Nỗi Lo
Của Cha
Thích Huệ giáo
------�----�-------
Hình
ảnh đàn Gà con chạy quanh quẩn, ngơ ngác kêu la thất thanh một khi lạc
bầy, mất Mẹ, trong chúng ta ai cũng thấy và cảm nhận trong đời sống thường
ngày. Điều này đã chứng minh hùng hồn tình thương yêu phụ mẫu tử không chỉ
thể hiện sâu sắc trong phạm vi loài người.
Ngày
Mẹ mất- Anh em chúng tôi cũng thế, ngơ ngác sợ hãi vì biết rằng nỗi cô đơn
bắt đầu từ đây ập đến với mình. Kêu la, gào thét bởi tâm lý khủng hoảng ,
biết rằng từ đây mình sẽ vĩnh biệt Mẹ, và sẽ không bao giờ gặp lại Mẹ ở
dương trần này. Sợ hãi, âu lo rằng bắt đầu từ giờ phút này mình sẽ không
còn bàn tay ấm nóng của Mẹ ôm ấp vổ về. Lo lắng vì từ đây sẽ không còn dấu
chân của Mẹ đi cùng chúng con theo năm tháng quạnh hiu giữa cuộc đời. Tựa
như đàn Gà con lạc Mẹ của chúng, kêu la thất thanh, đứa lớn chạy vòng lớn
, đứa nhỏ chạy vòng nhỏ. Cái đau của con người hơn con vật là bởi lẽ con
người có trái tim và lý trí. Suy nghĩ miên man tất cả chỉ vòng quanh bên
thân xác lạnh ngắt của Mẹ, tưởng chừng để có cơ hội níu kéo lại Mẹ mình
nhưng sự thật đã chia tay vĩnh viễn.
Cha
cũng thế, lúc này Cha không còn như chú Gà trống đã từng là nơi nương tựa
vững chắc cho gia đình như ngày nào, Cha cũng thất kinh như các người con
bay lạc hồn vía, bởi lẽ con quỷ vô thường đã cướp đi người vợ yếu dấu của
mình, và người mẹ của các con quá sớm.
Nhưng
nỗi lo của Cha thì khác , Cha không khóc ,cũng không cười , không lay động
, nỗi im lặng kỳ lạ, vừa bình tĩnh trên khuôn mặt ưu tư, lo lắng suốt mấy
ngày liền trong đám tang của Mẹ . Lúc này nhìn Cha khó có thể diễn tả được
vì tâm trí của Cha không thường lệ như moi ngày .Cha lo chu tất đám tang
của Mẹ, Cha lo cho cả số phận của mình với những ngày còn lại.
Mẹ ra
đi thật nhẹ nhàng , đám tang của Mẹ thật chu toàn , đông đảo người đến đưa
tiễn , các Thầy thương mến Mẹ cũng đến hộ niệm, chật cả một khu phố ,
những người quen biết của Mẹ đều đến để chia tay vĩnh biệt, nói với vong
hồn của Mẹ lần cuối cùng .
Trong
cỏi hư vô, bên kia bờ sống chắc là Mẹ hạnh phúc và nhẹ nhàng lắm – linh
hồn của Mẹ đã thoả mãn , vì Mẹ biết được rằng những hành động, việc làm
của Mẹ khi còn sống sẽ dẫn đến một kết quả cho một đời người.
Cha
nghe mọi người nói thế , đi đâu cha cũng nghe mọi người khen ngợi, ca tụng
về đám tang của vợ mình, nào bà ta có phước, có tu, nên sống cũng như
chết được nhiều người thương mến .
Và
cũng từ đó, sự lo lắng của Cha đã dần dà thành hình ,Cha đã suy tư trong
từng ngày ,cho đến hôm nay vẫn đang còn lo lắng :Không biết mình chết đi
có nhẹ nhàng như Mẹ của chúng con không vậy , đám tang có chu toàn , bà
con xa xóm giềng gần có đến tiễn đưa Cha hay không ? Cha tự hỏi mình ,và
rồi một phần Cha hỏi con .Và nói với con như lời nhắn nhủ, ước nguyện cuối
cuộc đời . Hãy lo đám tang của Cha như các con đã lo cho Mẹ, sung sướng và
thỏa nguyện lắm .Có Quý Thầy tới tụng kinh , có nhiều đạo hữu tới hộ niệm
,có nhiều bông hoa của thân quyến đến điếu niệm ,và đặc biệt nhẹ nhàng
trong tiếng khóc , ấm vang tiếng mõ chuông . Thế thì rõ đây là nỗi lo lớn
của Cha chặng cuối cuộc đời .
Người
con bảo rằng: Cha ơi –Không phải ai muốn cũng được đâu, chúng con có muốn
cũng không được. Việc này đòi hỏi nhân duyên lớn lắm nhân quả vun bồi
công đức nhiều lắm .
Mẹ
chúng con được như thế , vì khi sanh tiền Mẹ con đi chùa rất nhiều, tạo
phước cũng nhiều , và phần lớn là gần gủi với Tam bảo, với đạo hữu ,với
thiện hữu tri thức tu hành , cho nên Mẹ con được hưởng duyên như thế .
Bây giờ cha muốn được như vậy thì Cha phải học và hành như cách của Mẹ .
Cha phải biết ăn chay niệm Phật , biết bỏ ác làm lành ,biết tạo nhân
duyên với Tam bảo ,và phải biết tu tập mỗi ngày thì chắc chắn Cha sẽ được
như Mẹ, khỏi phải suy nghĩ phiền lòng, lo lắng xa xôi và đây là sự thật .
Sự thật mà ai cũng thấy , cũng có thể làm được , nhưng muốn đạt thành tựu
ước nguyện như vậy thì phải thực hành , thực tập, gắng công mỗi ngày đó
Cha ạ . Ngược lại ,chỉ là ước vọng , mong muốn nào không hộI đủ nhân duyên
,thiện duyên thì tâm nguyện của Cha sẽ không bao giờ đến . Cho dù rằng ,
các con của Cha có tiền của ,có quyền quý , vẫn không thể thực hiện được,
vì nhân duyên của Cha không có .Vì thế nó sẽ vượt ra ngoài suy nghĩ tầm
thường là có tiền sẽ làm được tất cả .
Các
con nói thế , Cha im lặng trong hân hoan, Cha biết rằng các con nói đúng .
Vì ngay cuộc sống , hình ảnh cuả Mẹ con mỗi ngày là bài học quý giá thực
tế nhất , mà kết quả cuả Mẹ chính là lòng tin cuả Cha khi nghe các con
nói đến .Thế mới biết , nhân duyên – nhân quả giữa cuộc đời là một sự thật
tuyệt đối , chúng ta sống cần phải có , phải biết . Nhưng có lưu tâm hay
không là một vấn đề đáng nói.
Người
con có hiếu , mang tiền cuả lo lắng nuôi dưỡng cha mẹ khi hiện tiền , đủ
cơm ăn aó mặc , để an tâm tuổi già là điều cần thiết , nhưng để đủ cần
phải giúp đỡ cha mẹ có tánh linh sáng suốt một khi ra đi với cõi đời
này.Thế mới biết người con chí hiếu là người con biết cung phụng vật chất
khi cha mẹ còn hiện tiền, và hướng cho Cha Mẹ đến với Tam bảo, với điều
thiện xa điều ác để có cuộc sống thật bình thản, không lo âu, không bôn
ba, và không bị vật lộn với hoài ức đã qua, sẳn sàng đối diện với cái chết
đang kề cận bên mình, để có được tánh linh an ổn khi ra đi. Đây là tinh
thần Báo ân –Báo hiếu của đạo Phật .
Nỗi lo
cuả Cha không còn nưã, vì Cha biết phải làm thế nào cho được kết quả như
mình mong muốn .
Kỳ Viên Nha
Trang –Mùa hạ 2003.
---
o0o
---
|
Mục lục Tác giả
|
--- o0o ---
Cập nhật ngày: 01-08-2003