Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Giới Luật


...... ... .

 

Ý NGHĨA HIỆN ÐẠI CỦA GIỚI LUẬT

 TẾ QUẦN
TN NGUYỆN LIÊN
dịch
(Lưu học sinh Trung Quốc)

---o0o---

Trong Tăng đoàn thời hiện đại, giới luật  phải chăng vẫn tồn tại những giá trị thực tiễn? Phật giáo Trung Quốc ngày nay có cần giới luaät không? Chúng ta nên có thái dộ như thế nào đối với giới luật? Phát huy giá trị giới luật thế nào để có thể đưa đến sự phúc lạc cho nhân loại? Ðây là một vấn đề quan trọng mà Tăng đoàn Phật giáo ngày nay cần phải nghiêm túc đối mặt. Do vậy người viết đưa ra một số quan điểm cá nhân của mình để độc giả nhận xét.
 

I – Nhận Thức Về Tầm Quan Trọng Của Giới Luật

Tăng đoàn Phật giáo Nguyên thủy không thiết lập sự sùng bái đối với quyền uy hay với các lãnh tụ, cho dù là những bậc được tôn thờ tối cao như Ðức Phật. Trong sinh hoạt hàng ngày, Phật đối với đệ tử cũng chỉ là quan hệ thầy trò bình đẳng, hoặc có thể nói Ngài cũng chỉ là một thành viên trong Tăng đoàn. Trên mặt giáo giới tu học, Ðức Phật đối với đệ tử chính là: tự y chỉ, pháp y chỉ. Tự y chỉ nghĩa là tự mình giác ngộ, tự mình nổ lực. pháp y chỉ tức là y chỉ vào pháp, pháp ở đây bao gồm giáo lý và luật chế, sự giải thoát đạt được chính từ trong sự tu hành của y pháp. Phật giáo tuy đã nhấn mạnh việc thân cận thiện tri thức, nhưng đều là vì để tìm hiểu pháp và thông đạt pháp. Tăng đoàn của Phật giáo dùng nhiếp luật Taêng, tức toàn bộ Tăng đoàn đều thống nhất trên luật nghi, mọi người đều nương vào giới luật cùng nhau sinh hoạt. Tăng đoàn thanh tịnh đều do nương vào giới luật. lớn nhỏ đều có trật tự, bình đẳng, hòa hợp, dân chủ, thanh tịnh như pháp. Trong không khí hòa hợp như vậy mọi người đều có thể an tâm tu học, tùy duyên hóa độ, từ đó có thể làm cho chánh pháp cữu trụ giữa dòng nhân sinh.
 

II – Ðối Ðãi Thế Nào Ðối Với Giới Luật

Trong giới Phật giáo, đối với vấn đề tồn tại của giới luật có những cách nhìn khác nhau, có người cho rằng giới luật hiện nay đã lỗi thời, hoàn toàn không thích nghi với xã hội hiện đại; cũng có người chủ trương giới luật là do Ðức Phật chế ra, bất cứ giới điều nào cũng đều nên tuân giữ nghiêm túc. Kỳ thật, sự việc không nên nghiêng về một phía nào cả. Người viết cho rằng, giới luật của tăng đoàn ngày nay, chúng ta không thể hoàn toàn phủ định, cũng không thể nhất loạt thực hành. Vì giới luật có tính nhân duyên của thời đại, nó vừa có tính hạn chế vừa có tính phổ biến. Tính hạn chế vì trong một nhân duyên đặc biệt nào đó giới luật được chế ra, và nhân duyên này đang tồn tại trong xã hội Ấn Ðộ đương thời, đối với xã hội Trung Quốc hiện nay không nhất định hiện hữu; tính phổ biến là vì con người đều có bẩm tính chung, bất luận xưa nay, người trong nước hay người ngoài nước, con người đều có chung một cái tâm, và tâm đó đều nương theo lý, ví như dù nam hay nữ ai cũng cần phải ăn uống, người xưa cũng vậy, người nay cũng vậy; thời xưa có sát đạo dâm vọng, thời nay cũng có sát đạo dâm vọng như nhau, như vậy ngày nay giới luật tất nhiên vẫn có giá trị như xưa.

Cũng có người đã nói: giới luật là do Ðức Phật chế ra, là đệ tử chúng ta chỉ có nghiêm túc thực hành và không có quyền lấy hoặc bỏ. Kỳ thật như vậy cũng không đúng, trong “Ngũ phần” có quy định của tỳ ni tùy thời và tỳ ni phương tiện nghĩa là trong luật Ðức Phật nói: giới luật tuy do ta chế ra, nhưng ở phương khác nếu không thích hợp với hành giả tất nhiên không cần phải thực hành; tuy có những giới điều không phải do ta chế ra, nhưng ở một nơi nào đó nếu cần, hành giả đương nhiên phải tuân thủ. Vấn đề này đã gợi nhắc cho mọi người cách nhìn về giới luật để nắm bắt được quy luật buông bỏ và giữ gìn giới luật như thế nào.

Bàn về nội dung cụ thể của giới luật như: Bồ tát giới có hai bộ kinh bàn đến đó là “Kinh Phạm Võng” và “Kinh Du Già”. Từ xưa đến nay, ở Trung Quốc, bộ Kinh Phạm Võng được phổ biến rộng rãi. Kỳ thật, giới Bồ tát trong Kinh Phạm Võng rất khó thực hành, người Trung Quốc tuy rất là tôn sùng bộ Kinh này, nhưng cả ngàn năm nay đã có mấy ai thực hành được? Ngược lại, Kinh Du Già, về mặt nhân tình, Bồ taùt giới là những giới được chế định trong phạm vi làm cho mọi người có thể dễ dàng tiếp nhận, tinh thần khai giá của kinh đã tạo cho kinh một con đường thể nhập không có gì tốt đẹp hơn (khai nghĩa là cho phép, giá nghĩa là cấm), nên nói tinh thần kinh này khế cơ hơn, Phật giáo ngày nay được truyền bá rộng rãi hơn đó là nhờ vào tinh thần  Bồ tát giới trong Kinh Du Già.

Giới Tỳ kheo phân làm chỉ trì và tác trì ( tức chỉ cho 2 phương diện trì giới: một là nói đến mặt phủ định của hành vi, tức  “chỉ”, hai là nói đến mặt khẳng định của hành vi, tức “tác”. Hai loại này hợp lại gọi là chỉ trì tác trì). Ðiều kiện quan trọng để trở thành một tín đồ Phật giáo chính là thọ giới, sau khi thọ giới thì phải trì giới. Trì giới chính là bảo vệ thân tâm của mình khiến cho hành vi của mình phù hợp với giới hạnh. Gọi là chỉ trì tức là phòng hộ thân khẩu, không tạo tác nghiệp ác, đình chỉ các haønh vi sai lầm. Tác trì chính là sự tích cực khích lệ ba nghiệp, đối với một số hành vi thiện nên tích cực  thực hành). ở phương diện chỉ trì có 250 giới tướng, quy định nghiêm ngặt về các việc sát đạo dâm vọng và cách ăn mặc đi đứng nằm ngồi. Ngày nay chúng ta nên nghiêm túc thực hành các giới cấm về sát đạo dâm vọng và những quy định xoay quanh các vấn đề đó trong năm thiên năm tụ. Còn đối với những quy định về cách ăn mặc đi đứng nằm ngồi, vì hoàn cảnh môi trường sống hiện nay và hoàn cảnh môi trường của xã hội Ấn Ðộ đương thời hoàn toàn không giống nhau, do vậy có thể bỏ đi hoặc giữ lại tùy theo hoàn cảnh tình huống thực tế. Ðối với phương diện tác trì như yết ma, bố tát, an cư, tự tứ v.v...đều phải siêng năng nghiêm túc thực hành.
 

III – Phát Huy Ý Nghĩa Giá Trị Của Giới Luật

Pháp chế của một quốc gia không kiện toàn, thì nước ấy tất sẽ loạn; Tăng đoàn trong Phật giáo nếu như không có giới luật thì Tăng đoàn cũng loạn như vậy. Phật giáo Trung Quốc ở thời đại Ðường, Tống từ khi thiền tông thạnh hành đã lấy thanh quy thay thế giới luật (thanh quy chỉ cho những tổ chức quy trình và quy tắc sinh hoạt thường ngày trong thiền lâm). Nhưng thanh quy thiền lâm ngày nay dường như chỉ có tiếng mà không có thật, khiến cho trong giới Phật giáo ngày nay không ít những bộ phận sống trong trạng thái vô phép tắc, vô luật lệ; vì thế trong giai đọan này hoằng dương giới luật là việc làm hết sức quan trọng. Phát huy giới luật gồm có ba giá trị lớn như sau:
 

1- Giá trị tu dưỡng tự thân: người cạo râu tóc, mặc y hoại sắc chẳng phải là liền trở thành người xuất gia Tăng bảo, vì Tăng bảo có tính cách Tăng nhân của nó, (gọi tắt là Tăng cách). Tăng cách do đâu mà có? Tăng cách không phải từ trên trời rơi xuống, mà phải từ trong cuộc sống sinh hoạt giới luật lâu dài dưỡng thành. Ðức Phật chế định Tỳ kheo năm năm học giới, không rời bỏ xa lìa sự nương tựa vào giới luật, từ đời sống giới luật mà dưỡng thành Tăng cách, sau đó mới bắt đầu học kinh luận. Người xuất gia tuy đã trở thành bậc Tăng bảo, nhưng từ vô thỉ đến nay, những phiền não và tập khí tích tụ hình thành hoàn toàn không phải vừa xuất gia liền có thể tiêu trừ hết được, có lúc hành giả khó tránh khỏi sự hiện hành của chúng. Thông qua mỗi nữa tháng Bố tát một lần chúng ta có thể không ngừng phản tỉnh với chính mình, kiểm soát theo dõi kiểm điểm tự thân, khiến cho hành vi nhân cách chúng ta mỗi ngày được hoàn thiện hơn. Mỗi năm an cư kiết hạ là sự chuyên tu quy định có thời hạn. Tăng nhân nếu suốt năm cứ mãi lo việc hoằng dương chánh pháp, triền miên sống cùng thế tục, nhất định sẽ không tránh khỏi việc buông thả tự tâm, làm cho tâm mình trở thành tâm thế tục. Thông qua sự an cư định kỳ sẽ nâng cao quá trình tu dưỡng tích tụ nội lực cho chính mình, như vậy mới có đủ năng lực trí tuệ để cống hiến phụng sự đạo pháp và dân tộc làm lợi ích cho chúng sanh.

2 – Giá trị hoàn thiện Tăng đoàn: nghĩa là muốn kiến lập một tăng đoàn như pháp, trước tiên phải chú ý đến sự lành mạnh bắt nguồn từ Tăng đoàn. Trong Kiện độ thọ giới của luật tạng đưa ra mười hai nạn, mười sáu giá, quy định quá trình tra xét, sát hạch tư cách thọ giới của người xuất gia, nội dung bao gồm những quy định rất nghiêm túc. Nếu như thân thể bệnh yếu, sinh lý không hoàn bị, điều kiện không đủ, trí lực thấp kém, gia đình xã hội không cho phép, ngũ quan khiếm khuyết ...thì không thể xuất gia thọ giới. Các quy định này nhằm đểå bảo đảm sự trang nghiêm của tăng đoàn, trong “Hành Sự Sao – Sư Tử Tướng Nhiếp Thiên” nói đến tư cách của một bậc thầy tế độ người thế phát xuất gia, số lượng và đối tượng độ người, thủ tục xuất gia để cho người thực hiện nhiệm vụ này biết được nghĩa vụ, trách nhiệm giữa thầy và trò.  Ðây chính là nói đến những quy định về việc giáo dục Tăng nhân xuất gia, với ý chỉ nâng cao tính chất vốn có của Tăng lữ. Bố tát là từ sự thanh tịnh cá thể đưa đến sự thanh tịnh chỉnh thể toàn diện trong Tăng đoàn, bảo đảm sự thanh khiết trong Tăng đoàn.

Dựa vào giới luật kiến lập sự thanh tịnh thuần khiết trong  Tăng đoàn, y cứ vào hạ lạp của giới mà phân định lớn nhỏ, khiến cho Tăng đoàn có quy củ và trật tự. Yết ma chế độ Tăng sự, Tăng đoạn, không lấy ý kiến riêng của một người nào đó để quyết định mà thể hiện Tăng đoàn là đoàn thể có tinh thần dân chủ cao độ; trong lúc tác pháp yết ma đại chúng đề cử người đầy đủ đức tài trụ trì hội đồng yết ma, điều này đã phản ảnh được tinh thần trọng đức trọng tài của Tăng đoàn; kế đến là nói đến tinh thần lục hòa: thân hòa đồng trụ, ý hòa đồng duyệt, giới hòa đồng tu, lợi hòa đồng quân, kiến hòa đồng giải. Giới hòa đồng tu là nói lên sự bình đẳng của luật chế, lợi hòa đồng quaân là sự cân bằng về kinh tế, kiến hòa đồng giải là sự thống nhất tư tưởng. Tăng đoàn ngày nay chỉ có phát huy tinh thần lục hòa mới có thể xuất hiện một Tăng đoàn bình đẳng, hòa hợp, dân chủ, thanh tịnh và an lạc.

3 – Giá trị an định xã hội: Thế giới này, đâu đâu cũng tràn ngập những hiện tượng đáng lên án như: sát sanh, trộm cắp, cường bạo, lường gạt lẫn nhau, khiến cho xã hội không thể an định. Ðức Phật đưa ra ngũ giới như không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ...chính là để ngăn ngừa những hành vi xấu ác này. Một người tuân giữ thực hành được năm giới thì xã hội sẽ giảm bớt đi rất nhiều những mối nguy cơ, đồng thời làm tăng thêm sự an lạc bình an đến mọi người. Biệt giải thoát giới kiến lập một Tăng đoàn thanh tịnh, bao gồm sự giáo hóa xã hội, tịnh hóa cuộc sống nhân sinh. Ngoài ra còn có tinh thần Bồ tát đạo trong Bồ tát giới là lấy tưø bi lợi tha làm tiền đề, nội dung của nó chính là lục độ tứ nhiếp, nếu người người đều y theo đó mà phụng trì thì nhân gian này chính là cõi tịnh độ vậy.

 

--- o0o ---

Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật ngày 01--05-2003

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Giới Luật

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com