---o0o---
Vua Chuyển
Luân Đảnh-Sanh
Một hôm tại Trúc-Lâm tịnh xá, sau khi kinh
hành xong, đức Phật ngồi trên pháp tòa, nhìn khắp đại chúng một
lượt, rồi từ kim khẩu của Ngài phát ra lời pháp âm: "Ta nhớ
có một kiếp nọ trong quá khứ, nhằm thời Đại kiếp. Con người
của thời Đại kiếp đó sống đến tám vạn bốn ngàn tuổi. Lúc ấy
có một vị vua nhờ nhiều kiếp tu hành tích lũy phước đức mà được
làm Chuyển-luân Thánh-vương, tên là Đảnh-Sanh.
Một hôm nhân ngày rằm, sau khi tắm gội
sạch sẽ, vua Đảnh-Sanh lên lầu độ ngọ trai. Bỗng nhiên từ phương
Đông bay đến một bánh xe bằng vàng có ngàn căm, nằm trước mặt
nhà vua. Vua Đảnh-Sanh ngạc nhiên thầm nghĩ rằng, ta đã từng nghe
các bậc tiên nhân ngũ thông giảng nói: "Như có bánh xe bằng
vàng ngàn căm tự nhiên xuất hiện trước vị vua dòng Sát-đế-lợi,
thì nên biết đó là y báo thù thắng của bậc Chuyển-luân Thánh-vương".
Để xem thử thật hư ra sao, nhà vua quỳ gối,
tay trái nâng bánh xe, tay phải bưng lư hương nâng trước ngực, ngước
mặt lên trời khấn nguyện rằng: "Nếu quả thật bánh xe nầy là
vật của bậc Chuyển-luân Thánh-vương, thì hãy tự bay đi một vòng
trong khắp quốc độ, rồi trở lại đây nằm ngay trước mặt ta".
Nhà vua vừa khấn dứt lời, bánh xe vàng
ngàn căm kia vụt khỏi tay nhà vua, bay lên hư không lượn một vòng
khắp mười phương cõi nước, rồi trở lại nằm yên trên tay nhà
vua. Vua Đảnh-Sanh vui mừng tin rằng, mình sẽ là Chuyển-luân Thánh-vương.
Rồi vào một ngày rằm khác sau đó chẳng
lâu, trong lúc nhà vua thọ ngọ trai, có một thớt voi trắng hình
dáng uy nghiêm, từ thân lông phảng phất ra mùi hương thơm của
hoa sen, đến đứng trước cửa thành. Lính giữ thành báo tin, ai nấy
đều lấy làm lạ. Các quan văn võ hiệp cùng các tượng sư giỏi
nhất của triều đình tập trung cùng nhau dùng hết phương kế điều
phục voi để đem dâng vua hầu được ban thưởng, nhưng đều bất lực.
Cuối cùng họ triệu thỉnh nhà vua đến. Vừa thấy nhà vua ngự đến,
voi liền tỏ vẻ cung kính quỳ mọp. Mọi người đều lấy làm kinh
ngạc. Nhà vua hướng về quần thần phán rằng: "Ta đã từng nghe
các vị tiên nhân ngũ thông giảng nói, hễ có voi trắng phảng
phất hương thơm xuất hiện quỳ mọp trước vua, thì phải biết vị ấy
là vua Chuyển-luân Thánh-vương".
Nói xong, nhà vua quỳ xuống đất, tay mặt
nâng lư trầm khói hương nghi ngút, tay trái ấn vào ngà voi, ngước
mặt lên trời mà khấn: "Nếu quả thật voi báu nầy là của bậc
Chuyển-luân Thánh-vương, thì voi hãy đi một vòng khắp sơn hà thiên
hạ rồi trở về đây quỳ mọp trước ta". Vua vừa dứt lời, voi cúi
đầu xá ba xá rồi quay đi nhanh như chớp. Trong lúc triều thần bá
quan còn đang ngơ ngác ngẩn người nhìn nhau, thì hình dáng của voi
không còn thấy đâu nữa cả. Quan cận thần vẫn yên lặng nghiêm
chỉnh đứng hầu. Chẳng bao lâu voi trắng lại hiện về quỳ mọp trước
nhà vua.
Vua Đảnh-Sanh vô cùng mừng rở tin biết
mình sẽ là Chuyển-luân Thánh-vương. Trước hiện tượng kỳ diệu
như vậy, bá quan văn võ đều quỳ khấu đầu trước vua tung hô chúc
tụng: Thánh-thượng vạn vạn tuế! Vạn vạn tuế.
Rồi sau đó chẳng bao lâu, cũng vào ngày
trai, vua tắm gội sạch sẽ, mặc áo chỉnh tề, lên lầu vái vọng
bốn phương, thì bỗng nhiên từ trời cao bay xuống một con ngựa màu
xanh da trời, chói sáng như làn điện chớp, uy phong đến trước vọng
nguyệt đài cúi đầu vái chào nhà vua. Cũng như những lần trước,
lần nầy vua Đảnh-Sanh thấy hiện tượng kỳ lạ xuất hiện, liền
suy nghĩ và cũng có những cử chỉ khẩn nguyện như khi thấy voi trắng.
Sau lời khấn nguyện của vua, ngựa liền phi khắp cả sơn hà một
lượt rồi trở về quỳ mọp trước vua Đảnh-Sanh. Nhà vua mừng rỡ,
càng tự tin rằng mình sẽ là Chuyển-luân Thánh-vương.
Khoảng thời gian sau đó chẳng bao lâu, cũng
trong ngày trai, một trang Nữ Bảo xuất hiện, hình dung đoan chánh,
đẹp đẽ tuyệt vời, tưởng chừng hơn cả bao nhiêu vẻ đẹp hương trời
sắc nước tô điểm cho nàng. Từ thân thể nàng xông ra mùi thơm
thiên đàn, khi miệng nói phát ra mùi thơm hoa sen. Mắt thấy, tai
nghe, mũi ngửi của nàng Nữ Bảo tầm xa đến hơn chín cây số ngàn.
Nàng Nữ Bảo thông minh tuệ trí, ăn nói dịu dàng. Mỗi khi tay nàng
đụng vào áo vua thì biết được nhà vua nghĩ gì, muốn gì, tình trạng
sức khỏe của nhà vua biến chuyển thăng trầm ra sao! Vua Đảnh-Sanh
được nàng Nữ Bảo đến hầu hạ, tự nghĩ rằng, trước kia những vị
tiên nhân ngũ thông thường giảng nói: Những bậc Chuyển-luân
Thánh-vương thường được có nhân vật Nữ Bảo hiện đến hiến dâng
phò giúp. Ta nay được Nữ Bảo, chắc ta sẽ là Chuyển-luân Thánh-vương.
Tiếp theo đó chẳng bao lâu, có vị thần
Chủ-Tạng xuất hiện đến yết kiến vua Đảnh-Sanh. Vị thần nầy quản
thủ tất cả của thất bảo trong thiên hạ. Mắt có thể nhìn thấu
suốt lòng đất, xuyên suốt biển sâu núi rừng. Vua Đảnh-Sanh, muốn
thử tài năng của vị thần Chủ-Tạng nầy, nên cùng với thần ngồi
thuyền ra biển cả và nói: "Nay ta muốn lấy trân bảo lạ, nhà
ngươi có cách nào giúp ta toại nguyện không?"
Thần Chủ-Tạng nghe nhà vua phán xong, liền
lấy hai tay khuấy nước biển, trên mười đầu ngón tay của thần
hiện ra mười kho đầy trân bảo, và nói: "Muôn tâu Thánh-thượng!
Tùy ý ngài lấy dùng, còn bao nhiêu tôi sẽ trả về biển cả".
Vua Đảnh-Sanh tự tin biết mình được phước báu của bậc Chuyển-luân
Thánh-vương.
Tiếp theo sau đó chẳng bao lâu, lại có
vị thần Chủ-Binh xuất hiện, uy phong lẫm liệt, thông suốt thao
lượt binh thơ, tấn thối vẹn toàn, trăm trận trăm thắng. Vua Đảnh-Sanh
được thần Chủ-Binh tận lực phò trì, lòng vô cùng hoan hỷ, tự
nghĩ mình có phần phước Chuyển-luân Thánh-vương.
Sau khi vua Đảnh-Sanh được thất bảo, lại
có voi báu, ngựa báu, và tướng thần, nữ bảo không thiếu món
gì, nhà vua phán với các triều thần bá quan văn võ rằng: "Nay
bảy báu trong cõi Diêm -phù-đề đã thuộc về ta, mưa thuận gió
hòa, nhân dân an lạc. Ta phải làm gì nữa đây?"
Các quan triều thần tâu rằng: "Muôn tâu
Thánh-thượng! Thiên hạ thế gian đã quy thuận thánh triều, nhưng
Phất-Bà-Đề là vị chủ tể phương Đông vẫn chưa thuận phục. Vậy
Thánh-thượng nên đem quan đến đó mà làm cho họ khuất phục". Nghe
theo lời tâu, nhà vua đem bảy báu và quân binh đến phương Đông
chinh phục. Vừa nghe vua Đảnh-Sanh đến, Phất-Bà-Đề và dân chúng
đều khấp khởi vui mừng, quỳ kính nghinh đón, xin quy thuận.
Các triều thần lại tâu với vua Đảnh-Sanh
rằng: "Cõi Diêm-phù-đề ngài đã thống lãnh, Phất-Bà-Đề ở phương
Đông ngài cũng đã khuất phục, nhưng Cô-Đà-Ni chủ trì ở phương
Tây chưa quy thuận, mong ngài hãy đem bảy báu và quân binh đến
đó để điều ngự họ. Khi Cô-Đà-Ni và dân chúng phương Tây nghe
vua Đảnh-Sanh và quân binh đến, thảy đều tỏ lòng kính quý vui
mừng nghinh tiếp, xin quy thuận.
Cũng như những lần trước, vua Đảnh-Sanh
được Uất-Đàn-Việt ở phương Bắc và dân chúng nơi đây nghinh đón
xin quy thuận. Thế là cõi Diêm-phù-đề và bốn phương thiên hạ
đều thần phục về một mối, dưới sự trị vì của vua Đảnh-Sanh.
Các quan triều thần lại tâu với vua Đảnh-Sanh
rằng: "Bốn phương thiên hạ trong cõi Diêm-phù-đề đã nằm dưới
tay thống trị của Thánh-thượng. Nay chỉ còn có chư Thiên cõi trời
Đao-lợi, từng trời thứ ba mươi là cõi trời phước lạc sung túc;
tưởng ăn, thì thức ăn cao lương mỹ vị liền hiện đến; tưởng mặc,
thì y phục đẹp tốt hoa lệ liền hiện kề; mạng sống lâu dài, thân
hình đẹp đẽ trang nghiêm, không cõi trời nào sánh bằng, mà cho
đến nay họ vẫn chưa quy thuận Thánh-thượng. Vậy hạ thần chúng
tôi dám mong Thánh-thượng nên đem bảy báu, ngàn thái tử và quân
binh đến đó chinh phục".
Vua Đảnh-Sanh tiếp tấu thực hành. Nhờ phước
tu nhiều kiếp, uy đức cao dày sung mãn, nhà vua mang quân binh đằng
vân vượt lớp lớp tầng không đến cửa trời Đao-Lợi. Nơi đây, nhà
vua thấy một cây đại thọ to lớn xanh tươi rậm rạp hoa trái muôn
mầu, lóng lánh ánh kim cương, gió thoảng hơi mát, phảng phất mùi
hương thơm nhẹ, khiến cho lòng nhà vua và quân sĩ cảm thấy khoan
khoái thanh thoát, quên bao nỗi mệt nhọc trong thời gian qua đã
phải vượt lớp lớp tầng mây mới đến được chốn nầy.
Thấy thế, vua Đảnh-Sanh hỏi nguyên do. Vị
đại thần đáp: "Đó là cây Ba-Lị-Chất-Đa. Nơi cây nầy, hằng năm
chư tiên thiên cõi trời Đao-Lợi tập họp vui chơi hưởng lạc suốt
trong ba tháng mùa hạ".
Nhà vua lại thấy một khối trắng bạc như
đám mây ngàn, liền hỏi. Một trong những vị đại thần đáp: "Đó
là Thiên-Pháp-Đường. Nơi mà chư Thiên cõi trời Đao-Lợi thường
hội họp để bàn việc thiên đình và nhân gian thế sự".
Vị đại thần vừa tâu xong, thì trời Đế-Thích,
vị vua của cõi trời Đao-Lợi và chư thiên đình tiên nữ hiện đến
đều cung kính chấp tay lễ chào nghinh đón vua Đảnh-Sanh. Tiếp theo,
vua trời Đế-Thích mời vua Chuyển-luân Đảnh-Sanh vào Thiên-Pháp-Đường,
rồi
thứ tự theo chỗ chủ khách cùng ngồi.
Lúc ngồi đối diện, tướng mạo của hai vua
đoan trang tốt đẹp giống nhau. Vua trời Đế-Thích nhờ nhiều kiếp
thọ trì đọc tụng kinh điển Đại-thừa, diễn nói chánh pháp, tu
tập pháp lành, hộ trì Phật Pháp, vun bồi công đức lớn, nên được
thân hình và cõi nước trang nghiêm an lạc.
Trong khi đối diện đàm đạo với vua trời
Đế-Thích, cảnh tiên thiên tuyệt mỹ an nhàn, vua Đảnh-Sanh khởi
tâm suy nghĩ rằng: "Ta có nên chiếm lấy cõi trời Đao-Lợi nầy
để ở lại đây luôn không?
Vua Đảnh-Sanh vừa khởi vọng niệm như vậy,
liền đọa trở lại cõi trần gian Diêm-phù-đề. Nhà vua chán chường
đau khổ tiếc nuối cảnh tiên thiên, ôm lòng hoài vọng nhớ thương
xót xa sự ly biệt giữa người và thiên giới, rồi sầu não phát
bệnh mà chết.
Đức Phật nói với đại chúng rằng: "Trời
Đế-Thích thuở ấy chính là tiền thân đức Phật Ca-Diếp. Còn vị
vua Chuyển-luân Thánh-vương Đảnh-Sanh kia chính là tiền thân của
ta đây vậy.