Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


......... .

 

HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI TP. HCM

TĂNG NI SINH KHÓA V

Số 1. Ðặc san kỷ niệm Mùa Vu Lan PL.2546

Suy tưởng

Minh Liên 

Bệnh là một gánh nặng mà con người phải hứng chịu dù muốn hay không muốn. Có muôn ngaøn chứng bệnh khác nhau. Nhưng tựu trung cũng không ngoài hai phương diện thân (sinh lý) và tâm (tâm lý).

Tôi thường tự nhủ, nếu mắc bệnh về thân thì tôi chỉ mất đi một nửa cuộc đời hoặc cũng chưa hẳn là thế. Dầu cho chuyến tàu định mệnh không bao lâu nữa sẽ đưa tôi đi. Nhưng biết đâu giây phút ngắn ngủi còn lại cũng chính là giây phút tỉnh mộng của cuộc đời tôi.

Ai đó đã từng nói : “Sống trăm năm đâu phải là nhiều, sống một ngày chưa hẳn là ít”. Nếu ý thức được điều đó, thì giây phút tôi ra đi cũng là giây phút tôi thực sự sống và cái chết trở thành bất tử.

Ngược lại, nếu mắc bệnh về tâm, thì tôi sẽ mất hết cả cuộc đời. Dù tôi đang sống, nhưng cũng coi như đã chết rồi.

Một trăm năm, một ngàn năm có nghĩa gì đâu với đá sỏi vô tri ?

Nếu tâm bị bao phủ bởi một lớp mây mù chướng khí, có thể làm tai tôi điếc, bởi tôi không nghe được tiếng đau thương bất hạnh của những người xung quanh. Ðồng thời, tôi cũng không nghe được âm ba vi diệu của tiếng sóng vỗ bờ, tiếng chim hót, tiếng vi vu của ngàn thông, tiếng tỉ tê của côn trùng... và nhiều thứ âm thanh huyền nhiệm khác nữa, tôi cũng không có cơ hội thưởng thức. Nói chi đến thứ tiếng vô ngôn của lòng người hoặc tiếng lòng của chính mình, làm sao tôi cảm nhận được !

Mắt tôi sẽ mờ đi, dầu nó vẫn mở to và con ngươi vẫn còn tốt. Nhưng chán chường và vô vị biết bao khi cả vũ trụ đều phủ một màu tang. Bình minh rực rỡ cả một góc trời, đôi mắt ngây thơ của bé, một hoa hồng vừa chớm nở sớm mai, những hạt sương long lanh như ngọc bích còn đọng trên cành lá và còn biết bao hình ảnh nhiệm mầu khác nữa, cũng chẳng thể làm cho tôi háo hức, rạo rực. Vì tim tôi đã bị héo gầy, mất hết nhựa sống và trơ lì như sỏi đá.

Tâm như thế làm sao tôi có thể hiểu và cảm thông được nỗi buồn hiện lên trong mắt những người quanh tôi, những người tôi thương và những người xa lạ ? Dẫu rằng tôi vẫn thường thấy họ, nhưng thấy mà không hiểu, không thương, không chia xẻ, thì cái thấy ấy có lợi ích gì ?

Do vậy, tôi phải tự khẳng định rằng : sống là phải biết lắng nghe, biết nhìn, biết hiểu, biết thương, biết cảm thông và biết tha thứ... Nếu không có những chất liệu này, cuộc đời sẽ là địa ngục. Một địa ngục to nhốt giam vô số ngục tù cá nhân nhỏ bé. Ôi ! Cuộc đời sẽ nhạt thếch và chán chường biết mấy !

Bệnh thân, nếu không chữa lành, người ta chỉ chết có một lần, có khi chết nhẹ nhàng, thoải mái. Còn mắc bệnh tâm, người ta chết không biết bao nhiêu lần maø kể, từng năm, từng tháng, từng ngày, từng giờ, từng phút..., vì đang sống mà coi như đã chết ...

 

--- o0o ---

 | Mục Lục Vạn Hạnh số 1|

1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15

 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |  22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-05-2004

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com