Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


......... .

 

HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI TP. HCM

TĂNG NI SINH KHÓA V

Số 1. Ðặc san kỷ niệm Mùa Vu Lan PL.2546

Tự khúc

Thánh Tâm

Chiều nay, nắng vàng rực rỡ, từng tia nắng nhấp nháy rơi vào khoảng không gian mênh mông tĩnh lặng. Bốn tháng ngồi nơi giảng đường này, nhìn thời tiết đổi thay, khi mưa rào nặng hạt, lúc nắng hắt chói chang, tôi như lớn lên từng ngày bằng những lời giảng uyên thâm của chư Tôn đức. Tôi chợt nhớ đến câu châm ngoân : “Nhà trường là bến bờ yên ả”. Phải chăng, bến đỗ này thực sự bình an? Và rồi 4 năm học sẽ vụt qua, cái gì sẽ còn đọng lại mãi với thời gian, đọng lại với tất cả chúng tôi – một thời tuổi trẻ ?!

Ngoài kia, người xe tấp nập. Trong này, cảnh vật yên tĩnh, nhẹ nhàng. Có chỗ cho cây lá rạt rào, cho những chú chim non ríu rít trên cao, cho các loài hoa khoe hương đượm sắc, và có chỗ cho chúng tôi một mái ấm Tăng thân để cùng chung tu học. Khi thì môn ngoại ngữ được cả lớp đọc vang vang; lúc lại im lặng, chăm chú như nuốt từng lời châu ngọc; Khi thì cả lớp tọa Thiền nghiêm trang nơi Chánh điện; lúc lại cùng nhau thảo luận say mê, ... Rồi lại chia xẻ với nhau những khó khăn, chật vật giữa cuộc sống đời thường, những lời nhỏ to tâm sự về vấn đề tu tập, ... Chỉ có chừng ấy thôi cũng đủ làm cho chúng tôi xích lại gần hơn, hiểu nhau hơn bằng chính “trái tim yêu thương của Bụt”.

Tôi đứng giữa sân trường, hít một hơi thở dài để nghe “hương Thiền” lan tỏa, để nghe được cảm giác mát mẻ, nhẹ nhàng thấm đẫm vào thớ thịt, làn da. Bao năm qua, tôi vẫn còn là đứa học trò rong ruỗi từ bến này sang bến khác, bến đỗ nào cũng để lại trong tôi nhiều kỷ niệm. Nhưng tại Học viện này, sao tôi lại yêu quý từng hàng cây, ghế đá; từng dãy bàn của lớp học thế kia. Có lẽ, hình ảnh người thầy tận tụy, nghiêm trang đã khai phaù cho chúng tôi một cái nhìn mới.

Thầy đang giảng dạy lời kinh

Lá trên cành cũng rung rinh xạc xào

Ðêm về ngỡ giấc chiêm bao

Từng câu kinh bỗng đi vào thiên thu

Rồi mai đây, mỗi đứa chúng tôi như những cánh chim tung bay trên bầu trời vô hạn, nhưng Học viện Phật giáo này mãi là nhân chứng cho những niềm vui, cho những giờ học ấm áp tình pháp lữø. Chúng tôi mãi nhớ giờ Lịch sử đầy thú vị, say mê; giờ Hán văn, Anh văn hồi hộp với những câu hỏi hóc búa của Thầy; giờ ngồi Thiền an nhiên, vững chãi; giờ Phật Học Cương Yếu trầm lắng bởi giáo pháp thậm thâm. Chúng tôi vẫn luôn nhớ mãi.

Học viện Phật giáo Việt Nam. Xin nhận nơi đây những tấm chân tình cao quý nhất, những ước mơ nhỏ bé chuyên chở cả bầu trời nhiệt huyết đạo tâm. Và chúng tôi  xin nhận tất cả những gì tốt đẹp nhất mà đàn anh, đàn chị các khóa trước đã trao lại cho thế hệ chúng tôi, nơi mái trường thân yêu này.

 

--- o0o ---

 | Mục Lục Vạn Hạnh số 1|

1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15

 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |  22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-05-2004

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com