Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


......... .

 

HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI TP. HCM

TĂNG NI SINH KHÓA V

Số 1. Ðặc san kỷ niệm Mùa Vu Lan PL.2546

 

Suối nguồn uyên nguyên 

Chúc Từ

Những ngày tháng vẫn còn mà cứ sợ, e chừng không đủ sức đi tiếp. Tôi không đủ can đảm lật giở và sắp xếp lại chồng kỷ niệm tuy không làm nghiêng ngả nhưng cũng đủ nhói con tim. Biết bao ngày tháng trôi qua, khi hàng giờ trái đất đều có tỉ tỉ thay đổi. Rong ruổi theo thời gian, những gì tưởng như không đâu, ấy thế lại làm cho người ta khắc khoải. Ừ, sá chi một khoảng tình như gió nuôi sống tinh thần trong khoảng thời gian...

Vậy là tháng bảy lại về. Thaùng bảy của mùa hạ mang mang. Ánh trăng tháng bảy huyền diệu lung linh như nhắc nhở những ân tình chưa thỏa. Gió Vu Lan gợi hồn man mác, như suối nguồn yên ả mùa thu. Con đã bao lần rũ áo chinh nhân bước đi trong mộng mị, trong suối nguồn trùng dương trôi chảy của hải hà danh lợi triền miên. Con quên bẵng hình bóng cha mẹ già tần tảo với thời gian, và đã đánh mất đi tuổi hoa niên của thuở nào con rong chơi trong vòng tay cha mẹ. Ðể rồi, khi nhưõng nếp nhăn hằn in trên vầng trán, mái tóc xanh dần ngã màu muối pha tiêu, con mới giật mình khóc thương cho số kiếp con người sao ngắn ngủi như ánh phù du nắng chiều quê mẹ.

Con mê mải dặm sông hồ năm tháng

Bả hư vinh đè nặng một bên lòng

Câu hát cũ rơi bẵng vào dĩ vãng

Giai điệu ban đầu mẹ ướm có còn không.

(Lời của mẹ – Nguyễn Lam Ðiền)

Xin tạ lỗi với quê hương, nơi con đã xa rồi những ánh trăng tròn mười sáu, trả lại giấc mơ nồng của miền cố quận thu xưa. Con lao theo danh lợi tiền tài, vật chất xa hoa cám dỗ. Ðêm về, con vật lộn với miền kí ức mà nước mắt cứ ngấn lệ tuôn trào theo dòng đời khôn lớn. Con khóc cho con đã nông nổi một kiếp lênh đênh, để thân mình làm khách lữ hành trôi theo dòng đời xuôi ngược bôn ba. Con đã phụ công ơn cha mẹ từng nâng niu trìu mến, cho con một dáng hình khả ái. Con đã phụ quê hương, nơi cho con một thời thấm nhuần dòng suối tuổi thơ. Và còn biết bao ! biết bao điều con muốn nói...

Ta ra đi mười năm xa vòng tay mẹ

Sống tự do như một cách chim bằng

Ta làm thơ cho đời và cho biết bao người con gái

Có bao giờ thơ cho mẹ ta chăng ?

(Mẹ – Ðỗ Trung Quân)

Ðất mẹ ơi ! Mẹ hiền ơi ! Con xin tạ lỗi với người, tự trong sâu thẳm ở tâm hồn, nguồn yêu thương lại trỗi dậy dạt dào trong lòng người con Phật. Mỗi hơi thở, từng nhịp sống hôm nay, đâu không phải là sự dậy khơi được bắt đaàu từ ngọn nguồn uyên nguyên ấy ? Những đau thương mất mát của đời mình, mẹ cha đã đánh đổi bằng sự trưởng thành, bằng nguồn hạnh phúc của con. Ôi lòng mẹ, tình cha, tình yêu thương và hy sinh vô hạn, không một vinh quang naøo, không một diễm phúc nào của cuộc đời làm mờ phai đi được.

Dẫu cho đi trọn cuộc đời

Cũng không đi hết những lời mẹ ru

(Nguyễn Duy)

Góp nhặt những mảnh thơ hồng hôm nay, như là những nụ hồng con cài lên tà áo trinh nguyên, để có dịp tìm về thổn thức. Dẫu biết rằng :

Ngôn ngữ trần gian như túi rách

Chứa sao đầy hai tiếng “mẹ ơi”

(Tiếng Gọi Mẹ – Vũ Hoàng Chương)

Vâng ! Ngôn ngữ tuy đa dạng, phong phú bao la như vầng cổ nguyệt, nhưng làm sao đong đầy tiếng mẹ thân thương. Ðể rồi, một hôm nào trên lộ trình miên viễn, con bỗng chợt bồi hồi thảng thốt nhận ra rằng con mất mẹ, mất đi niềm hạnh phúc thiêng liêng vĩnh hằng :

“Mẹ có biết con yêu mẹ nhiều, dù câm nín nhưng con thật lòng muốn nói : Ánh sao đêm cho con sáng soi là mẹ yêu, khúc hát ru con trong giấc mơ là mẹ yêu, mẹ là cánh chim cho con bay thật xa, mẹ sưởi ấm cho tâm hồn con mẹ yêu. Tiếng con nên gọi tên suốt đời laø mẹ yêu. Mẹ đừng mãi ra đi cho con mồ côi. Ôi ! mẹ yêu”.

(Mẹ yêu – Phương Uyên)

Mùa hiếu hạnh lại về, mùa của lễ hội Vu lan, với biết bao kỷ niệm êm đềm trong lòng người cô lữ, lòng con bỗng dâng trào niềm cảm xúc bÂng khuâng, cả không gian và thời gian trở nên trong trẻo và bồng bềnh như sóng nước. Tháng bảy nao nao, con lại như lớn thêm một tuổi, thêm một nấc thang mới nối tiếp trong cuộc hành trình vô tận vào cõi con người.

Bây giờ tháng bảy mưa ngâu, con nghe văng vẳng âm ba hải triều như điệp khúc tình ca réo gọi. Con góp nhặt những mảng thơ này ghép vào đây như là nỗi niềm của con tưởng nhớ về cha mẹ. Ðể rồi một ngày nào đó con sẽ không cảm thấy ân hận vì đã quá vô tình :

Hôm nay.

Anh đã bao lần dừng chân trên phố quen,

Ngả nón đứng chào xe tang qua phố

Ai mất mẹ, sao lòng anh hoảng sợ ?

Ngày tháng kia... bao lâu nữa của mình

Bài thơ này xin thắp một bình minh

Trên đời mẹ qua những ngày tăm tối.

Bài thơ như một nụ hồng

Con cài sẵn cho tháng ngày...

sẽ tới...

(Mẹ – Ðỗ Trung Quân, 1990)

Xin trân trọng nâng cánh hồng tươi thắm cài lên ngực của anh, của chị, của em... để nghe con tim mình thổn thức, hòa cùng hơi thở lắng sâu mà hồi tưởng ân thâm của cha mẹ, của cái đẹp thần tiên huyền diệu không phai mờ theo dòng năm tháng.

 

--- o0o ---

 | Mục Lục Vạn Hạnh số 1|

1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15

16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |  22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-05-2004

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com