Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


......... .

 

HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI TP. HCM

TĂNG NI SINH KHÓA V

Số 1. Ðặc san kỷ niệm Mùa Vu Lan PL.2546

Gởi về cha 

Huệ Hậu

Cha ơi! Chiều nay chợt nhìn những áng mây lơ lửng nối theo nhau xuôi về phía chân trời, lòng con dâng lên nỗi nhớ cha vô hạn. Ðã bao lần cầm bút, con định viết về cha, nhưng cảm xúc cứ dâng lên và tuôn chảy như những dòng thác lũ khiến con rưng rức, không sao viết được. Cứ mỗi lần nghĩ đến cha, lòng con lại quặn thắt. Ðối với mọi người, cha vẫn là một người bình thường như bao nhiêu người khác, nhưng trong mắt con, cha là một người vĩ đại, tuyệt vời. Tình cha trong con không khác gì tình mẹ. Những năm tháng qua đi, tuổi ấu thơ con sớm xa rời mẹ. Cha trong một lúc kiêm cả hai vai, vừa là cha vừa là mẹ. Lúc ấy, lẽ ra, cha có thể tự do, thong dong theo sở thích cho thỏa chí bình sinh, mà không phải bị một cái gì ràng buộc. Thế mà cha đã dành trọn tâm tình trông nom và chăm sóc đứa con thơ dại, ngày tháng thoi đưa trên sông nước bồng bềnh.

Hình ảnh chiếc thuyền câu nhỏ bé lúc nào cũng lênh đênh trên sông nước luôn sống mãi trong con. Nó là một kỷ niệm êm đềm đã theo con từ tuổi ấu thơ đến giờ. Ðêm đêm, cũng trên chiếc xuồng câu nhỏ bé đó, cha đã tần tảo sớm hôm nuôi con. Có những khi tiết trời giông bão, con tưởng chừng như chiếc xuồng nhỏ kia không thể nào chịu nổi sức gió mạnh. Nó lắc lư, chao đảo, và dường như có thể ụp xuống dòng sông bất cứ lúc nào. Con co ro sợ hãi! Nhưng không sao! Con chợt yên tâm vì đã có cha bên cạnh. Có cha là an toàn, mặc cho bên ngoài trời gió giông hay bão táp. Có hôm con chợt tỉnh giấc, thấy cha đang lặng lẽ chống xuồng giữa canh trường cô tịch. Nằm lặng yên, con dõi mắt nhìn cha. Ôi! Hình bóng cha sao mà hiên ngang quá, vững chắc quá! Cha ơi! Tuy con chưa thấu hiểu nỗi lòng của cha, sưï hy sinh to lớn của cha, nhưng làm sao con ngủ được khi cha vẫn còn đứng đấy, và ngoài kia lác đác mưa thu! Thỉnh thoảng, cha lại ngó chừng con như chăm sóc và thầm bảo: Con hãy an lòng ngủ. Ôi! Tình cha sao vô cùng cao cả, duø suốt quãng đường gió bụi này, con có ngợi ca cũng không sao hết được, bởi ngôn ngữ luôn có giới hạn mà tình cha lại vô bờ bến... Có lẽ mọi người cha trong cuộc đời vẫn thế, vẫn yêu thương thầm lặng – cái yêu thương, trìu mến nằm dưới vẻ khô khan, băng giá, lạnh lùng – để rồi, thế sự phù du, dòng đời xoay chuyển, cho đến ngày con trưởng thành. Dẫu tấm thân có mảnh khảnh, ốm yếu đến đâu, nhưng trong lòng con luôn có một nghị lực và sức mạnh của cha - một tình thương tuy khô khan, nhưng chan chứa, đậm đà và thâm trầm, sâu lắng.

Dòng đời cứ trôi mãi với thời gian, tóc cha mỗi ngày thêm bạc, vóc dáng cha không còn như xưa nữa mà khô cằn, xạm nắng. Nhưng ánh mắt và nụ cười của cha vẫn rạng lên một ánh sáng hiền hòa và tình thương vô hạn.

Tuổi thơ trôi qua, con theo đường lý tưởng của riêng con, rong ruổi trong chốn bụi hồng mới thấm thía làm sao sự hy sinh to lớn của cha:

“Cha là bóng cả ngả che con

Là cả tình thương chẳng xoáy mòn

Là cả cuộc đời vô biên quá

Nặng nghĩa tình cha như nước non”

(Thạch Lan)

Cha ơi! Dẫu cát bụi thời gian có làm nhạt nhòa tất cả, nhưng hình bóng và tình thương của cha vẫn hiện hữu giữa đời con. Tất cả đã đi vào huyết quản và trở thành nguồn sống của riêng con.

--- o0o ---

 | Mục Lục Vạn Hạnh số 1|

1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15

 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |  22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-05-2004

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com