Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


......... .

 

HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI TP. HCM

TĂNG NI SINH KHÓA V

Số 1. Ðặc san kỷ niệm Mùa Vu Lan PL.2546

 

ÐỜI MẸ

Huệ Xuân

 

Sau chặng đường dài vất vả, xe đã về đến bến. Mọi người tất bật xuống xe, tôi là hành khách sau cùng. Hít một hơi thật sâu, toâi tận hưởng cái không khí trong lành của vùng quê nghèo khó. Mỹ Luông! Chỉ vỏn vẹn hai tiếng thôi nhưng gợi trong tôi bao niềm thương nỗi nhớ! Nơi đây có những dòng sông, những luống rẫy xinh xinh, những con đò và một mái nhà tranh nho nhỏ. Trước mắt tôi là những gì đơn sơ, mộc mạc nhất nhưng chan chứa tình người. Về thăm lại chốn xưa, lòng tôi rộn lên một nhịp lạ. Ðúng rồi ! Tôi sắp gặp lại mẹ và bà sau bao ngày xa cách ! Tôi chốn phồn hoa, mẹ nơi thôn dã.

- Mẹ ơi ! Mẹ ! qua đưa con về ! Mẹ ơi !

 Tiếng tôi gọi vang cả khúc sông... Chiếc xuồng con xuất hiện. Trong đầu tôi miên man. Có phải mẹ không? Và rồi tôi reo lên sung sướng:

- A ! Mẹ ! Mẹ !

Ðiệu bộ của toâi khiến mẹ không nhịn được cười.

- Mồ tổ mày ! Xuống xuồng mau ! Ngoại đang chờ con kìa!

Chiếc xuồng lắc lư như đón chào cố nhân. Tiếng mái chèo nhịp khoan trên sông nước, tiếng lá bắp cựa vào nhau xoàn xoạt, tiếng máy xuồng xa xa nổ ành ạch. Tất cả tạo nên một âm thanh tổng thể như gần gũi, như thân thương, như gợi nhớ một dĩ vãng đã xa.

Sau khi ông ngoại mất, bà ngoại ở vậy nuôi con. Mẹ tôi trưởng thành trong sự bảo bọc của bà ngoại. Rồi mẹ lên xe hoa. Thời gian dần trôi, tôi tượng hình trong mẹ. Nhưng tôi chưa kịp chào đời thì cha đã ruồng rẫy mẹ. Sau khi gieo tiếng oán cho mẹ, cha phụ tình quên nghĩa, bỏ mặc mẹ đứng khóc bên bến sông. Tôi chào đời và lớn dần lên trong một mái ấm có ba thế hệ, có ba người phụ nữ : Ngoại, Mẹ và tôi, mà không hề có bóng dáng của bất cứ một người đàn ông nào khác. Nhà nghèo, nhưng tôi được nuôi dạy chu đáo. Vì mẹ là mẹ, đồng thời cũng là cha. Tình thương mẹ dành cho tôi đã cuốn trôi tất cả muộn phiền, cảm giác thua thiệt trong tôi : Tôi thật sung sướng và hạnh phúc khi được kề bên mẹ...

Nếu lòng con là một khoảng trời xanh

Thì ngôi sao sáng nhất là tình yêu của mẹ.

Tôi cất tiếng nho nhỏ nhưng mẹ vẫn nghe thấy. Mẹ bảo :

- Học hành thế nào, lát phải kể cho ngoại, cho tui nghe tường tận đó! Không phải nịnh tui hai câu thơ đó là xong đâu nha !

- Con thiệt tình mà mẹ !

Quay nhìn mẹ, tôi nũng nịu. Ngắm mẹ thật lâu, chợt lòng tôi se thắt lại. Hình dáng mỹ miều của mẹ ngày xưa nay đã không còn. Thay vào đó là bóng hình của một thiếu phụ khắc khổ, chịu đựng bao đau thương, vất vả, tảo tần lo cho con khôn lớn bằng người. “Ôi ! Từ mẫu kính yêu! Người đã dành trọn đời mình cho con, nào quản chi nắng sớm mưa chiều, thân buồn chiếc bóng”.

Nhìn lại, tôi thấy mình thật hạnh phúc không ai bằng. Niềm sung sướng tràn ngập trong tôi vì tôi còn có mẹ. Lòng thanh thản tôi cất lên tiếng hát: “Một bông hồng cho em, một bông hồng cho anh, và một bông hồng cho những ai, cho những ai đang còn meï”.

- Sao vui thế, hả con?

- Con còn có mẹ!

Tôi la to lên như chia xẻ niềm vui tột cùng này cùng muôn người, cùng đất trời. Niềm vui có mẹ.

 

--- o0o ---

 | Mục Lục Vạn Hạnh số 1|

1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15

 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |  22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-05-2004

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com