng đường con đi

Vầng mây trí huệ đại bi

Vầng mây huyền diệu hoa thi Hương Đàm

 

Đấng Thế Tôn ^

 

Như vầng trăng sáng long lanh

Như ngày huyền diệu Đản Sanh Phật Ngài

Nam Mô Thích Ca Như Lai

Mở đường giải thoát cứu đời trầm luân

Lâm Tỳ Ni … nắng trong ngần

Ngát Hoa Linh Thoại, xanh Tầng Đa La

Nhớ người tự giác giác tha

Đại Bi cứu khổ Sa Bà chúng sinh

Tháng tư mùa lễ Đản Sanh

Chúng con Phật tử kính thành dâng hương

Trầm hương tỏa ngát mười phương

Trầm hương tỏa ngát mười phương

Dưới đài sen lễ cúng dường Như Lai

Đấng Thế Tôn của muôn loài

Đại Bi, Đại Dũng cứu đời u mê

Chúng con dưới cội Bồ Ðề

Muôn lòng thành khẩn hướng về Bổn Sư

Con nghe trời đất bỗng như

Thinh không vắng lặng Chân Như hài hòa

Bao nhiêu thế kỷ xa rồi

Mà Huyền Nhiệm, bỗng sáng ngời phút giây

Mừng mùa Khánh Đản tràn đầy

Mừng mùa Khánh Đản mở ngày nắng trong

Thuyền Bát Nhã nước xanh dòng

Mơ trời Tịnh Độ  hòa đồng nhân sinh

Mừng mùa Khánh Đản quang minh

Bốn phương tứ chúng Kính Thành Dâng Hoa.

 

Trầm Dâng  ^

 

Hoa cúc nở vàng dưới ánh dương

Tiếng ai ngâm mấy vận thơ Đường

Đêm trang Quỳnh Uyển mùa năm cũ

Lại thấy trầm dâng bát ngát hương

 

Hoa Nở ^

 

Thơ dạo một vòng thơ dạo chơi

Nắng hồng êm ả thuở nằm nôi

Trăng xanh, nụ biếc vườn thanh nữ

Bên giậu chiều qua Cúc nở rồi.

Bờ Quên ^

 

Hồn trong biển nhớ đi tìm

Bờ quên chẳng  thấy, chân in lối mòn

Kiếp đời ai tránh hoàng hôn

Kiếp người ai chẳng nhiều buồn ít vui

Biển chiều nước biếc xanh ngời

Hoàng hôn tịch mịch chân ơi, mỏi tìm

Tôi đi tìm mãi bờ quên

Ở trong biển nhớ thấy đêm ngỡ ngàng

Thấy hồn sầu xứ lang thang

Thành xưa quạnh quẽ khói nhang lạc mùa

Nắng chiều bảng lảng dậu thưa

Bước trần ngơ ngẩn âm thừa … sân rêu

Một vùng cây cỏ tịch liêu

Chuông đâu thanh thoát giữa chiều mênh mang

Ơ hờ, lớp sóng thời gian

Bờ Quên có phải giữa làn nước xanh

Biển chiều nước chảy xiết nhanh

Từng làn trắng xóa hiện vành tròn không

Thực thể đã là Không Không

Bờ Quên, Biển Nhớ một vòng Huyễn Mang

 

Hoa Nở Cõi Sa Bà ^

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Ngài là ánh sáng chan hòa Nhân, Thiên

 

Sớm bình minh nắng lụa

Cỏ xanh biếc sân chùa

Em dâng hoa cúng Phật

Tiếng chuông chùa vang đưa

 

Vườn sau chùa Mai trắng

Sương trên cành long lanh

Trầm hương bay ngào ngạt

Tín nữ dâng ý thành

 

Lời Kinh hòa tiếng mõ

Nguyện cầu cho sinh linh

Thế giới ba ngàn cõi

Sống vui đời An Bình

 

Gió thơm mùa Phật Đản

Dưới chân Đấng Cha Hiền

Hân hoan lòng Phật tử

Bi, Trí, Dũng trì kiên

 

Nguyện theo chân Từ Phụ

Nguyện tực giác, giác tha

Mừng ngày vui khánh đản

Hoa Nở Cõi Sa Bà

 

 

Diệu Vi Hương ^

 

Nam Mô Phật Lưu Ly Quang

Nam Mô Thường Trụ Mười Phương Ba Đời

Con quỳ lạy trước Phật Đài

Tạ Ơn chư Phật đã hoài thương con

Diệu vi hương tỏa ngát hồn

Từ nay dứt sạch nghiệp buồn thế gian

Nam Mô Vô Lượng Thọ Quang

Áo trời rải ngát Chiên Đàn trầm hương

Nhạc trời vang động mười phương

Hoa Linh Thoại nở cúng dường Như Lai

Hương đưa ngát mấy tầng trời

Lòng con quán tưởng tâm ngời diệu hoa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Thiên Mạn Đà trải sáng tòa Như Lai

Phước ân chư Phật độ soi

Diệu Vi Huơng chiếu tỏ ngời tâm hoa

Sen Vàng ^

 

Phòng im bốn vách u sầu

Nghe trong vắng lặng một màu tà huy

Nghe trong cô tịch huyền vi

Không tướng không chấp, lẽ gì không thông

Chiều lên tịch tịch bầu không

Nửa vòng mộng huyễn bụi hồng gió bay

Còn vài sợi nắng cuối ngày

Không làm sáng nổi vườn đầy ưu tư

Người về đóng cửa tiềm tu

Tôi dâng Hương Nguyện sương mù xin tan

Gió chiều thoảng ngát dò Lan

Thời kinh Bát Nhã, Sen Vàng nở hoa

 

Chuông Sớm ^

 

Hồi chuông ngát ý dung từ

Hồi chuông lắng tịnh Chân Như hòa hài

Hồi chuông thanh thoát ban mai

Hồi chuông êm ả hoa đài dâng hương

Hồi chuông dịu ngọt tình thương

Hồi chuông trực ngộ mở đường giác hoa

Đường về Tây Trúc bao xa

Hồi chuông vang vọng diệu hòa phiến tâm

Nghe như xa lại rất gần

Phải chuông tiềm thức vọng ngân nhẹ nhàng

Mây trời tươi Đóa Kim Cang

Đường về Bến Giác nở vàng Kinh Thơ.

Một Dòng Thơ Xanh ^

 

Gió đêm cất tiếng ru lời

Sầu nằm ngoan nhé biển khơi chập chùng

Đêm thâu trăng sáng nến hồng

Huệ Quang thấy hiện một dòng thơ xanh

Nụ Thơ tươi tắn bình minh

Mở ngày thanh tịnh đất lành thơm hoa.

 

Mẹ Cười ^

Kính tặng Mẹ

 

Mỗi sáng Mẹ đi vòng vòng

Kinh hành niệm Phật trong lòng Mẹ vui

Mẹ cười tươi, Mẹ cười tươi

Tám mươi hai tuổi cuộc đời Sắc, Không

Mẹ yêu mầu áo nâu sồng

Thấy người cơ khổ long đong Mẹ cầu

Cầu xin Phật Pháp nhiệm mầu

Độ cho nhân loại khổ đau không còn

Mẹ thương tất cả cháu con

Bao nhiêu hờn giận não phiền đã xa

Mẹ cười vui, Mẹ vị tha

Mẹ là biển lớn, trời  hoa tuyệt vời

Mẹ cười vui, Mẹ cười vui

Bao la tình Mẹ … cao vời biển Đông

Vườn nhà nắng trải xuân hồng

Mẹ vui con, cháu trong lòng đều vui

Người, người nở nụ cười tươi

Hoa thương yêu nở cho đời ngát hương

Mẹ là đuốc sáng soi đường

Vị tha lòng Mẹ đại dương biển trời

Mẹ cười tươi, Mẹ cười vui

Nội, ngoại, cháu, chắt cùng cười tươi hoa.

 

Hoa Đào Năm Cũ ^

 

Ai đi nhặt nắng xuân tàn

Em tôi vườn gió ngỡ ngàng phố xuân

Mong manh cánh mộng phù vân

Tình mây, ý biển đường trần hoang liêu

Bến xưa hiu hắt đò chiều

Lòng tôi quán trọ đìu hiu xuân về

Quê xa vời vợi nhiêu khê

Thiệp xuân không gửi thư đề Hư Vô

Chùa đâu vẳng tiếng Nam Mô

Mõ chuông tiềm thức ngát bờ tâm linh

Trời trong vắt nắng thủy tinh

Hoa đào năm cũ … cắm bình tương tư

 

Chiều Vàng ^

 

Thu phong

Vàng ngõ

Lá phong

Thơ ai thả gió

Mênh mông

Rơi rơi …

Từng cánh

Lá vàng

Rơi rơi

Lá rụng

Đầy khoang thơ đầy

Khói trầm bay

Khói hương bay

Lá rơi

Hờ hững cuối ngày

Thu Phong …

 

Xuân Viễn Xứ ^

 

Tiếng than từ chốn rừng sâu

Tiếng than từ đỉnh núi sầu thiên thu

Tiếng than từ lũng sa mù

Tiếng lòng lữ thứ tiếng thơ lạc loài

Biển xanh ơi! Núi rừng ơi!

Việt Nam tiếng gọi đất trời quê xưa

Dòng sông ly biệt chiều mưa

Mắt em ngày tiễn trùng như phím đàn

Trắng chiều mây trắng lang thang

Lòng như mây trắng mênh mang sóng nhòa

Quê mình ruộng sắn nương cà

Tình quê tha thiết đậm đà em ơi

Ta giờ lưu lạc xứ người

Mùa xuân viễn xứ em ơi ước gì?

Nguyện cầu Phật Tổ từ bi

Sáng soi nhân loại trở về Tình Thương

Xuân này vẫn xuân tha phương

Chiều lên quạnh quẽ tuyết sương bềnh bồng

Gửi về em một đóa hồng

Hoa mầu tâm tưởng sáng dòng yêu thương.

 

Nét Đan Thanh ^

 

Trong cuộc sống mấy ai vẹn toàn hạnh phúc

Mấy ai chả có lúc

Làm sai

Nghĩ sai!

Ba vạn sáu ngàn ngày nào có chi dài

Cơn gió thoảng,

Trận mưa rào trước ngõ

Ngọn đèn, vầng trăng, khi mờ lúc tỏ

Kiếp vô minh, đời mê mải trầm luân

Phật tại tâm

Phật rất gần

Ta mê mờ đi tìm xa kiếm mãi

Rồi một ngày chân chồn gối mỏi

Nhìn trở lại quãng đường dài đã qua

Lòng hối tiếc thấy mình sao khờ dại

PHẬT tại Tâm tìm kiếm mãi không ra

Tâm từ bi đấy chính thật là nhà

Áo Như Lai sáng tươi màu nhẫn nhục

Tiếng chuông sớm gọi bình minh nắng đục

Nhịp mõ chiều êm ả giếng khơi trong

Hoa An Nhiên tươi thắm trải vườn lòng

Hương Đạo Hạnh thấm nhuần ươm cội sống

Mầu Chơn Như tỏa ánh vàng hiển lộng

ĐẠO  trong ĐỜI, Thơ đẹp Nét Đan Thanh.

 

 

Hoa Nghiêm Vi Diệu ^

 

Hoa Nghiêm Vi Diệu tuyệt vời

Cành hồng Bát Chánh, nụ cười Kim cang

Trong vòng hoán chuyển mênh mang

Mở trời trí huệ soi đàng độ sinh

Con dâng lời nguyện ý thành

Khẩn cầu chư Phật tịnh thanh tâm mờ

Thuyền con nẻo giác hướng bờ

Tâm con an tịnh đường tu kiên trì

Mười phương thế giớ hoan hùy

Mười phương chư Phật từ bi chứng lòng

Vườn Từ nở đóa sen  hồng

Vườn Tâm hương ngát một dòng tịnh thanh

Kiếp người dầy đặc u minh

Con cầu xin đấng Cha Lành Như Lai

Độ con và khắp muôn loài

Chân Như đuốc tuệ soi đời trầm luân

Như đêm ngời sáng trăng rằm

Hoa Nghiêm mở hội Mùa Xuân Di Đà

 

Làng Tiên ^

Kính tặng thượng tọa Viện Trưởng

Kính tặng quý đại đức tăng ni tu viên Kim Sơn

 

Một chiều lên viện Kim Sơn

Ngàn thông xanh biếc gió hương thơm rừng

Non cao Phật ngự lưng chừng

Suối mây đá ngủ một vùng tịnh thanh

Kim Sơn cảnh đẹp như tranh

Làng Tiên giữa chốn thị thành bon chen

Dò Lan lãng đãng hương thiền

Bao nhiêu u uẩn buồn phiền xóa tan

Nhiệm huyền thay ánh Từ Quang

Sáng soi nhân loại cứu nàn chúng sinh

Về đây, tìm lại bóng mình

Luân hồi bao kiếp vô minh che mờ

Lạy Cha muôn thuở đại từ

Dắt hồn con vượt qua bờ u mê

Chiều nay con đã trở về

Tâm thành ý nguyện Bồ Ðề vững tâm

Phật Đài tỏa ngát hương trầm

Lòng lâng lâng, ý lâng lâng thoát phàm

Đường về nghe nhớ mênh mang

Tâm tư chừng luyến tiếc ngàn thông xanh

Kim Sơn cảnh đẹp như tranh

Bức tranh thủy mặc tười nhành Liên Hoa

Phải đây là cõi Sa Bà

Hay là Tịnh Độ quê nhà vẫn mơ.

 

Như Trời Quê Hương ^

 

Ngõ ai vườn lá nhu mì

Cho tôi nhớ ngõ Tường Vi thuở nào

Vườn ai hoa nắng cài sao

Cho tôi nhớ cội Trúc Đào năm xưa

Hơn vòn con giáp như mơ

Quê hương cách trở đôi bờ quan san

Phương này Cúc vẫn nở vàng

Sao lòng lữ thứ mênh mang nhớ đầy

Sáng nay về lễ chùa Thầy

Giác Minh trầm ngát tỏa đầy không gian

Em tôi mặc áo hoa vàng

Chân thành ánh mắt dâng nhang nguyện cầu

Cầu xin phép Phật nhiệm mầu

Độ cho nhân loại khổ đau không còn

Cầu xin nước trở về nguồn

Nở Hoa Từ Ái, trong Hồn Bình Minh

Cầu xin khắp chốn sinh linh

Bốn phương tám hướng an bình tươi hoa

Tháng tư em hát Đạo Ca

Mừng mùa Khánh Đản, nở hoa Ưu Đàm

Tháng tư mặc áo hoa vàng

Em về lễ Phật dâng hương nguyện cầu

Tôi thương ánh mắt u sầu

Như thương quê mẹ tình sầu biển dài

Đường về lại nhớ ngõ ai

Vườn xanh xanh lá như trời quê hương …

 

Trắng Một Phương ^

 

Em tôi còn hát Đạo ca

Chị tôi sớm có dâng hoa cúng dường

Tôi nghe nắng nhớ, mưa thương

Tôi nghe thu rụng vàng phương ân tình

Kể từ mưa gió điêu linh

Từ em xa chị hành trình nhớ nhung

Trời Âu, biển Á nghìn trùng

Vẫn mơ một sớm tao phùng đoàn viên

Gió ơi! Gió có xuôi miền

Mang giùm tôi cánh sầu miên này về

Bao năm lòng vẫn nhớ quê

Bao năm em đợi ngày về chị ơi!

Viễn phương vàng lá … lá rơi!

Thơ em vàng cánh sầu đời gió bay

Trắng chiều trắng một phương mây

Em gom dư ảnh chất đầy khoang thơ.

 

Thăm Vườn Hoa   ^

 

Trong vườn cây lá xanh

Chim líu lo trên cành

Trà ngát hương đạo vị

Cho ý thơ An Bình

 

Em ra vườn đón gió

Gió sớm êm đềm ca

Những cành tươi nụ nhỏ

Đẹp dáng người thăm hoa

 

Em thăm hoa vườn sớm

Bước chân hiền như hoa

Em hái hoa cúng Phật

Những đóa hoa vườn nhà

 

Em chuyên Tứ Diệu Đế

Em niệm A Di Đà

Em mở Tâm Hồi Hướng

Em gái hiền … Như Hoa

 

Hương trầm bay lãng đãng

Tôi tụng thời Liên Hoa

Tiếng Kinh trầm trầm lắng

Nguyện cầu đời An Hòa.

 

Thả Chùm Hoa Nhớ ^

 

Xuân về như nắng hồn nhiên

Xuân về như mắt mẹ hiền ấm êm

Bước xuân trải rộng muôn miền

Hương xuân lãng đãng ngoài hiên nắng vàng

Tiếng chim hót đón mùa sang

Hòa cùng tiếng mõ nhẹ nhàng sớm mai

Mẫu Đơn vừa hé nụ cười

Mai vàng khoe sắc giữa trời sởn sơ

Có người nhớ nước đề thơ

Mấy vần thả gió hững hờ mây bay

Tường Vi nở cuối vườn Tây

Đằm hương nhung nhớ giữa ngày đầu xuân

Trang thơ vẽ cánh phù vân

Chợt nghe âm hưởng bổng trầm thuở xa

Trở về ta lại gặp ta

Đón xuân tóc trắng Mai hoa, Thơ Cười.

 

Mưa Trên Lá Nhớ ^

 

Mưa hồng sợi nhỏ mưa đan

Nhẹ nhàng mưa tưới dò Lan cuối vườn

Long lanh từng giọt mưa sương

Mưa rơi thanh thoát trong vườn mùa Xuân

Mưa Xuân gội hết bụi trần

Mưa bay nhè nhẹ hương xuân dịu dàng

Vườn Xuân tươi cánh mai vàng

Vườn thơ mưa đọng mấy hàng kim cương

Trời xuân mưa bụi vương vương

Mưa hồng sợi nhỏ đẹp phương An Bình

Mưa trên lá nhớ xanh xanh

Giọt mưa nào đọng trên cành Hoài Hương

Mưa bay tươi cánh hoa sương

Mưa bay thêm mát phố phường quê ai

Mưa trên nụ nhỏ cành Mai

Trong mưa ẩn  hiện đất trời quê xưa

Mưa Hồng, từng sợi mưa tơ

Có mưa, mưa cả đôi bờ mưa ơi!

Cho sầu theo gió ra khơi

Mưa Xuân, Huệ Phật hai trời nở hoa.

Ngát Lời Đạo Ca ^

 

Nắng hồng trên mái Kim Quang

Trầm dâng tỏa ngát nhẹ nhàng hồn thơ

Một vùng thanh tịnh hương đưa

Phong Lan cánh nõn bốn mùa như xuân

Tưởng như rũ sạch bụi trần

Kính thành con lạy Quán Âm giữa trời

Từ Bi thay! Nét Ngài cười

Thương đời gian khổ, thương đời u mê!

Lạy Ngài Quảng Đại Từ Bi

Chiều nay con đã trở về Kim Quang

Lòng thành một nén tâm nhang

Kính Dâng chư Phật mười phương ba đời

Xin cho thế giới loài người

Hận thù xả hết an vui tâm hồn

Xin cho nước trở về nguồn

Tinh thần Văn Hóa trường tồn Việt Nam

Tất lòng cố quốc tha hương

Nguyện cầu chư Phật mười phương hộ trì

Cho lòng con lắng sân si

Cho người giác ngộ trở về bến hoa

Phong Lan thoảng ngát hương xa

Vườn êm chùa ả, sân chùa nắng tươi

Đạo Vàng Phổ Độ muôn loài

Nghe trong chiều gió ngát lời Đạo Ca.

 

Vầng Trăng Quán Thế Âm ^

 

Mẹ hiền lòng Mẹ Đại Bi

Mẹ mang ánh sáng huyền vi vào đời

Cứu chúng sinh, cứu muôn loài

Áo Mẹ sắc trắng mây trời tịnh thanh

Mẹ ban Cam Lộ ý lành

Nước Nhành Dương xóa điêu linh kiếp nàn

Mẹ vầng trăng sáng thanh quang

Đại Nguyện tình Mẹ mênh mang biển đời

Thần thông Mẹ dạo khắp nơi

Sa Bà, ngục tối cứu đời độ sanh

Quán tưởng Mẹ, niệm niệm thành

Nghe hồn lắng tịnh sương cành lộc non

Lạy Mẹ thương xót chúng con

Trầm luân bể khổ dốc mòn u mê

Mẹ thương khai trí Bồ Ðề

Cho đàn con dại hướng về Chân Như

Nguyện cầu lượng Mẹ Đại Từ

Nhiệm mầu độ chúng đường tu viên thành

Mây trời trắng đóa tịnh thanh

Tôn Nghiêm hình Mẹ, hương lành Vu Lan.

 

Mùa Vu Lan ^

 

Vườn sỏi đá sân chùa xanh cây lá

Trời thanh thanh êm ả gió trong lành

Nô nức trở về những tấm lòng thành

Dưới chân Phật để dâng lời kính nguyện

 

Mùa Vu Lan trang nghiêm thay Bảo Điện

Những bóng già hòa bóng trẻ mến thương

Lòng khẩn thành cầu chư Phật mười phương

Xin Phật độ cho Cửu Huyền Thất Tổ

 

Mùa Vu Lan bao hoa lòng bừng nở

Hoa tươi nhành, hoa Báo Hiếu Đông Phương

Tháy bảy Vu Lan tươi thắm nhành dương

Nước Cam Lộ Phật Bà chan mấy cõi

 

Triệu tâm hồn đang hướng về mong mỏi

Mong một ngày trời nắng đẹp quê hương

Cho đàn con sống lưu lạc tha phương

Được trở lại mái chùa xưa cảnh cũ

 

Mùa Vu Lan bao tấ lòng ấp ủ

Mùa Tương Phùng trên đất nước thương yêu

Mùa Vu Lan hương đạo thắm muôn phương

Mùa Vu Lan Ánh Đạo Vàng Tỏa Ngát …

 

Chuông Mùa Báo Hiếu ^

Qua không gian qua thời gian

Chuông mùa Báo Hiếu dội vang A Tỳ …

 

Trời thanh thanh nắng tơ vàng

Chuông Mùa Báo Hiếu dội vang A Tỳ

Nhớ người Đại Hiếu Đại Bi

Mục Liên Bồ Tát huyền vi phép mầu

Vu Lan ngát tiếng kinh cầu

Phá tan ngục tối nhiệm mầu độ sinh

Tơ vàng sợi nắng lung linh

Mười phương khẩn nguyện tươi nhành Liên Hoa

Ngài Mục Kiền Liên thuở xa

Tấm gương Đại Hiếu thiên hà sáng soi

Cỏ cây như cũng bồi hồi

Sa Bà đại chúng muôn đời còn ghi

Hôm nay mùa Báo Hiếu về

Con dâng hiến lễ thơ đề thiển sơ

Kính lạy Bồ Tát Đại Từ

Khai thông trí huệ tâm mờ triển khai

Độ con và độ muôn loài

Trầm luân bể khổ sông dài vượt qua

Vu Lan nắng đẹp ngàn hoa

Tâm hương đảnh lễ thiết tha dâng Ngài

Mục Liên gương sáng đời đời

Phạm Thiên ba cõi tỏ ngời uy danh

Chuông đại hiếu mở tâm lành

Hoa mùa hiến lễ đan thanh cánh vàng

Qua không gian, qua thời gian

Chuông mùa báo hiếu dội vang A Tỳ

Nhẹ nhàng từng cánh mây đi

Lâng lâng ý đạo huyền vi vào đời

 

Mật Ngọt Cho Đời ^

 

Trong rừng sâu

Trong rừng sâu

Một bầy ong, bầy ong

Mặc trời giông mưa bão

Mặc tháng giá tuyết đông

Không sờn lòng

Không sờn lòng

Một bầy ong, bầy ong

Trong rừng sâu sống hòa đồng thương nhau

Ý kiên trì không sờn mưa ngại tuyết

Kiên quyết họp đoàn

Ong khai dựng mở mang

Ong trùng trùng lớp lớp

Tạo sức mạnh vô song

Con hòa đồng cùng mọi loài trong rừng sâu

Trong rừng sâu

Một bầy ong trong rừng sâu

Sống hòa đồng thương nhau

Dài lâu, dài lâu

Qua nhiều năm như thế

Qua bao nhiêu thế hệ

Ong họp đoàn, ong mở mang

Dâng cho đời mật ngọt

Trong rừng sâu, loài thú dữ dành nhau

Dành nhau tranh mồi

Rồi một ngày không may

Người săn rừng đã tới

Cũng hết đời! hết đời!

Vạn vật trong đất đời

Không có chi vĩnh cửu

Ta xây nhà bác ái

Ta trồng cây hiền hòa

Cây đơm nụ trổ hoa

Tình yêu thương rộng mở

Như bầy ong làm tổ

Dâng mật ngọt cho đời

Ta trồng cây bác ái

Cho vườn đời xanh tươi

Bao nhiêu cây vị kỷ

Ném vào lòng biển khơi

Ta trồng cây đạo hạnh

Hương thơm mấy tầng trời

Ta trồng cây vô úy

Hoa kính tin tuyệt vời

Người ơi! Bao kiếp luân hồi

Trồng cây đạo hạnh tạo đời an nhiên

Kính lạy Thế Tôn Đại Hiền

Đại Trí, Đại Lực vô biên pháp mầu

Nguyện cho nhân loại thương nhau

Người người đoàn kết đạo mầu vinh quang

 

Nắng Hồng Vu Lan ^

 

Sáng nay hoa hé cánh chào

Lung linh ánh nắng hạnh đào qua song

Vào phòng nắng đậu thong dong

Trên trang thơ mới xóa dòng ưu tư

Nắng hồng đẹp Cánh Chân Như

Thoảng trong gió sớm hương mùa Vu Lan

Tiếng chuông đồng vọng vang vang

Ngân nga mầu nhiệm Đạo Vàng Thế Tôn

Diệu huyền chuông Vu Lan Bồn

A Tỳ địa ngục u hồn thảnh thơi

Chuông ngân, ngân vút cung trời

Trầm hương bát ngát đời tươi sen hồng

Nắng chan hòa, nắng thong dong

Nắng lên cành Trúc, Nắng Hồng Vu Lan

 

 

 

Hồ Sen Tịnh ^

 

Trang nghiêm là tượng Phật Bà

Nét từ bi tỏa chói lòa Kim Quang

Con thành kính nén tâm nhang

Cầu xin chư Phật mười phương chứng lòng

Hồ sen tịnh, nước xanh trong

Nước trong vị đạo, nắng hồng tươi hoa

Trà thơm đãi khách phương xa

Cúc vàng mướt cánh trổ hoa cúng dàng

Thời Pháp thí, ý mênh mang

Sân chùa Thu rắc lá vàng gió bay.

 

 

Chuỗi Huyền ^

 

Quà quê ai tặng hạt huyền

Một màu đen nhánh ưu phiền như quê

Thăng trầm một chuỗi lê thê

Tôi đeo chuỗi tặng lòng tê tái sầu

Quê tôi nạn kiếp thương đau

Nhớ quê tóc đã trắng màu hoa sương

Quà chi tặng nỗi vấn vương

Một vòng thắc mắc u buồn quanh tôi

Chuỗi huyền câm lặng không lời

Màu âm thầm những cảnh đời như đêm

Cổ tôi vòng chuỗi màu đen

Tôi ngồi tĩnh lặng cầu đêm nhiệm mầu

Cho quê tôi hết u sầu

Màu huyền, huyền diệu thành màu mắt em.

Trăng Bờ Giác Hoa ^

 

Phù du thế sự như mây

Nên lòng riêng vẫn khẩn ngày nguyện đêm

Nguyện cầu Phật lực vô biên

Độ cho nhân loại thoát miền khổ đau

Bồ Ðề tăng trưởng tâm chau

Trí như trăng tỏ một bầu tịnh thanh

Tâm như ngọc ý sáng lành

Búp sen tịnh đế, hương cành đa la

Phồn hoa gió bụi lánh xa

Thời kinh ban sớm nhạt nhòa tuyết sương

Chiều về lãng đãng trầm hương

Sao đêm bàng bạc một phương trăng rằm

Thanh thanh gió mát hồn tâm

Tan nhòa huyễn ảnh phù vân quán đời

Hồn nhiên một mảnh trăng ngời

Hồn nhiên lại thấy nụ cười ban sơ

Trăng xanh ý đạo trăng bờ giác hoa

Êm đềm gió hát đạo ca

Thơ trầm hương nở trời hoa xuân thiền.

 

 

 

Nụ Nhỏ ^

 

Như xinh nụ nhỏ hoa quỳnh

Như sương lóng lánh trên cành lộc xuân

Như thơ lãng đãng hương trầm

Ngoài hiên bướm lượn mừng xuân an hòa

Ảo hình soi bóng, gọi ta

Nghiêng nghiêng đáy tách trà hoa Sen ngời

Chân dung nào bỗng tuyệt vời

Hương xuân bát ngát, ý đời mênh mang …

Mưa Xuân ^

 

Trời vào Xuân …Mây trời xanh

Thanh thanh từng cánh đan thanh

Gió xuân, man mác hương lành

Rộn ràng chim hót trên cành lộc tươi

Nụ xinh

Hoa hé cánh cười

Bướm vàng hớn hở

Khoe đôi cánh vàng

Lượn bay

Trong nắng thênh thang

Đại Hồng Chung vọng …

Khói nhang tỏa lừng

Bốn phương tứ chúng vui mừng

Về chùa lễ Phật cùng chung nguyện cầu

Thời pháp thí, ý cao sâu

Như mưa xuân … tưới nhiệm mầu cành khô

A Di Đà Phật, Nam Mô

A Di Đà Phật, kinh thơ diệu huyền

Lời kinh vang dội tam thiên

Ba ngàn cảnh giới an nhiên diệu hòa

Ngát thơm từ cội Đa La

A Tỳ địa ngục chan hòa nắng mai

Mùa xuân chim hót hoa cười

Quán Âm Bồ Tát cứu đời độ sinh

Mùa xuân hoa cỏ tươi xanh

Nghe đời hòa ái tâm lành nở hoa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Cầu xin hạnh nguyện thiết tha viên thành

Hoa mây trắng cánh đan thanh

Mưa xuân, hương đạo gió lành Nam Mô

Mây trời ngũ sắc, kinh thơ

Vang ba ngàn cõi ngát mùa trầm hương

Cúng dường chư Phật mười phương

Tầng trời Đâu Suất lừng hương Chiên Đàn

A Tỳ sáu ngả hân hoan

Tạ ơn chư Phật cứu nàn chúng sinh

Trời thanh thanh

Gió thanh thanh

Mùa Xuân an lạc

Đất lành trổ hoa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca.

 

Gió qua Sông Hằng ^

 

Xa quê mười chín năm rồi

Mùa xuân lại đến bồi hồi ý xuân

Hững hờ lòng giấy phân vân

Áo tha phương đã bao lần tuyết pha

Tình quê dằng dặc giang hà

Sầu quê thả gió, gió qua Sông Hằng

Nhân gian còn lắm bất bằng

Thư mùa xuân gửi gió băng đỉnh trời

Biển dâu mấy độ đổi dời

Tiếng thơ ai thả giữa trời hư vô

Hoa Tiên đã lạc dòng mơ

Nửa vần tịch mặc vẫn chờ thanh phong

Hồn thơ cánh gió bềnh bồng

Thơ trên đỉnh gió, đời không u sầu

Thoảng nghe như tiếng kinh cầu

Liên hoa đại nguyện nhiệm mầu ý thơ.

 

Đêm Mênh Mang ^

 

Ngày bắt đầu một ngày

Buổi sáng mưa bụi bay

Mưa bay mùa chớm hạ

Giữa cuồng lưu oi ả

 

Giữa thế giới hỗn mang

Ẩn ức nào tiềm tàng

Trong trái tim nhỏ bé

Mưa, hay trời tuôn lệ

 

Có ai ngồi nghe kể

Chuyện đời xưa, đời xưa

Đời xưa đã trong mơ

Đời nay thu giá lạnh

Đời tới chừng ảo ảnh

 

Về đâu! Và tới đâu

Tháng tăm tối u sầu

Ngày mù sương không nắng

Đêm mênh mang trầm lặng

Ai đốt thơ nguyện cầu.

 

Đợi Trăng ^

 

Đá chìm đáy biển ngàn năm

Hồn tôi dưới đá âm thầm nước trôi

Thơ tôi heo hút tiếng đời

Là mây đỉnh gió hát lời ngu ngơ

Đợi trăng về sáng đôi bờ

Cho chiều thanh tịnh nở hoa liên đài

Cho thơ ngát cánh hồng mai

Cho đời thắm lại nụ cười ban sơ

Trăng lên, trăng óng vàng tơ

Thời kinh đại nguyện mở mùa Vu Lan.

 

Gửi Hương Cho Gió ^

 

Gió ơi mượn chút Hương Lan

Gửi về phương ấy tặng nàng áo xanh

Tình nàng bát ngát mông mênh

Nhẹ nhàng giai điệu thanh thanh gió mùa

Từ giòng sông đó chiều mưa

Có người đứng dưới hiên chùa nghe chuông

Hồi chuông huyền diệu tình thương

Mở bày cảnh giới mười phương an bình

Gió ơi mựợn chút hương lành

Gửi hương cho gió tạ tình nàng thơ

Nàng thơ nhẹ bước thu sơ

Nàng thơ trầm lặng trên tờ hoa tiên

Nàng thơ đến … thật êm đềm

Mùa xuân an lạc gió hiền muôn phương

 Nàng về hoa thắm vườn sương

Gió ơi, cho gửi chút hương tặng nàng

Nàng thơ muôn thuở diễm trang

Tình nàng vời vợi … hàng hàng thơ tôi.

 

Mười Phương Hoa Nở ^

 

Trang kinh ý huyền vi

Mắt đêm dài huyền hoặc

Lòng nhân gian thắc mắc

Số nhiều như vi trần

 

Kính lạy Đức Quán Âm

Quán Thế Âm tịnh thánh

Xin bão ngừng mưa tạnh

Xin ban phước nhân gian

 

Cho nhân loại bình an

Cho đời thôi khổ ải

Con thành tâm niệm mãi

Quán Thế Âm cứu nàn

 

Bên kia bờ đại dương

Bạn bè con đau thương

Sống kiếp đời quằn quại

Xin yêu thương trở lại

 

Xin hận thù xóa tan

Trong niềm tin vô biên

Con cầu Ngài cứu khổ

Cho vườn xuân hoa nở

 

Ngát hương trời vị tha

Kính lạy Ðức Phật Bà

Xin rưới mưa cam lộ

Cho cõi thế tươi màu

 

Thơ con dâng ý nguyện cầu

Mười phương hoa nở nhiệm mầu phước ban

Trời xuân vườn nắng thênh thang

Muôn hoa trổ sắc cúng dàng Tam Thiên

 

Bụi Cát Sông Hằng ^

 

Người về đọc kệ đêm thâu

Cởi dần hệ lụy nghiệp sâu luân hồi

Người kinh hành buổi sớm mai

Líu lo chim hót nhạc trời siêu nhiên

Người vui bạn với lâm tuyền

Trần tâm rũ sạch cõi Tiên mơ màng

Người trên thóp núi mênh mang

Dưới kia nhộn nhịp thế gian não phiền

Đỉnh trời xa lánh bon chen

Lời kinh tiếng kệ đã quen tháng ngày

Lặng nhìn mây trắng xa bay

Lặng nhìn biển thẳm nước đầy sóng xô

Từng làn sóng bạc lô nhô

Như dòng mộng huyễn dật dờ nổi trôi

Ánh trăng vừa tỏ đấy thôi

Mà sao lại ẩn mây rồi ơi Trăng

Ta như bụi cát Sông Hằng

Luân lưu ngàn kiếp thăng trầm bến mê

Một chiều tâm hướng vọng về

Kính xin Từ Phụ Bồ Ðề tâm khai.

 

Hái Lộc Vườn Nhà ^

 

Đầu xuân hái lộc vườn nhà

Cành đào hồng thắm sắc hoa nõn nường

Đem vào cúng Phật dâng hương

Trầm dâng hương nguyện thêm hường sắc hoa

Lòng nghe thư thái an hòa

Phút giây thiền quán tâm hoa tỏ ngời

Mùa xuân mai thắm đào tươi

Ngát hương tịnh đế đất trời như nhiên

Đạo vàng mầu nhiệm vô biên

Chuông xuân thanh thoát đẹp diêm phù đề

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni

Người đem ánh sáng huyền vi vào đời

Mùa xuân vạn hạnh nơi nơi

Hoa bi trí dũng tỏ ngời nhân gian

 

Tiếng Vang Trong Gió ^

 

Ai nghe tiếng hát trong thanh

Tiếng vang vang tự gió lành bay xa

Tiếng vang ca ngợi Thích Ca

Ngài vì nhân loại đến sa bà này

Tiếng vang trong gió trong mây

Đạo vàng sáng tỏ từ đây trường tồn

Tiếng vang vang dội tâm hồn

Đạo mầu giải thoát con xin nguyện trì

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni

Ngài mang ánh sáng huyền vi vào đời

Cho cành non trổ búp tươi

Cho đời an lạc, cho người an nhiên

Cho nhân thế hết não phiền

Thế Tôn đức sáng niềm tin muôn loài

Nam Mô Thích Ca Như Lai

Đạo vàng cứu khổ muôn loài độ tha.

 

Hoa Đàm Ý Thơ ^

 

Tươi cánh Ưu Đàm tươi ý thơ

Cuộc đời mây nổi chuỗi dài mơ

Lòng say sưa hoa tạng vui kinh sớm

Trăng ngát hương thiền lắng mộng xưa

Một giải ngân hà sao lấp lánh

Đôi bờ hương thủy nắng vàng tơ

Chiều lên thanh thoát vườn lan ngọc

Đẹp bước thời gian cánh gió chờ.

 

Hoa Xuân ^

 

Có con chim hót lưng trời

Ngân nga trầm bổng như lời yêu thương

Có con chim hót trong sương

Bài thơ ai dệt nõn nường hoa xuân.

 

 

Sớm Nào Thăm Biển ^

 

Vẫn ao ước một sớm nào thăm biển

Đón bình minh trên khói sóng mênh mang

Xem hoàng hôn trải những cụm mây vàng

Xuống lòng biển ta vẫn hằng ao ước

 

Lời ca Biển, cùng Thơ ta chau chuốt

Cảm động trời cao, đất nở hoa tình

Tình nhân loại,hoa thiện mỹ tươi xanh

Giữa mênh mang ta với biển hòa mình

 

Là hạt cát chìm đáy lòng biển cả

Là hạt bụi tan giữa trời lộng gió

Ta với biển không còn xa cách nữa

Bài tình ca vĩnh cửu đẹp thời không

 

Hồn Biển, Hồn Ta, mây trải lụa hồng

Hoa không tưởng bềnh bồng lòng biển ngát

Không còn ta, cũng không còn bụi cát

Giữa biển trời, thơ lãng đãng thanh phong

 

Trong vô cùng cũng không có sắc, không

Ta vẫn hẹn một sớm nào thăm biển.

Hoa Kính Tin ^

 

Dòng đời …

muôn vàn thử thách

muôn ngã chia phôi

Nẻo nào đưa hoa đến tuyệt vời

Lối nào dẫn hồn về tuyệt đích

Đêm dài tịch mịch

Thanh tịnh không cùng

Một tiếng chuông rung

Chuông huyền diệu mênh mông

Như nước nguồn thanh thản

Êm dòng trở về xuôi

Kinh Vô Ngôn tuyệt vời

Sáng tươi trời Diệu Đế

Dắt đưa hồn qua trùng dương thế hệ

Thế hệ này đầy nạn kiếp oan khiên

Con dâng trọn niềm tin

Cúi xin Ngài bậc Cha hiền muôn thuở

Tưới pháp luân cho vườn đời rạng rỡ

Đem muôn loài ra khỏi cảnh u mê

Năm tháng đời lê thê …

Lòng con hướng vọng về

Bến chân tâm con nguyện

Đường tu học mênh mang không bờ bến

Bước vụng về con khẩn nguyện Như Lai

Cho hồn con vượt qua nẻo u hoài

Tâm kính nguyện sáng hình Ngài cứu khổ

Gió trầm hương, hoa kính tín bừng nở

Tạ ơn Ngài lòng ngát tám phương hoa.

Lá Thiền ^

 

Sương khuya ngồi kề bên lá

Lá thiền cánh mướt như tơ

Vào đêm mênh mang u tịch

Đất trời hương ngát lòng thơ

 

Người ở miền xanh biển động

Người nơi lửa đỏ thân lừa

Cũng thân phận người sao thế

Ôi dòng định mệnh cay chua

 

Ngàn năm khối hờn u uất

Nước sông nào rửa cho vừa

Quê hương một chiều sớm mất

Lưu vong nghẹn bước sầu đưa

 

Ai gửi lòng qua biển trắng

Âm thầm sóng bạc đầu chao

Lá Thiền vẫn an nhiên ngủ

Trời khuya lấp lánh ngàn sao

 

Nghe như hồn mình chợt thức

Hốt nhiên không cánh bay cao

Êm ả bình minh hửng sáng

Hương thiền dòng tịnh ngõ vào.

 

Gió Trời Tịnh Thanh ^

 

Ảo hư một cõi ta bà

Mong manh cát bụi phôi pha đá vàng

Ai đi tìm bóng thời gian

Nghe trong tịch mịch cung đàn tiền thân

Khúc mơ hồ, khúc phân vân

Khúc đau thế sự, khúc trầm tang thương

Quốc kêu trên đỉnh mù sương

Hay hồn lữ khách đêm trường bơ vơ

Về đâu ngơ ngẩn hồn thơ

Về đâu tám nẻo mịt mờ sương vây

Chợt nghe trong gió đêm bay

Trầm hương lãng đãng tỏa đầy hư không

Huệ tâm bừng sáng nến hồng

Trang thơ ẩn hiện một vòng huệ quang

Hỏi chi cát bụi đá vàng

Tìm chi ảo ảnh nhân gian thế tình

Cõi siêu nhiên cõi vô hình

Là tâm biến  hiện tạo thành đó thôi

Dò Lan thanh thoát cánh tươi

Trăng vườn đạo hạnh, gió trời tịnh thanh.

Người Đi Trong Đêm Tối ^

Tặng người mặc áo Như Lai

Tâm từ bi xót thương đời khổ đau

 

Người đi trong đêm tối

Khởi từ thành Câu La

Người đi trong đêm tối

Qua bao nhiêu núi rừng

Gặp sói lang dữ dội

Gặp rắn độc hiểm nghèo

Người chẳng hề nao trí

Đức Vô Úy tuyệt vời

Qua cơn hiểm nguy rồi

Người đến thành La Vệ

Đây đô thành náo nhiệt

Đây phố thị bon chen

 

Người gặp người nghèo hèn

Người gặp người quyền quý

Ơi! Cuộc đời vị kỷ

Ơi! Cuộc đời phi lý

 

Giữa phồn hoa đô thị

Bao ảo ảnh trái ngang

Người hòa đồng ngoại cảnh

Tâm hòa hài mênh mang

 

Người đi trong đêm dài

Mong bình minh tỏ rạng

Tươi sáng mùa Tương Lai

Mong vườn đời xanh ngát

Tình yêu đến muôn loài

 

Người đi trong đêm dài

Người đi trong đêm tối

Người trở về tư duy

Tâm hướng vọng chân như

Người trở về tĩnh lặng

Quán tưởng đấng đại từ

 

Khơi sáng đèn trí tuệ

Nguyện đời hết khổ đau

Cầu đạo cả nhiệm mầu

Đuốc soi đường nhân loại

Đường ngát hoa từ ái

Người vẫn đi đi mãi

Cầu nguyện lực đại hùng

Phật Tổ thương muôn loài

 

Người đi trong đêm tối

Đêm sáng bóng thuyền từ

Người đi trong đêm tối

Tâm hướng bờ chân như

 

Huệ Quang

 

Nhiệm huyền ánh mắt từ bi

Trăng soi sáng cội Bồ Ðề phiến xanh

Ý thơ khẩn nguyện chân thành

Khói trầm hương tỏa một vành Huệ Quang.

 

 

 

Bến Trăng ^

 

Bao giờ tôi sẽ ra đi

Hành trang tôi sắp những gì cho tôi

Sắp đầy ắp túi thảnh thơi

Có hoa an lạc nụ cười hồn nhiên

Có sương mai, có nắng hiền

Bốn mùa thanh tịnh một miền như như

Tôi nương dưới bóng đại từ

Mạn đà, trầm thủy ngát mùa Đa La

Hành trang cho cuộc đi xa

Tôi đang khẩn nguyện giấc hoa viên thành

Sớm nay đón gió vườn thanh

Nghe như gió hẹn với mình diệu phương

Khi nhân duyên đủ lên đường

Bến trăng Tịnh Độ, gió vườn chân như.

 

 

Xuân Hồng ^

 

Chiều ba mươi quét vườn tâm

Bao nhiêu lá úa thả sông Ngân Hà

Mồng một thơ đề giấy hoa

Một giòng xanh ngát như là trầm hương

Góc tường một chú nhện vương

Đừng giăng thắc mắc u buồn nhện ơi

Nghe hồi chuông sớm thảnh thơi

Lòng ta, ý nhện lơi lơi xuân hồng

Lời kinh vang vọng hư không

Ba ngàn cảnh giới trổ hồng Đa La.

Lối Về ^

 

Bâng khuâng một kiếp nhân sinh

Chữ không chữ có ảo hình phù du

Đàn đâu vẳng khúc hoài thu

Sầu hong đỉnh núi hoang vu tiếng thầm

Đem thơ rót đáy biển ngầm

Biển ngàn năm có vọng âm u hoài

Mênh mang sương khói ngàn khơi

Thấy trong lòng biển sáng ngời chữ tâm

Biển soi vằng vặc trăng rằm

Kinh thơ thanh thoát vọng sông ngân hà

Lối về ta gặp lại ta

Thời kinh Bát Nhã bên nhà Vô Vi

 

Dâng Lễ Đầu Năm ^

 

Một chiều ra phố đông người

Ngó đời náo nhiệt, ngó tôi lạc loài

Đường chiều lặng lẽ bước ai

Bài thơ nào viết nghe dài ước mơ

Xuân quê hương đẹp đôi bờ

Mai vàng nở rộ em thơ hết sầu

Đầu năm dâng lễ nguyện cầu

Ba ngàn thế giới khổ đau không còn

Vị tha hoa nở đầy hồn

Lời kinh phát nguyện bồn chồn cỏ hoa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Xin làm nhánh cỏ bên nhà Vô Vi.

 

Nhạc Trời ^

 

Con dâng lên tấm lòng thành

Mười phương chư Phật chứng minh hộ trì

Cho lòng con hết sân si

Cho tâm thanh tịnh trí, bi, dũng toàn

Hòa hài trong cảnh tịnh an

Mở trời trí huệ, xóa màn vô minh

Con dâng lên tấm lòng thành

Mười phương ba cõi âm thanh nhạc trời

Xa lìa dục vọng, thảnh thơi

Hương trời Đao Lợi, nhuần tươi cõi lòng

Não phiền theo gió qua sông

Chiên Đàn, Trầm Thủy ngát lừng phương xa

Chấp trược, não trược lìa xa

Từ bi hỷ xả chan hòa nắng mai

Nguyện cầu chư Phật ba đời

Nhân sinh khổ ải đầy vơi bến trần

Nguyện cầu Bồ Tát Quán Âm

Hằng hà chư Phật từ tâm cứu nàn

Kính thành một nén tâm nhang

Con dâng chư Phật chư Thiên chứng lòng

Cây vô ưu tỏa ánh hồng

Hoa mây ngũ sắc kết vòng diệu quang

Muôn nhà trong cảnh thịnh an

Mùa xuân Di Lặc sen vàng nở hoa.

 

 

Như Nắng Xuân ^

 

Sớm bình minh trời tịnh thanh êm ả

Vườn xanh màu lá cỏ ướt sương đêm

Nhạc dịu dàng … cung bậc thuở uyên nguyên

Gió nhè nhẹ mây hiền như xuống thấp

 

Tiếng chuông xa trầm trầm … rồi thấm nhập

Mở trong hồn trời tịch tịch trong xanh

Khắp không gian hoa mây trắng biến thành

Hình tòa sen Phật Bà Ngài đang ngự

 

Như nắng xuân, tâm sáng bừng cõi lạ

Cõi lạ hiền hòa cảnh giới tịnh thanh

Con kính dâng Hương Định Quán tâm thành

Kính lạy Ngài Quan Thế Âm Quảng Đại

 

Xin cứu khổ trần gian đầy khổ ải

Biển trầm luân nghiệp chướng mấy tầng cao

Nước Cam Lồ xin tẩy hết thương đau

Mở cảnh giới an hòa cho đại chúng

 

Lòng kính thành con thường hằng niệm tụng

Nguyện cầu Ngài khai sáng cõi vô minh

Niệm danh Ngài lòng như thắm màu xanh

Như nắng xuân mở trong hồn cõi lạ.

Một Chiều Như Mơ ^

 

Luân hồi bao kiếp lê thê

Chiếc thân tứ đại u mê canh trường

Đêm thao thức quốc gọi hồn

Ngày dài bảng lảng nỗi buồn tha hương

Khẩn cầu chư Phật mười phương

Khai tâm trực ngộ mở đường huyền vi

Trời xuân ngát chú Đại Bi

Muôn lòng trầm lắng gió về tịnh thanh

Liên Hoa Kinh, đẹp mấy thành

Tươi trang Bát Nhã nhân sinh hài hòa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Lòng con một đóa tâm hoa cúng dàng

Tâm Hoa, thành kính nghiêm trang

Kính dâng chư Phật mười phương ba đời

Hoa Kính tin, sáng ngời ngời

Nguyện cầu Phật Tổ cứu đời độ sanh

Xa ngũ trược, hướng tâm lành

Tâm như hòa ái đất lành trổ hoa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Đại Dũng, Đại Trí sáng tòa Đại Bi

Con từ vô thỉ sân si

Kiếp nay xin nguyện quy y theo Ngài

Kính lạy Thế Tôn Như Lai

Nghiệp duyên, duyên nghiệp bao đời con gieo

Dốc mù tối thẳm cheo leo

Chợt đâu duyên khởi một chiều như mơ

Hoa lòng cùng với hoa thơ

Kính dâng chư Phật hướng bờ Giác Hoa

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca

Cho con kiến tánh an hòa tâm như

Cho con tinh tiến đường tu

Trần gian khổ ải sương mù xin tan

Hoa Kính Tin, Hoa Nghiêm Trang

Tâm thành hướng nghiệm cúng dàng Thế Tôn.

 

Nụ Cười Từ Ái ^

 

Ba năm tôi trở lại chùa

Phật ngồi im lặng đời mưa bão hoài

Tôi quỳ lạy đức Như Lai

Xin cho giông bão biển đời lặng êm

Trên cao ánh mắt Phật hiền

Nụ cười từ ái như khuyên nhủ thầm

Từ trong vắng lặng thanh âm

Này con, có thấy trăng rằm sáng trong

Vơi, đầy, tan hợp, sắc không

Giữ tâm bình lặng, giữ lòng an nhiên

Phá tan hệ lụy ưu phiền

Mở tâm hồi hướng thấy miền Như Lai

Nhất tâm con ráng trì soi

Hữu thân, hữu khổ ai hoài gì con

Tôi nghe nắng rọi trong hồn

Đạo mầu giải thoát con xin nguyện trì

Nam Mô Thích Ca Mâu Ni

Đèn từ soi sáng hộ trì bước con

Vườn xanh cây mướt lá non

Nắng trời Phi Tưởng, nước nguồn tịnh thanh.

 

Cõi Lạ ^

 

Cõi lạ hiền hòa màu xanh của lá

Cõi lạ hiền hòa màu trắng của mây

Cõi lạ hiền hòa Hoa Bác Ái  nở đầy

Cõi từ Bi nắng trời Phi Phi Tưởng

 

Cõi lạ tỏa hương, hương bay ngàn hướng

Hương tràn đầy thức tỉnh cõi u mê

Hương đưa xa xuống tận Ngục A Tỳ

Hương giải thoát thấm nhuần … Hương Vạn Thế

 

Tám hướng, bốn phương vang vang lời kệ

Đạo huyền vi cho muôn loại an nhiên

Lửa Từ Bi đốt cháy hết não phiền

Mở Cảnh Giới An Hòa, mùa xuân Di Lặc

 

Ba nghìn thế giới bỗng ngưng giây khắc

Để dâng hương, kính tạ đức Thế Tôn

Ngài là ánh sáng nhiệm mầu, cho muôn loại sinh tồn

Là đuốc tuệ, trong dòng đời vạn kỷ

 

Ngài đại lực, đại hùng mở đường chân lý

Cho chúng con được ân huệ ngày nay

Thơ kính thành con gửi gió hương bay

Tạ Thế Tôn Mở Trong Hồn Cõi Lạ.

 

Ánh Đạo ^

 

Đạo vàng rọi ánh quang minh

Vườn đời êm ả nụ xinh bông vàng

Một trời mây trắng thênh thang

Nghe lòng Phật tử hân hoan cúng dàng

Đồi cao có chú bướm vàng

Vào nghe kinh Phật nghiêm trang góc chùa

Ngoài trời hoa nắng lưa thưa

Hàng thông cao vút đợi mùa Đản Sanh

 

 

 

 

 

 

 

 

Hồi Hướng ^

 

Bao nhiêu công đức xin hồi hướng

Nghĩa Mẹ công Cha đã dưỡng sinh

Bao nhiêu công đức xin hồi hướng

Thế giới Sa Bà khắp chúng sinh

 

Đạo Như Ánh Sáng Bình Minh

Soi Đường Nhân Loại Thể Tình Thương Yêu …


Trở về trang thơ của Tuệ Nga

---o0o---
Vi tính :
Đông Phương
Trình bày : Nhị Tường

Cập nhật : 01-01-04


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Thơ Ca

Đầu trang

 

Biên tập nội dung : Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ : quangduc@quangduc.com
Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544