Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


...... ... .

 

 

CÒN MÃI LỜI ÔN

 

Tâm Thủy - Huỳnh Thị Kim Xuân

 

Sáng nay vừa lễ Phật ra, chuẩn bị mở cửa hàng bổng nghe chuông điện thoại reo, con từ từ bắt máy thì nghe tiếng của thầy Nguyên An, chính là vị thị giả của Ôn "Giám Luật" kêu lên có việc gấp.

Thầy hỏi: Mấy giờ lên?

Con thưa: dạ lên liền.

Thầy tiếp: lên liền là mấy giờ?

Dạ thưa khoảng 8 giờ con lên.

Không biết việc gì mà Thầy gọi gấp dữ vậy. Con vội vàng "hì hục" chạy lên và nghĩ có việc Ôn dạy chăng. Vì chẳng bao giờ Thầy kêu con gấp.

Lên đến nơi chào thầyNguyên An.

Thầy ơi! Để cho con thở đã chứ con đang lo.

Thầy nói, chiều hôm qua có người viết thư gởi lên Ôn xin cúng dường thức ăn buổi chiều. Thấy phiền nên ôn dạy đừng nấu nữa, chúng Tăng dùng gì thì Ôn dùng nấy.

Con qua liêu Ôn và thưa:

Con đâu có làm gì đâu thưa Ôn.

Ôn dạy: Thôi con hoan hỉ đi, có người đã viết thư trình bày rồi, làm như vậy không đúng luật. Con nghe thầy đi. Sức khỏe của thầy đã ổn định rồi. Con ở nhà đọc sách rồi niệm Phật, sách bâygiờ nhiều lắm.

Lâu nay con có làm gì đâu? Thỉnh thoảng quý cô bên chùa An Tường sai con mang thức ăn lên dọn cúng dường Quý Ôn. Ôn nói dứt khoát không làm nữa. Đến chiều con vẫn lo cho Quý Ôn như mọi hôm vì đã lỡ làm. Ôn dạy, đã dặn rồi mà cứ làm - Ôn lắc đầu. Những gì dọn lên Ôn "Ấn Tống" cho quý thầy hết. Con nghẹn ngào vì đã làm Phật ý, thưa Ôn! Cho con xin sám hối.

Nhớ mùa hạ năm ngoái, Ôn ngã bệnh đường lên và tai biến nhẹ một bên. Bác sĩ Đức điều trị cho Ôn là bạn học phổ thông rất thân. Đức nói bệnh của Ôn uống thuốc là việc phụ, còn việc ăn rất quan trọng, tuổi thọ của Ôn có kéo dài được hay không là do người chăm sóc. Con rất bàng hoàng và nghĩ không biết mình có chen chân vào được không? Vì Ôn là bậc cao đức trọng. Vậy có duyên gì mà con được hầu cận bên Ôn. Bốn mươi hai ngày Ôn trị bệnh là con được nghe 42 câu chuyện rồi đem về kể cho cô "Thuần Rô" nghe. Cô nói: chị được Ôn dạy Tứ Thập Nhị Chương rồi đó. Nào là kể chuyện hồi nhỏ 12 tuổi từ giã cái môn bắt cua bắt cá đi tu. Chú Đẩu làm bếp chùa Kỳ Viên và ông Thầy lấy khăn cột thắt lưng đến vắt mồ hôi, khi trồng chuối ở chùa Tuyền Lâm "Giám đốc" Tổng đại lý xì dầu Bồ Đề để nuôi tăng chúng, cả chuyện Tây lính đánh Ôn chảy máu ướt cả áo hậu vàng và đưa lên xe Jeep chở đi… con nghe sao mà thấy xót xa nước mắt cứ tuôn ra. Có lúc Ôn dạy con niệm Phật tam muội, đi đứng nằm ngồi con nhớ niệm Phật. Hít vô Nam Mô, thở ra A Di Đà Phật, đi hết nhịp cầu thang đến chiều chỉ nghĩ một câu niệm Phật.

Kính Ôn! Việc gì Ôn dạy con đều về nhà thực tập ngay. Lúc đầu tập rất khó khăn, sau dần thì quen và nhớ dai, bởi vì chiều nào cũng được nhìn Ôn là nhớ ngay thở ra hít vô Nam mô A Di Đà Phật. Nhờ vậy mà con bớt để tâm vào việc của người khác. Nhất là chuyện của Đạo Pháp thấy làm tổn thương là xen vào, cứ loay hoay mãi trong vòng lẫn quẩn. Nay y lời Ôn dạy bớt một câu chuyện, niệm nhiều câu Phật mà rất vui.

Ôn ơi! Đây là "passport" để con dứt khoát sẽ về Tây Phương đó Ôn.

Trừ những lúc đọc sách, con đều tập trung vào niệm Phật. Dĩ nhiên không làm sao tránh khỏi sự lãng xao do làm ăn buôn bán ở đời. Nhưng lúc nào con cũng hoài niệm: "Theo dấu chân xưa trở về cảnh cũ" mà Hòa thượng Phó Viện Trưởng Viện Cao Đẳng Phật Học Huệ Nghiêm lúc sanh tiền Ngài hay dạy đến.

Có lần con đọc báo Giác Ngộ gặp bài pháp môn Tịnh Độ, con không hiểu bài này nói gì liền thưa hỏi.

Ôn dạy: "Bài này nói chưa Viên", con không hiểu Ôn muốn dạy gì? Hình như Ôn không muốn đụng chạm. Hiểu được ý nên không hỏi nữa. Rồi Ôn đem đề tài này dạy cho hai lớp Trường hạ Tăng Ni. Được cô "Thuần Rô" kể cho nghe: Không ngờ bài này chính Tâm Thủy nhà mình hỏi. Con mừng quá và thầm nghĩ từ đây mình đã tìm được bóng cổ thụ để núp mát rồi, việc gì không hiểu về giáo lý cứ lên thưa hỏi Ôn.

Vì lây nay tiếng Ôn "Luật Sư" rất khó, nên con không dám kêu. Có việc lên đảnh lễ Ôn là hai chân nó run, tim đập nhanh như máy, vậy mà cứ vẫn thích lên để  được nhìn thấy Ôn ngồi đó. Một khi thấy Ôn là giống như thấy điện xẹt, sao mà quá sợ chắc do năng lượng của Ôn làm con sợ. Ôn thật là từ bi vô cùng là bậc thầy khả kính cao cả.

Những gì con học được thừ thân giáo, và khẩu giáo của Ôn, đó là kim chỉ nam trên lộ trình con đang đi.

 

Nha Trang, 29-7-2004

 

--- o0o ---
 

Nguồn: Nội san Vu Lan (Khánh Hòa)

Cập nhật ngày: 01-08-2005

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com