Công đức sinh thành

(Tuyển tập thơ của Mặc Giang
10 bài - Viết về Cha Mẹ 2)
www.thonhacmacgiang.com

  

 

01.  Ngày trở về                   

02.  Lá rụng về cội !

03.  Nhớ thương ngày về

04.  Mái tranh nghèo                              

05.  Nhớ thương về Mẹ        

06.  Một cành hoa dâng Mẹ                   

07.  Một cành hoa trắng thiên thu

08.  Công đức sinh thành              

09.  Từ đó xa mờ

10.  Hình bóng Mẹ Hiền      

 

Ngày trở về

                    Tháng 07-2005

 

Ngày trở về tôi lặng yên không nói

Mắt buồn buồn, nhìn, ngó thật xa xôi

Ngó trước sau, ngó quanh quất một hồi

Rồi đảo mắt xa dần ra đầu ngõ

 

Nhìn thăm thẳm, thấy gì không trong đó

Lại ngó vào nơi một chái ba gian

Ngước lên trên, xin thắp ba nén nhang

Quyền quyện khói lòng vòng bay nhè nhẹ

 

Tôi ngừng lại trên tấm hình của mẹ

Rồi ngừng lại trên tấm hình của cha

Nhìn những người thân, quyến thuộc gần xa

Mới còn đây mà đã ngồi lên đó

 

Tôi nhìn xuống, đàn cháu con nho nhỏ

Gọi là nhỏ nhưng thật sự lớn nhiều

Có đứa đang một tay ẵm, tay dìu

Còn nhỏ nữa, vừa gái trai lúc nhúc

 

Ngày trở về, tôi tìm lại từng chút

Còn những gì trong tất cả đổi thay

Để nâng niu từng cái nhỏ mảy may

Như hun hút những xa mờ đất mẹ

 

Tôi nhắm mắt rồi thì thầm khe khẽ

Ngày trở về tìm quá khứ đã xa

Tiếng đàn xưa đã tắt hết âm ba

Hình dung lắm mới cơ hồ cộng hưởng

 

Chỉ thế thôi nhưng vô cùng sung sướng

Tôi đã đi trên quê mẹ đây rồi

Ngày trở về xin trả lại xa xôi

Nhưng tro lạnh đã bập bùng bếp lửa.

 

**********

 

Lá rụng về cội

                 Tháng 07-2005

 

Đây là vùng đất nào

Mà sao người nằm đó

Tôi cúi nhìn cho rõ

Tên, lạ quá đi thôi

Tôi bỗng nghe những cảm xúc bồi hồi

Rồi lần lượt tôi tìm thăm khắp chốn

Đi một mình tôi cũng hơi ớn ớn

Bước vào thăm nhưng họ cứ nằm im

Có người buồn ánh mắt như lim dim

Lông dựng đứng, tôi nghe sao lành lạnh

Sau khi đọc danh tánh

Tôi biết họ giống mình

Trông qua những tấm hình

Lại buồn thương man mác

Có những chỗ nằm chung nhau một dạt

Có những nơi xen kẽ với người ta

Đi tới đâu cũng thấy thế vậy mà

Nếu nơi đó có người mình đang sống

Gió hiu hiu vang vọng

Người lớn nhỏ nằm yên

Nếu có những linh thiêng

Xin cho tôi được biết

Họ tình thân nói thiệt

Đã nằm đây, không phải đất của mình

Sống điêu tàn mà chết cũng điêu linh

Gởi xứ người chớ xứ mình xa lắm

Sống, đã âm thầm, mang nặng

Chết, lại chôn ké, mang đau

Bỡi tấm thân đã trôi dạt bờ dâu

Nên dong ruổi khắp năm châu bốn biển

Thân tạm gởi cho bụi mờ hư huyễn

Hồn phiêu diêu tìm lại với cửu huyền

Trái đất tròn nên gặp được Tổ Tiên

Nhớ cháu con, lâu lâu thăm một chuyến

Thác là một chuyện

Gởi là một phương

Nơi đó quê hương

Lá rụng về cội !

 

***********

 

Nhớ thương Ngày về ...

             Thơ nhạc * Tháng 07-2005

 

                Ngày về, cho lúa đồng xanh

Cho bông lúa chín thơm lành tình quê

          Ngày về, cho bến bên đê

Cho thuyền xuôi mái vỗ về bên sông

          Ngày về, cho ước chờ mong

Bao năm xa xứ nhớ trông vơi đầy

          Xóm làng in bóng còn đây

Đường quê in dấu, bờ cây in màu

          Quê nghèo cắt rốn chôn nhau

Đất cằn sỏi đá bên bàu ruộng nương

          Bao năm xa cách đoạn trường

Tình vương vương vấn nghĩa vương vương sầu

          Quê nghèo, trắng mấy mùa cau ?

Nhà tranh mưa nắng, mấy màu phong sương ?

          Ngày về, nhặt bóng tơ vương

Tơ tằm rút mãi, tư lường hồn ai

          Ngày về, góp nhặt phôi phai

Đem hong nhung nhớ, phơi đài xa xôi

          Ngày về, thăm thẳm lên ngôi

Tình quê héo hắt, gởi đồi thê lương

          Ngày về, cho thắm tình thương

Cho người lữ thứ, nhớ thương ngày về !!!

 

 

*************

 

 Mái tranh nghèo !

                       Tháng 07-2005

 

Mẹ sinh ra một đàn con mấy đứa

Trên quê nghèo ấp ủ tuổi còn thơ

Miếng cơm rau, dưa muối dẫu xác xơ

Vẫn đùm bọc cho đến ngày khôn lớn

 

Mái tranh nghèo vẫn ngày ngày khói gợn

Ruộng nương nghèo vẫn mấy khoảnh khô cằn

Vá làm sao cho hết những khó khăn

Nên đã bỏ đi, nơi nầy nơi nọ

 

Theo thời gian, đứa có chồng có vợ

Nợ phu thê, rồi cháu cháu con con

Mẹ già dần trên mảnh cũ héo hon

Ngày qua ngày, ngóng nhìn ra đầu ngõ

 

Nhìn thì nhìn, để rồi thương rồi nhớ

Biết lâu lâu mới có đứa về thăm

Đứa ở xa, giỏi lắm một đôi năm

Đứa ở gần mới lân la lui tới

 

Đã biết vậy nhưng nhiều khi cũng nói

Nhớ lâu lâu về thăm mẹ nghe con

Nếu một mai sức của mẹ không còn

Lỡ có gì thì làm sao nhắm mắt

 

Của gian khó trên đường dài nghèo ngặt

Mấy mụn con đành cũng phải chia ly

Cả một đời, đâu còn lại được gì

Chỉ một mái tranh nghèo xa xưa ấy.

 

**********

 

Nhớ thương về Mẹ !

                      Tháng 8—2005

 

 

Ân nuôi dưỡng một đời, làm sao đáp

Nghĩa cù lao chín chữ, biết sao đền

Mẹ gian khổ, dày sương sa gió táp

Thân hao mòn, tàn tạ, chỉ vì con

 

Tay bồng bế, tay vỗ về bú mớm

Tay nâng niu, tay may vá áo quần

Tay nhà cửa, tay thức khuya dậy sớm

Tay cơm canh, tay buôn tảo bán tần

 

Mỗi một ngày khi con dần khôn lớn

Mẹ vì con, ngày kiệt sức yếu già

Giữa trường đời, con lao vào ước vọng

Mẹ trông con, biền biệt cõi trời xa

 

Đường viễn liên, bắt hai đầu, tiếp nối

Tiếng thân thương : con đó hã, mẹ nè

Lòng lâng lâng vui mừng nghe mẹ gọi

Nghe không con, tiếng mẹ, con có nghe

 

Rồi cứ thế, một ngày kia đã tới

Đèn dầu khô, mẹ nhắm mắt lìa đời

Con lặng yên, tiếng kinh cầu vụn vỡ

Mẹ mất rồi, như mất cả đời thôi

 

Con tìm mẹ, như đi tìm ngõ tối

Trông tiếc thương, góp nhặt bóng vô thường

Con tìm mẹ, như hoàng hôn khuất núi

Đom đóm bay, lạnh nhạt phủ mùi sương

 

Xin ngắt một bông hồng dâng lên mẹ

Còn con mang một bông trắng đơn côi

Trong diệu hữu, mẹ thì thầm nói khẽ 

Dòng tử sinh, tội nghiệp đứa con tôi

 

Xin thắp nén tâm hương dâng lên mẹ

Xin chắp tay vang vọng tiếng kinh cầu

Cõi nhiệm mầu trông xa vời lặng lẽ

Mẹ đã về, nhưng cõi đó ở đâu

 

Khói hương trầm, mắt trần, nhìn có hạn

Nhưng linh thiêng, xin hồn mẹ, chứng tri

Mỗi khi nhớ, khi thương hình bóng mẹ

Bước lên cầu Ái Tử khóc biệt ly !!!

 

**********

Một Cành Hoa Dâng Mẹ !

Tháng 5-2006

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là thiêng liêng, là tất cả nhiệm mầu

Mẹ đã đi rồi, từ nay tìm mẹ ở đâu

Mây ngủ trên ngàn, bóng tối chìm sâu

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là tình thương, là tất cả cuộc đời

Mẹ đã đi rồi, thôi còn gì nữa mẹ ơi

Con đi tìm mẹ, từng bước đơn côi

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là muôn sông, là biển cả rạt rào

Mẹ đã đi rồi, bầu trời mất hết trăng sao

Con đi tìm mẹ, bóng dáng hư hao

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Mẹ là yêu thương, là cao quí khôn lường

Mẹ đã đi rồi, hương thờ nhả khói mờ sương

Có những đêm về, lành lạnh thê lương

 

Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ

Hoa hỡi là hoa, hoa màu trắng hay màu hồng

Trắng đã phai nhòa, mà hồng đã chết màu bông

Con đứng một mình, tìm mẹ, đêm đông !!!

 

*******

 

Một cành hoa trắng thiên thu

Thang 5 – 2006

 

Ngày xưa mẹ dắt con đi

“Con đi trường học, mẹ đi trường đời”

Ngày xưa mẹ dắt con chơi

Con chơi bé bỏng, mẹ chơi thế trần

Lớn lên bôn bả lập thân

Mẹ dần nghiêng bóng phù vân nắng chiều

Đến khi biết tiếng mẹ yêu

Mẹ đà về với tịch liêu cuối trời

Còn đâu câu nói tiếng cười

Chín còn không có, hỏi mười mà chi

Mẹ ơi, tìm bóng biệt ly

Bên cầu Ái Tử, sầu bi thì thầm

Mẹ ơi, tìm bóng biệt tăm

Bên dòng sinh tử, ngàn năm xa mờ

Trầm hương quyện khói đêm mơ

Con kêu tiếng mẹ, cuối bờ hoang vu

Một cành hoa trắng thiên thu

Gắn trên giá lạnh, mịt mù mẹ ơi !

 

*****

 

Công Đức Sinh Thành

Thang 5 - 2006

 

“Ba năm bồng ẵm cảm ơn cha

Chín tháng cưu mang nhờ đức mẹ”

Bốn chữ tứ ân, tình cao cả

Chín chữ cù lao, nghĩa thâm sâu

Tình thương mẹ, biển Đông thấm vào đâu

Công đức cha, núi Thái làm sao sánh

Thương nhớ mẹ, hãy tô bồi tâm tánh

Thương nhớ cha, hãy tôi luyện trung trinh

Sống ở đời, đừng câu nệ hy sinh

Mà cảm khái những gì ta có thể

Nhớ ơn cha, tấm thân ta là để

Đỡ phong trần, đi cống hiến quê hương

Nhớ đức mẹ, cuộc đời ta là để

Mang tin yêu, đi xây dựng tình thương

Đáp như thế, chưa tròn ơn cha mẹ

Đền như thế, chưa vẹn nghĩa Song Đường

Như núi rừng, bàng bạc lộng Thái Sơn

Như biển Đông, mênh mang triều sóng vỗ

Chiều nghiêng bóng đổ

Công đức sinh thành

Mây trắng trời xanh

Ngàn năm lan tỏa !

 

*****

 

TỪ ĐÓ XA MỜ

 11 giờ đêm 16-11-Bính Tý 1997,

 dâng hương hồn Mẹ - Mặc Giang

 

Mười bốn tuổi xa gia đình vạn dặm

Ba mươi năm, vỏn vẹn bảy mươi hai giờ thăm

Và từ đó Bóng Mẫu Từ thăm thẳm

Mẹ ơi ! Trăng mười sáu

Bóng đơn côi vò võ xa xăm

Đất trời nghiêng ngửa

Thành sầu sụp đổ

Hai Đấng Sinh Thành

Khuất bóng biệt tăm

Hơn một tuổi chào đời

Kêu tiếng Cha trong vòng tay của chị

Bốn mươi ba năm

Kêu tiếng Mẹ tự đáy lòng

Còn chi đâu nữa mà mong

Thương thương nhớ nhớ xuôi dòng buông trôi

Nghĩa đáp ân đền còn đâu nữa ?

Nghìn năm vĩnh biệt nhé Mẹ ơi !

Xứ Phù Cát còn đó

Thôn Tân Hòa còn đây

Mây thoảng gió bay

Một người con tự nguyện kiếp lưu đày

Mang hạnh nguyện đơn sơ hiến cho đời tươi đẹp !

Khói hương trầm nghi ngút

Mắt con nhòa rướm lệ

Nửa tinh cầu vụn vỡ

Mẹ linh thiêng còn nhớ ?

Đã nhiều lần con thưa Mẹ

Bốn người con. Hãy bớt đi một đứa cho đời !

Chân bước mãi cho Ánh đạo vàng tỏ rạng

Được tin Mẹ nhắm mắt

Con trầm ngâm sống với Mẹ một đêm

Một đêm để biết chuyện làm

Một đêm cầu nguyện Hoa Đàm kính dâng

Một đêm là cả ngàn năm

Một đêm vũ trụ lặng yên xoay vần

Dù cho bao độ phù vân

Con còn Bóng Mẹ theo vầng trăng soi

Vầng trăng mười sáu chia đôi

Nửa từ quê cũ, nửa trôi quê người

Cho con từ tạ nụ cười

Cho con từ tạ Bóng Người con thương.

 

*****

Hình Bóng Mẹ Hiền

                 Tháng 10 - 2006

 

Mẹ ra đi, cõi vô thường tan biến

Mái tranh nghèo, như vắng bóng Mẹ ơi

Chốn cô phòng, buông khung rèm cửa sổ

Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời

 

Mẹ ra đi, khung trời còn nhung nhớ

Áo bà ba, nhuộm một nắng hai sương

Áo vải thô, bạc phai màu hoại sắc

Mái nhà xưa, ấp ủ bóng Mẹ thương

 

Mẹ ra đi, bóng Mẹ Hiền còn đó

Quãng đường dài, ghi dấu nét, không pha

Cát bụi bay, thì thầm khua sỏi đá

Gợi hồn con, bóng nguyệt nhớ trăng già

 

Mẹ rũ áo, cuộc đời như bỏ ngõ

Dòng sông xưa, nhịp sóng vỗ đôi bờ

Mỗi lần qua, thêm một lần thương nhớ

Mắt Mẹ già vời vợi tóc bạc phơ

 

Tiếng chuông đầu hôm buông thả

Tiếng chuông mỗi sớm xa đưa

Ngân vang trôi về nỗi nhớ

Mênh mang hình bóng tôn thờ

 

Lời kinh trầm bỗng bên chùa

Dọc đường rơi rụng hơn thua

Trở về nguồn tâm muôn thuở

Đây rồi hình bóng Mẹ xưa

Hàng me ru gió đong đưa !!!

 

 

----o0o---


Cập nhật: 8-2007


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Mục Lục

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ: quangduc@tpg.com.au
Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544