Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

    Tiếng Anh  

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


...... ... .
 

 

CON ĐÃ CHO CHA

Hạnh Chiếu

--- o0o ---

Chiếc ngai vàng cứ chập chờn trước mắt Thái tử A Xà Thế ngay cả trong giấc ngủ, khiến cho Thái tử như sống say chết mộng. Tia nắng loãng ngày càng nhợt nhạt nhỏ xuống thềm rồng. Một luồng khí lạnh chạy dọc theo xương sống, Thái tử chợt rùng mình - Giờ này không biết đã mấy giờ rồi ? Thái tử khẽ vuốt lại thanh gươm một lần nữa, hai vành môi mím chặt, đôi mắt sắc lên ánh thép. Cả hoàng triều rũ xuống trong màu thu.

Bình Sa Vương xuất hiện :

- Cần gì nhọc lòng như thế hỡi con trai của trẫm ! Trẫm đã biết rồi, việc này sao con không nói ra sớm. Cả vương quốc Ma Kiệt Đà này là của con, thì sá gì chiếc ngai vàng !

Con yêu ! ngày mai cha sẽ làm lễ phong vương cho con. Con trai của cha sẽ chính thức bước lên ngôi cửu trùng đúng theo nghi thức của một bậc đế vương. Cha không để con phải chịu tội trước muôn dân đâu. Hãy tin cha.

Thái tử nghe rụng rời. Thanh gươm rơi xuống. Mộng hay thực ? A Xà Thế run rẩy trước âm mưu giết cha bị bại lộ thì ít, mà kinh hoàng trước câu nói vừa rồi của Bình Sa Vương thì nhiều - Phụ vương đã không giết ta. Tại sao ?

Ngày lên ngôi, tân vương đã không rạng rỡ như mình tưởng. Sự độ lượng, lòng bao dung, tình yêu thương của Bình Sa Vương cứ như ngàn mũi tên xé toạc tâm can đứa con nghịch tử, phơi bày trước bá quan văn võ cái dã tâm kinh đởm của một ông hoàng. A Xà Thế đâm cuồng loạn hơn.

Thế là, để trả ân vua cha và củng cố ngai vàng một cách chắc ăn nhất, A Xà Thế liền hạ ngục Bình Sa Vương ngay tức khắc. Ông ra lệnh bỏ đói cha cho đến chết mới thôi. Hoàng hậu Vi Đề Hy ngất xỉu. Trăm quan chết sững. Chỉ có Bình Sa Vương vẫn thản nhiên như không, vì Vương đã bước vào sơ quả Tu-đà-hoàn.

Trong ngục tối, nhà vua hạ thủ công phu tu hành. Đây là thời gian quý nhất còn lại của Vương. Không một ai được phép vãng lai thăm viếng, trừ Hoàng hậu Vi Đề Hy. Mỗi lần đến, bà giấu thức ăn trong túi áo cho vua, A Xà Thế hay được quở trách mẹ. Lần sau bà giấu trong búi tóc, A Xà Thế cũng biết và hăm he sẽ hạ ngục mẹ. Cùng đường, bà tắm rửa sạch sẽ, rồi thoa bột vào mình đem đến cho vua. Vua gợt lấy lớp bột ấy mà ăn. A Xà Thế hay được liền hạ ngục mẹ. Thế là Bình Sa Vương chỉ còn chờ chết. Nhưng lạ thay ! Bằng thiền duyệt vi thực, vua vẫn cứ tươi tắn thản nhiên như thường. Thấy cha ngày càng tịnh lạc, A Xà Thế định giết đi cho khuất mắt.

Một hôm, vừa thấy người thợ cạo quen thuộc đến, đức vua mừng thầm, ngỡ rằng con mình đã ăn năn hối cải, nên cho người đến cạo râu tóc để rước về. Không ngờ trái với điều đức vua nghĩ, người thợ cạo lạy vua trong nước mắt rồi y lệnh A Xà Thế, dùng dao cạo gọt gót chân vua cha, xát dầu và muối vào rồi hơ trên lửa nóng cho đến chết. Trước thảm cảnh ấy, Bình Sa Vương chánh niệm an trú trong Từ bi quán, nguyện cho A Xà Thế thoát khỏi ngục hình.

Cùng lúc ấy, tin hoàng nam, con trai đương kim hoàng thượng vừa mới hạ sanh được loan nhanh trong hoàng thành. A Xà Thế vui mừng không sao kể xiết, tình yêu của người cha lần đầu tiên chớm nở trong lòng ông, mặn nồng, thắm đượm, sâu thẳm...Ông như lạc vào một thế giới đầy phép lạ, một cảm giác kỳ diệu, khiến cho ông có cảm tưởng như máu huyết từ trong tim mình nhỏ giọt ra để tiếp nối đời mình.

Bỗng nhiên, A Xà Thế chạy như bay vào ngục thất tìm mẹ và câu hỏi đầu tiên của ông là :

- Mẫu hậu, khi con còn nhỏ phụ hoàng có thương con như con đã thương con của con bây giờ không ?

- Sao con hỏi lạ vậy ! Mẹ nghĩ trên thế gian này không tìm đâu ra được người cha lành như cha của con. Để mẹ kể con nghe. Lúc mẹ còn mang con trong lòng, một hôm mẹ thèm kỳ quái. Mẹ thèm mút vài giọt máu trong lòng bàn tay của cha con. Nhưng làm sao mẹ dám nói ra. Thấy mẹ ngày càng xanh xao, cha con cứ gạn hỏi mãi, mẹ mới thú thật. Nghe vậy, cha con vui vẻ lấy dao rạch tay cho mẹ mút máu. Do đó, các nhà tiên tri trong triều cho rằng con sẽ là kẻ thù của cha sau này. Biết thế, mẹ có ý định giết con ngay trong bụng, nhưng cha con không cho. Khi sanh con ra, cha đã vui mừng biết bao. Nhưng nhớ lại lời tiên đoán trước. Mẹ muốn giết con lần nữa và cũng chính cha con đã cản mẹ.

Một hôm, con nổi mụn nhọt trên đầu ngón tay, nhức nhối vô cùng, khóc suốt ngày đêm, không ai dỗ được. Cha con đang cùng bá quan nghị triều, nghe vậy cầm lòng không đậu, liền bế con vào lòng và chẳng chút ngần ngại, cha ngậm ngón tay con trong miệng, mút nhè nhẹ cho con đỡ đau. Gớm thay ! Cái mụn nhọt bể, máu mủ tuôn trong miệng cha con. Nhưng sợ lấy tay con ra, con sẽ nghe đau nên cha con đã nuốt hết cả máu lẫn mủ. Phải, mẹ vẫn nhớ như in, cha đã nuốt hết cả máu lẫn mủ...

Nghe đến đó, A Xà Thế vụt đứng phắt dậy, vừa chạy vừa hét như điên:

- Thả ra mau ! Hãy thả lập tức người cha yêu quý của trẫm ra mau.

Rồi không để ý đến chung quanh, A Xà Thế bổ nhào vào ngục thất. Ông kinh hoàng nhìn thấy đôi chân của vua cha còn hoi hỏi màu máu,màu lửa. Màu trái tim đỏ chói. Ôm choàng chiếc thân bất động, A Xà Thế quên cả đứa con trai đầu lòng, ông gào thét ràn rụa: - Cha!...

Giọt nước mắt ăn năn của Vương lan tỏa, lan tỏa...tươm mặn trên từng nếp nhăn già cỗi của cha. Giọt nước mắt muộn màng cứ chảy quanh chảy quanh và sau cùng đọng lại trên đôi môi Bình Sa Vương một nụ cười tha thứ yêu thương. Bất tuyệt. Vô biên.

Ngày hạnh phúc nhất trong đời khi A Xà Thế được làm cha cũng là ngày đau khổ nhất trong đời khi Vương đã mất cha vĩnh viễn. Để lại cho nghìn năm sau vừa nước mắt, vừa nụ cười... Con đã cho cha... đời đời.

Source: Tuần báo Giác Ngộ - số Vu Lan đặc biệt/2000

 

--- o0o ---

| Mục lục Tác giả |

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-08-2002

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com