Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


...... ... .


Hạc trắng xa khơi

Giác Tâm Nguyễn Văn Phước

--- o0o ---

 

Mẹ thương ! mười hôm rồi con nhịn ăn, chỉ uống nước trong thôi. Con của mẹ bệnh nhiều qúa, nên thỉnh thoảng cứ phải nhịn để trị bệnh. Tháng này ở xứ mình là mùa mưa dầm, bầu trời luôn âm u xám đục. Mấy hôm rày lại có áp thấp nhiệt đới nữa, trời thì như mùa đông. Khi nhịn ăn năng lượng trong người tiêu hao nhiều, nên con cảm thấy rất lạnh. Vừa đói vừa lạnh bỗng dưng con nhớ đến mẹ, đang nằm trên đồi cao lộng gió một mình. Và cả những cô hồn đang lang thang thất thểu, đói lạnh trong cõi âm, không người đơm quảy:

Trời xâm xẩm mưa gào gió thét
Khí âm huyền mờ mịt trước sau
Ngàn cây nội cỏ rầu rầu
Nào đâu điếu tế, nào đâu chung thường.
   ( Văn tế thập loại chúng sinh - Nguy-n Du )

Mẹ ơi ! cách đây hai mươi năm, con có ghi trong nhật ký, phác thảo đôi nét về mẹ. Hôm nay con xin đọc lại cho mẹ nghe:

"Mẹ hiểu rất lơ mơ về giáo lý nhà Phật, không có ý niệm chân xác về thuyết nghiệp báo, luân hồi gì hết. Vậy mà mẹ phát nguyện ăn chay một tháng được mười ngày, gần ba mươi năm rồi mẹ vẫn một lòng kiên trinh thệ nguyện- thủy chung như nhất. Ăn chay khó lắm, là đối với những ai mang một hoài bão to lớn, chí nguyện kiên cường, hoặc đối với những Phật tử gia tư thường thường bậc trung trở lên. Trên mâm ăn lúc nào cũng có phù chúc, nấm rơm, tàu hủ, khoai tây.. Còn mẹ mười ngày chay trong tháng khi nào được tô canh, hay dĩa xào, muối đậu đối với mẹ đã là sang. Nhiều hôm về thăm nhà nhằm ngày chay của mẹ, thấy mẹ ăn với muối trắng ( dẫu hôm đó người con rể có câu được cá và kho nấu ngon cách mấy đi chăng nữa mẹ cũng chẳng hề..) Con đã rưng rưng nước mắt khi nhìn tuổi già của mẹ. Vừa phục vừa thương biết mấy, tấm lòng qúy báu trước sau như một đó".

Qua đám tang của mẹ con mới cảm nhận sâu sắc về bốn ân (ân Tổ quốc, ân chư Phật thầy tổ, ân cha mẹ, ân chúng sanh) mà nhất là ân chúng sanh, mà ngày xưa chỉ học trên kinh điển, con có khái niệm rất hời hợt nông cạn. Khi mẹ trút hơi thở cuối cùng, các Phật tử xa gần đến kinh kệ hộ niệm, cầu nguyện cho mẹ liên tục ngày đêm. Và đây cũng là lần đầu tiên, con làm thầy địa lý, con đặt âm phần cho mẹ. Con chọn cho mẹ nơi an nghỉ ngàn đời, trên một đồi cao lộng gió và cũng rất nhiều mây. Đầu mẹ quay về núi, chân xuôi về làng. Con thật không ngờ vị trí con chấm huyệt, phía dưới lại là tảng đá xanh cực kỳ to lớn. Anh em Phật tử phải dùng xà beng, mũi ve, buá tạ để chẻ đá. Mẹ có thấy con là một ông thầy địa lý vụng không ?

Mẹ mất vì chứng cao huyết áp, đưa đến tai biến mạch máu não, mẹ đã hôn mê và nằm tại chỗ rất nhiều ngày. Thường nhật mẹ hay than thở đau đầu. Con nghĩ đơn giản, tuổi già ai cũng thế, đau đầu nhức mỏi là chuyện thường. Chúng con cũng không nghĩ mẹ mắc bệnh huyết áp, vì mẹ quá gầy. Bởi vậy nên không quan tâm đưa mẹ đi bác sĩ để thăm dò huyết áp. Và cũng không ngăn mẹ có thói quen thích ăn mặn. Con  còn nhớ, một hôm về thăm nhà, em Hạnh phàn nàn với con:

- Mẹ mình thật kỳ cục! Lâu lâu em mua được chút thịt , miếng cá, mẹ nấu nêm nếm quá chừng mặn. Ăn chẳng ngon lành gì hết. 

Con đã xẵng giọng với mẹ:

- Mẹ thật vụng về trong việc bếp núc, hèn chi mấy chị em gái của con, không ai nấu nướng ra gì hết.

Mẹ đã nhỏ nhẹ nói rằng:

 - Mẹ biết nêm mặn không ngon, nhưng mà ăn được nhiều bữa,

Hôm đó nghe mẹ trả lời như thế, con hối hận nghẹn ngào, nước mắt cứ chực trào ra. Qua mẹ con mới thấm thía được câu ca dao:

Tay bưng dĩa muối chấm gừng,
Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau,

Và cũng hiểu thêm được vì sao mẹ lại chọn nhà người con gái rất nghèo để ở. Mà hình như nhũng bà mẹ quê nghèo khổ của Việt Nam mình đều như thế cả: Dè sẻn, tiết kiệm từng chút, cho đến nhắm mắt.

Ít có bà mẹ quê nào ăn mặc đẹp hết, quần áo chằm vá như một chiếc y bá nạp của các vị sư tu hạnh đầu đà. Có được bộ mới nào cũng không dám mặc. Cứ để dành, để dành mãi đến phút lâm chung con cái phải đem ra tẩm liệm. Mẹ của con cũng như vậy đó, mẹ ơi!

Hôm mẹ từ bỏ chúng con, riêng con vì bận bịu nhiều việc để lo đám cho mẹ. Với lại bữa đó bè bạn thân hữu, Phật tử xa gần, đến phúng điếu chia buồn ấm cúng nghĩa tình, nên con cũng an ủi được phần nào, không buồn nhiều. Nhưng vài ngày sau, một hôm đang lúc thắp nhang cho mẹ, bất chợt nhìn lên bàn thờ, thấy tấm trướng các em Phật tử đi phúng điếu mẹ, có bài thơ nhỏ: Bà về nơi tịnh lạc

Thầy con hóa mồ côi
Mùa xuân buồn man mác
Hạc trắng vừa xa khơi.

Bốn câu thơ của các em Phật tử gợi cho con một nỗi buồn thê thiết. Con thấy con mồ côi. Con thấy con rằm tháng bảy này trên ngực con, các em Phật tử sẽ cài cho một bông hồng trắng, thay vì một bông hồng đỏ thắm như năm ngoái. Thật bất hạnh thay cho những ai không còn mẹ! 

Sư phụ con cũng vừa mất mẹ. Thầy cứng rắn là vậy, thế mà nước mắt cứ chảy hoài trong những ngày tuần thất. Mẹ không còn nữa, con trở thành côi cút bơ vơ, trong lòng cứ luôn thấy trống vắng. Mẹ ơi! Không hiểu vì sao thời gian gần đây các Phật tử hay đem cho con bánh kẹo. MỗI lần có bánh kẹo là con nhớ đến mẹ, nhưng mẹ đã không còn. Tuổi già của mẹ rất thèm ngọt nhung chúng con đã không nhớ nhiều đến điều đó. Thương chúng con mẹ hãy tha thứ những lỗi lầm vụng dại. Chúng con có đứa đã gần nửa đời người rồi, nhưng không phải là đã trưởng thành về mặt hiếu đạo: Gần nửa đời người con mới hiểu

Thể nào thân phận trẻ mồ côi
Tình đạo bạn dành cho con không thiếu
Nhưng mẹ ơi con vừa mất bầu trời.

Thưa mẹ! hôm đó con có dự định nhân ngày tuần chung thất của mẹ, sẽ mời chư tôn đức thiết lập đàn kỳ siêu bạt độ. Trước là cầu nguyện cho đồng bào cùng các chiến sĩ đã bỏ mình vì nước. Và những người vì nghiệp lực sâu dầy chết oan, tâm thức không nơi nương tựa. Không có cơ hội tái sanh trở thành cô hồn lang thang thất thểu nơi đầu ghềnh cuối bãi, đói lạnh cơ hàn. 

Sau nữa là mẹ , con rất sợ mẹ đọa lạc vào cảnh khổ. Vì trước khi mẹ mất, mẹ luôn hôn mê bất tỉnh. Nhưng mẹ ơi, con và các em Phật tử đã luôn trì tụng kinh Địa Tạng, để cầu nguyện cho những sinh linh trong cõi âm và mẹ. Chúng con nguyện cầu cho mẹ và tất cả chúng sinh, đang trầm luân trong cảnh giới khổ đau, đều được an lạc giải thoát. Ngày tuần bốn mươi chín của mẹ, một số Phật tử thay con thiết tiệc chay cúng dường chư tôn Thượng tọa, Đại đức, Tăng Ni. Cảm kích trước tấm lòng của chư tôn đức và các Phật tử đã quan tâm hộ niệm, con qùy thưa tác bạch. Con xin thuật lại cho mẹ nghe:

 Kính bạch chư tôn đức.. 

Hôm nay là ngày cúng chung thất cho thân mẫu của con. Chư tôn đức cùng qúy Phật tử xa gần đã thương tưởng con trong tình đạo mà đến hộ niệm, nguyện cầu cho hương linh thân mẫu con. Đức Phật dạy rằng: Với nguyện lưc của những bậc tu hành chơn chánh, sự chú nguyện của chư vị sẽ đem lại lợi lạc vô cùng cho kẻ còn người mất. Y cứ vào lời Phật dạy, con tin chắc rằng giờ đây thân mẫu của con đã thác sinh vào cảnh giới an lành. Ngày mẹ con vừa từ trần, con đã đến các chùa trong tỉnh cung thỉnh chư Tăng đến hộ niệm cho mẹ. Nhưng đến chùa nào các thầy cũng đi vắng hết ( hôm đó các thầy đi cúng Tiểu tường cho Hoà thượng Đức Thiệu ở Đà Lạt ). Lòng con hoang mang sao xuyến lạ! Nghĩ rằng một đời ăn hiền ở lành như mẹ, hơn nữa có một người con trai duy nhất, mẹ cũng gởi cho ở chùa để gánh vác việc Phật. Với nhân lành đó há lẽ ngày mẹ ra đi vĩnh vi-n, không có chư Tăng đến nguyện cầu cho mẹ sao? Như vậy thì còn đâu là nhân quả? Làm sao thuyết phục được người khác tin nghe theo đạo Phật! Ngay lúc bấy giờ con mới thấy vai trò của chư Tăng là quan trọng trong cuộc sống này. Sanh và Tử là hai việc hệ trọng nhất của kiếp người, mà họ là những ngườI luôn thao thức vấn đề sanh tử và lập tâm tìm cách thoát ra. Tự thân họ và khuyến hoá người khác, luôn luôn bảo vệ mạng sống mọi loài (sinh) và trong đau đớn cùng cực của kiếp người là cái chết (tử) họ luôn có mặt để chia buồn và nguyện cầu siêu độ. Trong cõi sống và chết, chỉ cần có hình ảnh thaấp thoáng của chiếc y vàng, là ta an tâm biết nhường nào.

Con cứ tưởng mẹ thiếu nguyện, bạc phước, không có chư Tăng hướng dẫn hương linh. Nhưng mầu nhiệm thay Phật pháp! Giờ phút sắp sửa di quan cho mẹ con, một vài thầy từ Đà Lạt đã về kịp, có cả qúy thầy từ Bình Định tình cờ lên thăm đã có mặt trong lúc ti-n đưa linh cửu mẹ. Thế là mẹ con đã về nơi cõi vĩnh hằng trong tiếng niệm Phật của chư Tăng với sắc áo vàng thanh khiết. Và bà con đạo hữu, Gia Đình Phật tử nữa trong chiếc áo màu lam hiền hòa, chan chứa nghĩa tình đạo vị. 

Con xin đê đầu đảnh lễ, đáp tạ thâm ân của chư tôn đức cùng bà con Phật tử xa gần.

Mẹ ơi! Những mùa Vu Lan trước con đều có một chút quà cho mẹ, riêng lễ Vu Lan năm nay bức thư này sẽ là món quà mọn con dâng đến mẹ. Mong mẹ chứng tri cho lòng con.

Pleiku, mùa Vu Lan Phật lịch 2538

 

--- o0o ---

| Mục lục Tác giả |


--- o0o ---

 

Vi tính: Huệ Minh

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-08-2002

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com