Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


...... ... .

 

NGUYỆN CHA MẸ ÐƯỢC LÌA TRẦN CẤU 
THÌ ÐẠO CON MỚI THÀNH

Ðiểm Thạch tập An Thiện dịch

 

Lần đầu tiên tụng kinh Ðịa tạng, cũng là ngày kỷ niệm tròn một năm sau khi xuất gia. Tôi tự xét lòng mình xuất gia đã hơn một năm rồi, nhưng đối với cha mẹ và những người trong nhà vẫn còn rất nhiều nỗi hổ thẹn và bất an! Vì  thế tôi bèn thưa trình việc này với các vị tôn túc: “con phải làm gì?” . Quý ngài dạy tôi nên tụng kinh Ðịa Tạng. Tôi còn nhớ, lúc bấy giờ ở Ðài Loan vật chất thiếu thốn, muốn thỉnh một bộ Kinh Ðịa Tạng thì không dễ! Tôi bèn mượn một bộ của người bạn đồng học, hết mực cung kính ở trước điện Phật mà đọc tụng. Khi tụng đến đoạn: "Ðịa Tạng! Ðịa Tạng! ông nên nhớ hôm nay ta đang ở cung trời Ðao Lợi, trong đại hội có trăm ngàn ức bất khả thuyết  tất cả chư Phật, Bồ tát, thiên long bát bộ, lại đem các chúng sanh ở cõi người, cõi trời, những người còn ở trong nhà lửa chưa ra khỏi ba cõi mà phó chúc cho ông, chớ để họ đọa vào đường ác dù là một ngày một đêm!”. Câu này đã làm cho tôi khiếp sợ! Dường như tôi nghe có âm thanh của ngàn quân, vạn mã vang dội quanh tôi. Tôi ngẫng đầu nhìn quanh không thấy một bóng người, lại tiếp tục tụng cho đến khi kết thúc. Ðây là lần đầu tiên tôi tụng Hiếu Kinh của Phật giáo, trải qua quá trình thể nghiệm Kinh Ðịa Tạng, tôi cảm nhận được những lời dặn dò ân cần tha thiết của Ðức Phật.

Về sau, mỗi năm cứ vào ngày này tôi quyết định khai tụng một bộ Kinh Ðịa Tạng. Nếu các bạn đồng tu hỏi tôi nên tụng kinh gì? thì chắc chắn tôi sẽ bảo họ tụng Kinh Ðịa Tạng. Trong Kinh Ðịa Tạng có ghi chép về hóa thân nhiều đời nhiều kiếp của Bồ Tát Ðịa Tạng và sự tích về bổn nguyện tu hành của Ngài. Các bạn đồng tu của tôi có người cảm nhận rất  sâu sắc về vấn đề “Nghiệp duyên sanh tử và Sự tử thọ quả báo? có người thì đối với thệ nguyện của nàng Quang Mục: Nguyện chư Phật trong mười phương từ bi thương xót cho phép con vì mẹ mà phát ra lời nguyền rộng lớn. Nếu như mẹ của con vĩnh viễn thoát khỏi chốn tam đồ và nơi hạ tiện này, cho đến những kiếp về sau không còn trở lại thọ thân người nữ, con đối trước tượng của đức Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai mà phát nguyện rằng: từ nay cho đến trăm ngàn muôn ức kiếp về sau nếu có thế giới nào còn có chúng sanh chịu các tội khổ trong địa ngục và ba đường ác, súc sanh ngạ quỷ, những người chịu tội báo như thế tất cả đều thành Phật cả rồi, sau đó con mới thành bậc Chánh giác, mãi mãi không bao giờ vì mình".

 Có vài vị đồng tu bảo với tôi rằng: Vào một buổi chiều nọ họ đến một vùng núi để niệm Phật khai thị, người chết là một đứa bé trai duy nhất trong gia đình kẻ lớn người nhỏ đều khóc rất thảm thiết, nhất là người mẹ của đứa bé khóc đến chết đi sống lại ! Bà nội thì cứ lẩm bẩm một mình. 

Tại sao mới vừa chớp mắt thì đã lọt tuốt xuống ao? không uống một ngụm nước nào tại sao lại chết? Các vị đồng tu vô cùng  cảm thông cho người mẹ đáng thương kia, đến bên cạnh an ủi giây lâu mới ra về, trong lòng vô cùng sót xa!

Kinh Phụ Mẫu AÂn Trọng Nan Báo có chép: " Cảnh tử biệt thật khó dằn lòng, nỗi sinh ly vô cùng đau xót con cái đi xa, mẹ ngồi nhà mong nhớ, ngày đêm ngồi đứng không yên, lệ rơi lả chả, như vượn khóc thương con đứt từng đoạn ruột". Chúng ta từ nhiều đời nhiều kiếp đến nay luân hồi sinh tử, lúc lâm chung biệt ly, nước mắt của bà con bạn bè thương khóc nếu tính ra còn nhiều hơn nước bốn biển, xương thịt chất đống thì cao hơn núi Tu Di! vừa chớp mắt thì đã qua đời sau, trong các nẻo luân hồi nào ai biết được họ sẽ luân chuyển vào đường nào ? Mang lông hay đội sừng? Nếu được thân người thì cũng khi Trương khi Vương nào hay nào biết! Trong sáu nẻo luân hồi vô tận này tất cả há chẳng phải đều là anh chị em của nhau sao? Lại nói, một sinh mạng nhỏ ở thế giới này nếu không có sự kiên nhẫn và lòng từ bi vô hạn của cha mẹ thì làm sao chúng ta khôn lớn thành người? Vừa nghĩ đến thâm ân của cha mẹ, chỉ có phát nguyện rộng lớn mới có thể báo đền được mà thôi!

Một hôm có vị cư sĩ đại hộ pháp đến chùa tìm tôi. Gọi ông ta là một vị Ðại Hộ Pháp thì thật không hổ danh chút nào ! Bởi vì, đối với việc hộ trì Tam Bảo , ông thường bỏ ra tiền của kể cả công sức dốc hết tâm lực của mình, điều này ai cũng biết, mọi người đều cảm phục sự phát tâm của ông. Nhưng hôm nay thái độ của ông ta thì trái lại rất giận dữ bảo tôi rằng con gái của ông muốn đi xuất gia.

Tôi hỏi: “ Dự định xuất gia ở đâu?”. Ông ta không trả lời thẳng vấn đề của tôi hỏi mà lại nói rằng: “Tôi không cho nó đi xuất gia bảo tôi bỏ ra bao nhiêu tiền tôi cũng phát tâm và người muốn xuất gia là tôi chứ không phải là nó, nó còn nhỏ lắm không chịu nỗi cực khổ đâu!...”.
Tôi hỏi ông ta: “con gái của ông mấy tuổi rồi? Ông đáp: “hai mươi tám tuổi?

Tôi phân tích cho ông ta một hồi lâu, cuối cùng tôi hỏi rằng: “bây giờ người xuất gia là ông hay là con gái ông?”

Mấy ngày sau, ông lại đến tìm tôi và nói: “Tôi không nở ngăn cản nó, chỉ xin nó nên suy nghĩ cho cẩn thận. Ðã ba lần bốn lượt, nó quỳ xuống thành khẩn xin xuất gia tôi bảo phải  trải qua sự thử thách của tôi, nhưng không ngờ chí của nó cương quyết như vậy, tôi đành phải chấp nhận theo sự lựa chọn của nó, chỉ cần nó sống vui vẻ, nghiêm túc, hoàn thành lý tưởng của mình. Nếu nó được yên ổn thì bậc làm cha mẹ như tôi cũng an tâm lắm rồi !”

Mặc dù không đành lòng để cho con xuất gia, nhưng ông lại là người có sự tín nhiệm và hộ trì Phật Pháp. Tôi nhìn thấy ông ta nước mắt lưng tròng, thì ra là đã mấy ngày rồi ông ta không nghỉ ngơi! Lúc người con gái xuất gia, chính tay ông ta đã chép lại bài thơ Tiển con đi xuất gia của Bùi Hưu:
 

Nén lòng tiễn con vào cửa phật,
Sớm tối chuyên cần tích thiện căn
Sắc thân chớ đắm mùi trần thế
Tâm đạo vững bền với tháng năm
Xem kinh niệm Phật theo thầy học,
Nhọc chí rèn lòng đáp bốn ân
Chợt đến ngày sau thành pháp khí
Sẽ làm mô phạm chốn thiên nhân.

Mượn bài thơ để biểu đạt sự trông mong của mình đối với con gái, “ cha mẹ già trăm tuổi vẫn thương con tám mươi! Nên biết tình thương của cha mẹ đối với con cái sâu đậm biết dường nào, đến lúc nhắm mắt mới chịu xa lìa!” thật là tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ!

Con cái xuất gia thì bậc làm cha mẹ chính là người thực hành đại bố thí. Bởi vì người xuất gia không thể cung cấp những món ngon vật lạ, lại cũng không có chức quyền bổng lộc để làm vinh hiển tổ tông, bận rộn công việc Phật Pháp nên không thể sớm tối vấn an sức khỏe cha mẹ. Bậc cổ đức xưa nói: “ Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng nhưng cha mẹ không còn nữa”. Huống chi cha mẹ đã già yếu, sao có thể đợi chờ sự cung cấp nuôi dưỡng của con ?

Trong “Thất Bút Câu” của Ðại-Sư Liên-Trì có nhắc đến: “Công ơn cha mẹ nặng nề vòi vọi tợ non xanh. do đó khi cha mẹ còn sanh tiền cho dù sớm tối vấn an, quạt nồng ấm lạnh, dâng cơm hầu nước, nào là các món sơn hào hải vị, nào là nhung gấm lụa là: Ðến lúc cha mẹ qua đời thì lại bày biện mâm cao cổ đầy, thiết lễ thịnh soạn, cúng tế .. như vậy. Cũng chưa đủ để đáp đền. Chỉ có Nguyện cầu cha mẹ xa lìa trần cấu, thì đạo con mới thành. Chao ôi! Nguyên nhân lớn của sự sanh tử, người đời nào có thấu? 

Cho nên phận con thảo phải biết hướng tâm về chỗ cứu cánh của chân như, có vậy mới để lại tiếng thơm cho muôn đời, làm gương sáng cho hậu thế!” cho nên mỗi khi lễ bái, ngồi thiền, kinh hành, niệm phật, nghiên cứu kinh điển tiếp chúng độ sanh, hoặc khi ăn cơm, ăn cháo... Trong mọi trường hợp đều phải tự nhũ với chính mình; thâm ân của cha mẹ khó có thể đáp đền, cha mẹ được xa lìa trần cấu thì đạo con mới thành tựu./. 

Ðiểm Thạch tập
An Thiện dịch
 

--- o0o ---

Source: www.thuvienhoasen.org

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật ngày: 01-08-2004

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com