Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


...... ... .


Mẹ là thơ

Minh Minh

---o0o---

 

Con viết vần thơ nhỏ
Tặng mẹ già phương xa
Đem từng câu niệm Phật
Kết thành xâu chuỗi ngà
Lung linh hương khói tỏa
Mẹ niệm A Di Đà
Trong hào quang Điều ngự
Cùng có mẹ con ta

Ôi, có phải chăng đó là món quà chân thật duy nhất mà đời đã dành tặng cho con người trong kiếp sống nghiệt ngã đảo điên. Và phước duyên sao cho con, con đã biết tận hưởng nó trong suốt cuộc đời mình. Bao giờ con cũng thấy nó quý giá mới mẻ, đẹp đẽ trong từng phút giây.

Xinh xinh trên áo bông hồng
Con yêu quí lắm biết không mẹ hiền
Tình thương của mẹ triền miên
Cho con khôn lớn căn duyên tròn đầy
Hôm nay quì trước Phật đài
Con dâng tất cả tương lai guyện cầu
Mong sao mẹ sống dài lâu
Cho con kết trọn một xâu chuỗi hồng

Cho đến lúc lớn khôn con vẫn còn thèm khát viết nên vần thơ :

Con đã lớn rồi có phải không ?
Sao con nhớ mẹ quá trong lòng
Mẹ ơi ! con nhớ, con nhớ lắm !
Ngấn lệ trào tuôn ngập cả lòng
Ôi hỡi ! làn da của mẹ hiền
Mùi thơm ngọt lịm tựa hương liên
Con thèm, tựa má hôn vai mẹ
Ve vuốt lần xem nửa kiếm tìm
Con vẫn là con của mẹ mà
Mẹ đừng xua đuổi mẹ chớ la
Con yêu thương mẹ nên thèm mẹ
Trẻ mãi hồn con chứ chẳng già

Con đã cảm nhận và chia sẻ được nỗi cô đơn trống vắng của mẹ. Có phải mẹ đã thầm than :

Một mình ta đứng giữa đời
Một mình ta với một trời quạnh hiu
Một mình ta với buổi chiều
Một mình ta với bao điều đắng cay
Một mình ta với hôm nay
Một mình ta với ngày mai ngỡ ngàng

Trách nhiệm làm oằn vai mẹ, cũng may mẹ biết tìm về nương tựa Tam bảo. Và cũng chính nhờ đó chúng con sớm biết được giáo lý Phật Đa, biết sống hiếu thảo nhân nghĩa hòa thuận không hề có sự trái nghịch làm buồn lòng mẹ.

Năm xưa còn bé
Theo mẹ đến chùa
Áo vờn trong nắng
Gió đùa tóc xanh
Mẹ đi chầm chậm
Bước bé nhanh nhanh
Tung tăng vui hót
Như tuổi thơ lành

...............

Hơn nữa mẹ sống rất thực tế, không mơ mộng hảo huyền, không ưu tư sầu não, không bị vọng tưởng điên đảo hành hạ. Con không muốn cam phận chịu sống đời thường, con muốn vượt thoát. Con tin là có con đường đưa ta ra khỏi nỗi khổ vô lý quanh quẩn triền miên này. Con ước mong sống đời không ràng buộc. Con đã xin mẹ cho con được xuất gia.

Đêm qua thấy Bụt cho quà
Tặng bé chiếc bánh không pha bột đường
Mẹ ơi ! bánh Bụt dị thường
Ăn vào tựa thể uống sương giữa trời
Bụt cười trông rất thảnh thơi
Ăn bánh của Bụt bé thời lo tu
Mẹ già tóc trắng mây thu
Bẹo môi mắng bé ưa tu xin hoài

Niềm tin nơi đạo mầu đã cho con sức sống vững mạnh an vui. Trừ cái bệnh nhớ mẹ ra. Chỉ có mùa Thu xin cho con được hướng tâm về mẹ.

 

Source: Tuần báo Giác Ngộ - số Vu Lan đặc biệt/2000

 

--- o0o ---

| Mục lục Tác giả |

--- o0o ---
Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-08-2002

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com