PHÁP
MÔN
Trì Danh Niệm Phật, Vãng Sanh Cực Lạc
Tác giả:
Huỳnh Lão cư sĩ
Hải Huyền
Viên Giáo
dịch
PL. 2545
---o0o---
LỜI NGƯỜI DỊCH
Ðạo
Phật có rất nhiều pháp môn, nhiều tông phái để tu trì như: Thiền tông,
Mật tông, Tịnh độ tông v.v... Một cách giản dị, tôi suy nghĩ như thế
này: Thiền quán muốn có kết quả, Mật tông muốn có linh nghiệm... thì dù
bất cứ một môn nào, tông nào, điều trước nhất là “Phật tại tâm” ta phải
đựơc sáng lên. Muốn thế thì nên nhất tâm niệm Phật; Trong Kinh Di Ðà sớ
sao có câu: “Niệm Phật tức là niệm tâm, sanh kia không lìa sanh đây”.
Hơn nữa Pháp môn niệm Phật, theo kinh nói, là pháp môn rất thích ứng cho
chúng sinh trong thời pháp nhuợc ma cường (mạt pháp), dễ hành trì, đạt
hiệu quả, quan trọng là cần chuyên tâm.
Một duyên may hi
hữu, tôi gặp được quyển “Pháp môn trì danh niệm Phật vãng sanh Cực Lạc”
này, của một vị pháp hữu biếu, quyển nguyên bản chữ Hán được in từ Ðài
Loan, quyển này tác giả là Hùynh Lão cư sĩ (giới thiệu trong lời tựa),
nhưng chỉ đề là “niệm Phật hành nhơn” (tức là người tu hành pháp môn
niệm Phật). Càng đọc, tôi càng thấy thích thú say sưa, nội dung có thứ
lớp, dễ hiểu, khả thi; người muốn tu, đọc đó, dễ bước vào pháp môn để
hành trì. Tôi nghĩ rằng cần phải được dịch ra để mọi người cùng đọc,
cùng học, cùng thực hành, cùng nguyện cầu pháp giới chúng sinh đều thành
Phật đạo.
Chưa biết đã có ai
dịch hay chưa, không ngại chính mình văn thô chữ thiển, nhưng sự nhiệt
tình đang trỗi dậy trong lòng, mạo muội làm chiếc cầu nối, nối liền giữa
tác giả và rộng rãi những người hữu duyên, tôi quyết định dịch quyển
sách này. Ngưỡng mong sự hỉ xả chỉ dạy của chư vị cao minh, đồng nguyện
cầu pháp giới chúng sinh cùng hít thở hương sen Cực Lạc.
Mái hiên tây, tịnh thất
chùa Ðại Giác
Bảo Lộc – ba tháng mùa
hè – 2000
Người dịch
kính bái.
LỜI NÓI ÐẦU
Niệm Phật tu
hành bằng chơn tâm là biết được tánh trọng yếu của vấn đề niệm Phật, không
quản ngại công tác nhiều, sự tình bề bộn, tuy thân bận rộn mà tâm không
bận rộn, không để việc đời vướng mắc mà bị chuyển đổi. Như gương chiếu
hình, hình hiện lên không chỗ nương cậy, hình mất đi không lưu dấu; cả
ngày công việc đoanh vây, mà vẫn thong dong ngoài vật. Bởi vậy, hàng ngày
lợi dụng những lúc: ngủ dậy, trước khi ngủ, trước và sau khi ăn, trước khi
làm việc, sau khi làm việc, lúc nghỉ ngơi rảnh rỗi... Tùy thời tùy chỗ mà
niệm Phật. Lúc công tác dụng tâm suy nghĩ, tạm thời gác câu niệm Phật,
công việc xong rồi lại tiếp tục câu Phật hiệu. Niệm Phật nhiều để thành
thói quen niệm Phật, trong tâm có Phật thì sẽ được nhất tâm bất loạn; hiện
đời này chứng được “niệm Phật tam muội” càng hay. Ðó là: không làm các
việc ác, vưng làm các pháp lành, tự thanh tịnh nơi ý, ba nghiệp thân,
miệng, ý thanh tịnh thì lúc mệnh chung mới có thể biết trước giờ chết,
thân không bệnh khổ, thần trí trong sáng thì chánh niệm hiện tiền, tâm
không điên đảo, ngồi hoặc nằm niệm Phật mà vãng sanh về thế giới Cực Lạc.
Cuộc sống hiện đời yên ổn, tốt đẹp, tự tại, vui vẻ.
Niệm Phật tu hành không chơn là không niệm
Phật nhiều, hoặc cho rằng lúc mạng mất tâm còn mời người đến trợ niệm là
được; lòng ham muốn phần nhiều chỉ là thành gia, lập nghiệp, mua xe, mua
nhà... các điều bận rộn. Bận rộn mãi với miếng ăn, thức uống, chơi bời,
dục lạc hưởng thụ bèn nói rằng không có thời gian niệm Phật. Lúc bình
thường thì không biết niệm Phật, trong tâm không có Phật. Ba nghiệp thân,
miệng, ý lại không thanh tịnh, lúc mệnh chung bệnh khổ rất nhiều, thần trí
hôn mê, ác nghiệp hiện ra trước mặt, bàng hoàng lo sợ, sáu thần không chủ,
tình ái lại không bỏ được, tà nghiệp hiện tiền, tâm sanh điên đảo, không
biết niệm Phật, càng không thể nói là chuyên nhất niệm Phật được, có người
trợ niệm cũng uổng vậy. Bởi vì sao? Vì thần trí của người hôn mê, tà niệm
hiện tiền, tâm sanh điên đảo, không biết niệm Phật. Người không dựa vào
chính mình được, dựa vào người khác cũng dựa không được. Người nhà cũng
không biết thời gian người mệnh chung, người nhà chỉ trông nom bệnh tình
của người, đến lúc mời đoàn trợ niệm (ban hộ niệm) đến để trợ niệm, có
người trợ niệm chẳng vãng sanh, lúc không có người trợ niệm thì đã chết
rồi! Người không như lời dạy, không như pháp thì nhân như thế, quả như thế
đó!
Cho là việc đời bận rộn ư! Vì lúc hưởng
thọ dục lạc, há có thể chẳng e dè thấy nhân sâu xa; chợt vì cái vui khoảnh
khắc, chuốc lấy họa ương nhiều đời.
Cần phải biết rằng, giả như giàu có, vàng
ngọc đầy nhà, gia thế rạng rỡ, cũng khó tránh khỏi lúc suy tàn già bệnh;
có đủ ngàn điều khoái lạc,vô thường đến lúc kề bên, một khi mất thân người
rồi, khổ ơi là khổ! Hãy xem người xưa mấy ai có được tốt đẹp trọn đời? Chỉ
có niệm Phật tu hành - vãng sanh thế giới Cực Lạc. Lìa khổ được vui - chơn
lạc - mới là đường chánh.
Tác giả.
TỰA
Ðức Phật vì
một đại sự nhân duyên mà xuất hiện nơi đời, dạy ngay cho chúng ta con
đường ra khỏi sanh tử. Song pháp của Phật thì mênh mông như biển cả, rộng
lớn sâu xa, các pháp môn, hạnh môn rất nhiều. Cần phải xét ngay chỗ cứu
cánh, nghiền ngẫm thấu triệt, đối với kẻ phàm phu hời hợt thật chẳng dễ
vậy. Ðức Như Lai thương xót chúng sanh thời mạt pháp, nghiệp dày phước
mỏng, khó thành đạo nghiệp, không vì sự thưa thỉnh mà tự nói “pháp môn
niệm Phật”, các kinh đều rộng khen, chư Phật đều tôn vinh công đức bất khả
tư nghì này. Ðức Phật chỉ thẳng cho chúng sanh cửa ngõ giải thoát, phương
tiện tối thắng nương vào: tự lực, Phật lực và tha lực mà thành tựu. Song
pháp môn này tuy dễ thực hành được, nhưng kẻ phàm phu ngay trong khi thực
hành chỉ cầu phước báo thế gian: tiêu tai, cầu phuớc... mà không biết việc
thành Phật, tác Tổ của pháp xuất thế, không biết Phật là thế nào? Ðức Phật
A Di Ðà là như thế nào mà thành tựu được trang nghiêm thanh tịnh, mà phát
tâm học tập nơi Phật, thành Phật độ chúng sanh, càng không biết niệm Phật
như thế nào để đạt đến “nhất tâm bất loạn”, “niệm Phật tam muội” hiện đời
này thành Phật, lìa khổ được vui.
Quyển sách này tác giả là Huỳnh Lão Cư Sĩ
vì từ bi, thương cảm đối với việc: khó được thân người, khó nghe Phật
pháp, khó gặp thiện tri thức, nên đặc biệt soạn ra quyển: “Trì danh niệm
Phật vãng sanh Cực Lạc pháp” chỉ thẳng vào tâm con người, vào chơn tâm
niệm Phật tu hành. Như thế nào là niệm? Như thế nào là tu chứng? Ðể cùng
lúc phá trừ một hạng người học Phật tu hành muốn cắt xén tâm tốt, có người
ngã mạn cầu thần thông cảm ứng, có người cầu khai ngộ, có người đem tâm
vọng tưởng làm chỗ tôn thờ, “dục tốc bất đạt”, cho đến nỗi tạo thành tập
khí tồi tệ, tẩu hỏa nhập ma so ra đều là như thế. Quyển sách này mở bày
việc cần biết để tu hành, phân đoạn giản dị, rõ ràng, dễ hiểu, trực tiếp
ngay một mũi kim mà thấy máu, nương nơi pháp Phật mà tuần tự lần tiến tới,
đi vào quy củ, chánh tri, chánh kiến, loại trừ tâm bệnh của chúng sanh,
đoạn dứt phiền não. Như thế là học tập tu hành và diệt khổ ngay trong sinh
hoạt thuờng ngày. Không đi vào cực đoan, sạch trừ sự hấp tấp trong tâm,
Phật tánh mới có thể hiển hiện ra lần hồi cái tâm thanh tịnh của tự tánh.
Tâm thanh tịnh tức là Phật, là tâm là Phật. Ðây là một quyển sách hay để
làm gương soi, nên lưu truyền rộng khắp, mong những người có tâm cùng nhau
hoằng dương, đồng nguyện, đồng thực hành, đồng về tịnh độ của Phật A Di
Ðà.
Ngày 16 - tháng Giêng năm Dân quốc thứ 87
Nhà tịnh ở Phật đường Bảo Quang
DUY NHẤT đề.
---o0o---
[Mục Lục]
[Dẫn nhập]
[Chương 1-1]
[Chương 1-2]
[Chương 1-3]
[Chương 1-4]
[Chương 2]
[Chương 3-1]
[Chương 3-2]
[Kết Luận]
---o0o---