|
Đời sương gió bụi phàm vương cỏi
tục,
Chốn dương trần khổ nhục kiếp phù
du
Vì lợi danh làm nhân thế quáng mù,
Trói thân nghiệp trong vũng lầy
vạn kiếp!
Sự thế khổ đau, chất chồng nối
tiếp,
Xác thân này năm thể cũng là
không
Phủi làm sao cho sạch bụi hồng
trần,
Làm sao giử cho tâm tìm thấy Phật!
Mẹ tôi đó, người mẹ hiền rất thật,
Cả một đời chật vật với chồng con
Chẳng ngại khổ đau, dù thân thể
hao mòn,
Tạ ơn mẹ đã cho con hơi thở!
Mẹ dìu con từ bước đầu bỡ ngỡ,
Từng bước đời mẹ sợ con ngã đau
Mẹ thấy con vui, lòng mẹ chẳng
sầu,
Khi con khóc, mẹ đau từng khúc
ruột!
Mười ngón tay, mẹ nâng niu trau
chuốc,
Mẹ nhìn con khôn lớn để mỉm cười
Con khoẻ mạnh, nét mặt mẹ thật
tươi,
Con đau yếu, mẹ lo từng giấc ngủ!
Công sanh thành, mẹ ơi không trả
đủ,
Huống chi còn dưỡng dục cả xác
thân
Từ lúc mới sanh cho đến thành
nhân,
Công lao ấy, phải trả sao hở mẹ ?
Mẹ sanh con từ khi mẹ còn trẻ,
Đến bây giờ thì mẹ đã bảy lăm
Mẹ nuôi con cực khổ đã nhiều năm,
Con đền đáp tình mẹ sao cho xứng
?
Mẹ ơi! nay tuổi đời con đã vững,
Nhưng chưa đền công mẹ dù ít
nhiều
Thì đã vội phải chia cách mẹ yêu,
Nhờ ơn phước, mẹ đã về thiên cảnh!
Mẹ nằm đó, tim con rời từng mảnh,
Nỗi đau nào cho bằng mất mẹ yêu
Con ước gì nghe mẹ nói đôi điều,
Dù mắng chửi, con đây cũng xin
nhận!
Mẹ nằm đó đã âm thầm an phận,
Như từ lâu mẹ chọn tiếng lặng im
Một đời hy sinh, mẹ chẳng than
phiền,
Chỉ mong sao con nên người lành
mạnh!
Từ nay, con sẽ là kẻ bất hạnh,
Không còn mẹ đau buồn lắm mẹ ơi!
Con muốn nói mà sao chẳng nên lời,
Đành nuốt lệ nhìn mẹ yêu lần cuối!
Mẹ ơi! mẹ vẫn mãi là giòng suối,
Là mặt trời soi sáng cho đời con
Nếu mai này thân con có mỏi mòn,
Con xin mẹ, dìu con như thuở nhỏ!
Thôi mẹ nhé, mẹ yên phần nắm cỏ,
Trả cho đời dơ bẩn bụi trần gian
Đường mẹ đi, thiên lộ rộng thênh
thang,
Con lạy tạ công ơn mẹ lần cuối
Hạt
Nắng Thùy Trang
|