Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Tản Mạn


...... ... .

 

 

THƠ GỬI NGƯỜI VIỆT:
CẢM NGHĨ VỀ NHÓM SOS
 VIỆT PHI TẠI CANADA

 

KÍNH GỦI QUÝ CHƯ TÔN ĐỨC TĂNG NI TU VIỆN QUANG ĐỨC ,

VÀ CÙNG TOÀN THỂ QUÝ PHẬT TỬ, ĐỒNG BÀO TẠI ÚC.

 

Trước hết con xin cúi đầu tán thán công đức của quý Chư Tôn Đức Tăng Ni, quý phật tử  tu viện Quảng đức cùng toàn thể quý đồng hương, và các bạn trẻ tại Úc, đã hết lòng ủng hộ cuộc vận động của SOS VIỆT PHI, để cứu giúp đồng bào Việt tại Phi luật tân.

Con xin nguyện mười phương chư Phật gia hộ cho toàn thể quý vị thân tâm an lạc, phật sự viên thành, và Bồ đề tâm luôn luôn vững mạnh.

Sau con xin thưa rằng, trong thư xin chữ ký lần trước, con có hai điểm sai mà con đã pham  hoặc không rõ rang chi tiết, nên xin phép được đính chính:

  1. thư trước con viết : chính phủ Mỹ hứa nhận khoảng 1500 người.

-    xin đọc cho đúng là: Các nước Anh, Úc, Na uy, Hoà lan và chính phủ Mỹ sẽ nhận khoảng 1500 người.

  1. thư trước con viết: Các em cần khoảng 50000 chữ ký, mà bây giờ có khoảng 12000 chữ ký.

-         Con đã viết không rõ, sẽ gây ra sự hiểu nhầm, tưởng chính phủ Canada cần 50000 chữ ký, thật sự đó là tiêu chuẩn của riêng SOS VIỆT PHI đặt ra.

SOS VIỆT PHI cần một số lượng lớn như vậy, để khi đệ trình Quốc Hội Canada, SOS VIỆT PHI muốn chứng tỏ cho chính phủ Canada thấy, sự nhất tâm và đoàn kết trong cộng đồng người Việt khắp nơi ủng hộ việc làm chính đáng của các bạn trẻ này.

Một lần nữa, con xin chân thành tạ lỗi cùng quý Chư Tôn Đức Tăng Ni và toàn thể quý vị.

Kính chúc quý Chư Tôn Đức Tăng Ni và quý vị luôn luôn mạnh lành trong Hồng Ân Tam Bảo.

Kính thư

Diệu Thao.

PS; Xin quý vị vào đây để ký tên ủng hộ: http://www.sosvietphi.org

 

THƠ GỬI NGƯỜI VIỆT:
CẢM NGHĨ VỀ NHÓM SOS
 VIỆT PHI TẠI CANADA

Kính thưa quý vị lãnh đạo các tôn giáo,

và thưa các bạn Việt nam ,

Tôi có việc gia đình, phải về Mississauga trong tuần qua, nên được tham dự buổi họp thuyền nhân người Việt còn sót lại ở Phi luật tân, tổ chức lúc 7:30 tối ngày 26 tháng 1 năm 2005 tại hội trường Pháp Vân. Sau khi trở lại Ottawa, tôi viết đôi dòng cảm nghĩ này để tâm sự cùng các bạn.

Buổi họp do nhóm SOS VIỆT PHI tổ chức, gồm các em trẻ. Các em nói tiếng Việt tuy không lưu loát, nhưng cũng đủ ngữ vựng để người nghe có thể hiểu được việc của các em đang làm.

Trong lời mở đầu buổi họp các em cho biết  thuyền nhân Việt nam ở Phi còn khoảng 2000 người. Những người Việt kém may mắn này ở trên đất Phi hơn 15 năm mà không được hưởng bất cứ một quyền gì cả. Họ không được đi làm, con cái không được đi học,v.v...

Qua sự trình bày của các em tối hôm đó, tôi được biết Luật sư Trịnh Hội đã tình nguyện làm việc giúp đỡ những đồng bào Việt ở Phi đi định cư các nơi nào chính phủ đón nhận thuyền nhân. Em Trịnh Hội đến Canada tháng vừa qua, để gặp các hội đoàn vùng Mississauga và trình bày vấn đề thuyền nhân cần sự giúp đỡ của cộng đồng Việt ở hải ngoại. Khi Hội đến Trung tâm Pháp Vân, em trình bày với Thượng toạ Thích Tâm Hoà trụ trì chùa Pháp Vân về vấn đề thuyền nhân ở Phi và có cho các em trong ban thiện nguyện xem một đoạn phim đời sống của thuyền nhân ở Phi cùng những ước mơ của các em nhỏ mong được đi học.

Các em thiện nguyện viên này đã xúc cảm mãnh liệt khi thấy những hoàn cảnh đáng thương của các em bé ở Phi luật tân. Sự làm việc nhiệt tình của Trịnh Hội đã thúc đẩy các em đứng ra tổ chức nhóm SOS Việt Phi ở Canada, để tìm cách giúp đỡ đồng bào mình.

Theo như nhóm SOS Việt Phi, các em đứng lên đảm trách phần việc đệ trình kiến nghị xin chính phủ Canada sửa luật di trú, để mở cửa đón nhận thuyền nhân. Muốn làm việc đó các em cần sự hậu thuẫn của tất cả các hội đoàn tôn giáo, các đoàn thể, các vị mạnh thường quân, cùng tất cả đồng bào Việt khắp nơi trên thế giới cùng nhau ký kiến nghị, gửi về nhóm các em, để các em có đầy đủ nhân chứng xin chính phủ Canada nới rộng luật di trú.

Các em làm việc với tinh thần không vụ lợi. Các em không có thân nhân sót lại ở Phi. Các em đến Canada qua diện bảo lãnh của gia đình hoặc sinh tại đất nước này, các em lớn lên ở đây và học xong đại học. Tuổi thơ chưa trải qua những chuỗi ngày cực khổ ở đảo hay trại tị nạn. Các em thương xót cho số phận các trẻ em Việt kém may mắn đó, nên quyết tâm làm những hành động gì tích cực để giúp đỡ đồng bào mình.

Các em cùng với Trịnh Hội vận động đồng bào chúng ta trên khắp năm châu, hãy cùng với các em ký vào bản kiến nghị để các em có đầy đủ sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ cộng đồng ở Canada nói riêng và khắp nơi trên thế giới nói chung.

Đồng bào Việt tị nạn ở Phi khoảng 2000 người, thì các quốc gia tự do khác trên thế giới như Mỹ, Úc, Na uy, v.v... đã hứa đón nhận khoảng 1500 người, còn lại khoảng 500 người Việt đó là những người có thân nhân tại Canada, hoặc không có ai bảo trợ, vì vậy nhóm SOS Việt Phi được thành lập để thỉnh cầu chính phủ Canada nới rộng luật di trú một lần nữa, để đón nhận những thuyền nhân bất hạnh ấy, mà chính phủ đã đóng lại từ năm 1996.

Thưa các bạn Việt nam, tôi xin phép được gọi tất cả quý cụ, quý thân hào nhân sĩ, quý vị mạnh thường quân, cùng tất cả quý đồng bào  và các bạn trẻ không phân biệt tuổi tác là “các bạn Việt nam”, để được ngắn gọn và dễ dàng bắt đầu từ bây giờ và về sau, nếu tôi còn có đôi lời tâm sự cùng quý vị. Tôi biết trong tinh thần truyền thống của dân tộc gọi như vậy là không đúng, nên tôi thành thật xin tạ lỗi cùng tất cả quý vị, và mong quý vị thứ lỗi cho.

Thưa quý vị tôi đã rất ngạc nhiên và cảm phục các em, cảm phục  tinh thần vì đồng loại của các em. Con em chúng ta lớn lên ở đây, tiếp xúc nhiều sự mới lạ ở đất nước tự do đôi lúc quá trớn, nhưng con em chúng ta vẫn còn bản chất người Việt nói riêng và bản chất tình người nói chung.

Chúng ta tự hào chúng ta có bốn ngàn năm văn hiến, đôi khi chúng ta lo sợ con em chúng ta không giữ được truyền thống đó, nhưng thật ra một số  chúng ta cũng đánh giá con em của chúng ta hơi thấp. Thưa các bạn, chúng ta tự hào có Vua Hùng là người dựng nước, chúng ta tự hào có đức Trần Hưng Đạo là người giữ nước. Nhưng sau năm 1975 khói lửa, chúng ta đã phải rời bỏ quê hương đi tìm tự do, chúng ta và con em chúng ta không có cơ hội giữ nước, không có cơ hội xây dựng đất nước như những hoài bão của chúng ta dù già hay trẻ. Bây giờ hoài bão đó xoay hướng qua con đường khác. Từ sau năm 75, đã biết bao nhiêu đoàn thể, tôn giáo, và hội đoàn của cộng đồng Việt trên khắp nơi đều đứng ra giúp đỡ đồng bào mình trong khả năng của từng đoàn thể. Chúng ta đã nêu cao tinh thần tương thân tương ái khắp năm châu, đã gần ba mươi năm qua, con em chúng ta lớn lên ở khắp nơi, đã hội nhập vào đời sống của từng quốc gia mà các em cư trú, tôi đã được thấy và biết nhiều đoàn thể của các em đã đứng ra tổ chức giúp đỡ đồng bào trên khắp mọi nơi.

Hôm nay đây, trên đất nước Canada này, các em đứng lên để giúp đồng bào mình còn sót lại ở Phi. Tôi hoàn toàn hỗ trợ tinh thần làm việc đó của các em, và tôi không dám kêu gọi các bạn, vì từ ngữ “kêu gọi” đối với cá nhân tôi nó mang tính chất chỉ đạo và thúc đẩy, mà tôi chỉ thành tâm mời các bạn hãy cùng tôi hậu thuẫn cho các em.

Dấu hiệu của nhóm SOS Việt Phi, thật là có ý nghĩa đối với sự hiểu biết của tôi, đó là hai bàn tay đưa ra, một vói, một nắm. Còn nền là sự cuồng phong của biển cả, nếu tưởng tượng xa hơn một chút ta có thể thấy đó cũng là sóng gió trắc trở của cuộc đời. Bàn tay với lên như thể kêu gọi: “hãy giúp chúng tôi”, còn bàn tay đưa xuống để nắm lấy, là biểu tượng trấn an, như thầm bảo rằng: ‘bạn ơi, đừng lo chúng tôi đang giúp bạn đây”.

Tôi thầm nghĩ các em chọn biểu tượng này quá đầy đủ ý nghĩa, đó là sự kêu gọi giúp đỡ từ đồng bào ở Phi đối với chúng ta, và đó cũng là sự kêu gọi thành thật của nhóm SOS Việt Phi đối với chúng ta nữa.

Các em có nhiệt tâm, nhưng sự hậu thuẫn, hỗ trợ từ đồng bào các nơi, đối với việc làm của các em, là một phần chính trong tiến trình thúc đẩy chính phủ Canada xét lại luật di trú. Các em cần chúng ta giúp đỡ như thế nào? Tôi đã tìm hiểu và được biết rằng, các em cần sự hỗ trợ từ tinh thần đến tài chánh. Từ cả tháng nay, các em đã tự bỏ tiền túi hoặc xin gia đình giúp đỡ để các em làm việc, nghiên cứu và đi lại lên Ottawa, v.v...

Tôi chỉ là một người trung niên như bao nhiêu người Việt đến nghe các em nói chuyện và ủng hộ công việc của các em. Trong thư này tôi gửi các bạn để tâm tình, chia xẻ và cùng nhau tự hào về con em của chúng ta, con em chúng ta không mất gốc hết tất cả, vẫn còn rất nhiều bạn trẻ, con em của chúng ta khắp mọi nơi đang làm những việc rất hãnh diện cho cộng đồng  khắp mọi nơi trên thế giới.

Một lần nữa, tôi tha thiết mời các bạn cùng tôi nắm tay nhau hậu thuẫn cho các em bằng đủ mọi khả năng và phương tiện của chúng ta.

Các bạn hãy email cho các em để ký vào bản kiến nghị đệ trình lên Quốc hội, các bạn có thể đóng góp tài chánh cho nhóm qua bác Dương Văn Anh, hoặc qua Trung tâm Pháp Vân trong giai đoạn tạm thời mới mẻ này.

Các bạn ơi, các em đang giơ tay ra mời gọi chúng ta giúp sức với các em đấy, giúp các em là giúp cho cộng đồng người Việt còn bị bỏ quên ở bên Phi luật tân, những mười lăm năm trời mờ mịt và đằng đẳng trăn trở lo cho tương lai con em của họ quá vô vọng.

Xin thành tâm mời tất cả các bạn cùng tôi đứng lên góp sức một bàn tay với các em. Ca dao của mình ngàn đời đúng:

“Một cây làm chẳng lên non,

Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.”

Vậy thì chúng ta hãy cùng các em chụm hòn núi tình người, các bạn nhé!

Kính chào,

Diệu Thao

Ottawa, Jan 30/05

 

SOS VIET PHI
420 Traders Blvd E
Mississauga , Ont L4Z 1W7
Tel: (647) 887-9898

Email của nhóm SOS Việt Phi gồm các em:
-         Ms. Kim Phạm
-         Ms. Tú-Anh Takacs
-         Mr. Max Võ
sosvietphi@gmail.com

---o0o--- 

 

 

 ---o0o--- 

 

LÁ THƠ THỨ HAI: 

NHỮNG TIẾN TRÌNH LÀM VIỆC

CỦA NHÓM SOS VIỆT PHI

 

Thưa các bạn Việt nam,

Hôm nay tôi lại tiếp tục chia xẻ với các bạn những gì tôi biết về tiến trình làm việc của nhóm SOS VIỆT PHI ở Canada.

Như bức thư trước tôi đã nói qua với các bạn về buổi họp ra mắt của nhóm SOS VIỆT PHI, và tôi quên giải thích ý nghĩa chữ viết tắt SOS trong logo của nhóm các em. SOS ở đây là chữ tắt của các chữ SAVE OUR STATELESS. Hôm nay tôi sẽ nói sơ qua với các bạn về tiến trình làm việc của nhóm sau buổi họp tối ngày 26/01/05.

SOS VIỆT PHI ở Canada khác với nhóm VIỆT PHI của Trịnh Hội. Mặc dầu các em cùng hợp tác để cứu giúp người Việt tị nạn còn sót lại ở Phi luật tân. Mục tiêu và việc làm của hai nhóm hoàn toàn khác xa nhau.

Trịnh Hội là luật sư làm việc cùng với nhóm, nhiệm vụ của Trịnh Hội là đi khắp các quốc gia trình bày cho công chúng biết rõ ràng tình trạng của những người Việt tị nạn còn ở Phi trong 15 năm qua và vận động các quốc gia đó đón nhận thuyền nhân.

Mục tiêu của nhóm SOS VIỆT PHI là vận động cộng đồng người Việt ở Canada và khắp mọi nơi ủng hộ việc làm của các em, nghĩa là xin mời tất cả đồng bào, các chuyên gia, các bạn trẻ cùng tham gia bằng cách gõ cửa từng văn phòng của các dân biểu vùng mình cư ngụ để xin ủng hộ việc làm của nhóm nghĩa là: cùng nhau xin chữ ký trong bản kiến nghị đệ trình lên quốc hội Canada nới rộng luật di trú để mở cửa đón nhận thuyền nhân.

Sau buổi họp ra mắt của nhóm SOS VIỆT PHI, các em nhóm họp lại với nhau, điện thoại tới các hội đoàn ở Toronto và Ottawa xin hợp tác với các em. Thời gian rất là ngắn, các em không thể chờ các hội đoàn họp và trả lời nên các em phải một mình tìm tòi nghiên cứu ngày đêm.

Chỉ có 3 em trong nhóm thôi, các em phải họp và bàn việc nào cần thiết phải làm trước và cơ quan nào cần phải gởi bản kiến nghị và ai có thẩm quyền chấp thuận cho có buổi điều trần. Các em làm việc ngày đêm, phải nghỉ làm tạm thời, phải bỏ tiền túi ra để trang trải những chi phí cần thiết như xe cộ xăng nhớt, v.v...

Các em đã soạn thảo thư bằng hai ngôn ngữ chính của Canada là Anh và Pháp để gởi 308 bức thư cho 308 dân biểu cùng 89 thư cho Thượng nghị sĩ. Trong những thư này các em trình bày tình trạng vô tổ quốc của người Việt bị kẹt lại ở Phi luật tân trong 15 năm qua. Các em thỉnh cầu quý vị đó cứu xét và mong họ ủng hộ cho công việc tranh đấu của các em.

Những tưởng tôi cần phải nói rõ là trong khi nghiên cứu các em biết được sau kỳ nghỉ Đông, Quốc hội sẽ có khoá họp vào khoảng đầu tháng hai, nên các em đã làm việc ráo riết để xin được ra điều trần sớm nhất. Một người bạn dân biểu của nhóm SOS Việt Phi đã ủng hộ việc làm của nhóm và chỉ dẫn tường tận từng bước đi sao cho hiệu quả nhất. Tuy vậy, người bạn này không nghĩ là nhóm sẽ đạt được điều đòi hỏi. Những người khác cũng bảo rằng rất khó làm, và chưa từng có cuộc điều trần như vậy trong lịch sử. Các em cũng biết trước như vậy, nhưng vẫn tiếp tục con đường đã vạch ra. Người bạn dân biểu này tuy ủng hộ tích cực, nhưng vẫn cảnh cáo đừng mang hy vọng quá cao.

Ngày 1 tháng 2 năm 2005 là một ngày lịch sử của riêng các em. Một ngày vô cùng quan trọng đã xảy ra. Ngày này Tiếng nói trẻ của Thời báo (một cơ quan ngôn luận lớn của người Việt Toronto) đã mời nhóm đến tòa soạn để phỏng vấn và họ viết bài kêu gọi đồng bào cùng các anh chị em chuyên gia hợp tác với nhóm SOS VIỆT PHI, thì đồng thời trên đường đi dến tòa soạn, các em được thông báo chính xác là sẽ được ra trước Hội Đồng Thường Trực để điều trần vào ngày 10 tháng 2.

Khi được biết mình sẽ được điều trần, cả nhóm quýnh lên vì chỉ có 10 ngày để sửa soạn, nhưng đã quyết tâm, các em làm việc gần như 24/24. Các em ráo riết gọi điện thoại hoặc email để được gặp các dân biểu về luật di trú, v.v...

Người bạn dân biểu cũng rất ngạc nhiên khi biết được các em sẽ có được buổi điều trần. Các em hội họp liên miên với nhau, phân công công việc một cách hợp lý tuỳ theo khả năng và sở trường của mỗi người. Tinh thần làm việc “team work” cao độ.

Những ngày kế tiếp toàn là điện thoại, email và nghiên cứu từng chồng hồ sơ, ngay cả trong internet, v.v...

Các em nghiên cứu và biết được luật sư Cecil Rotenberg, luật sư Hoàng gia của Canada, rất chuyên nghiệp về luật di trú. Ông là một nhân vật nổi tiếng giỏi và cũng rất khó gặp.

Các em đến văn phòng ông Lý Chánh Sây, và tường trình với ông Sây sự việc, và mong ông Sây giúp dàn xếp để được gặp ông Cecil Rotenberg. Cả hai ông rất bận và không có một khoảng trống nào dành cho nhóm cả. Nhưng ông Lý chánh Sây có hứa sẽ tìm cách giúp đỡ.

Ngoài ra các em biết rằng người cần phải gặp nhất là ông Bộ Trưởng Di Trú – ông Joe Volpe, nên các em đã gọi điện thoại đến văn phòng của ông và xin hẹn gặp, nhưng cũng rất khó để gặp ông, và các em đã gặp nhiều vấn đề trắc trở, vì thế nhóm phải tính giải pháp khác. Các em biết được ông Bộ Trưởng Di Trú sẽ đến dự buổi họp mặt tại Board of Trade, vào ngày 4 thang 2, các em vội vã mua vé những 80 dollars một vé mà phải mua 3 vé chỉ để gặp và giới thiệu nhóm là ai với ông Bộ Trưởng thôi. Ông rất vui và cởi mở, ông hẹn sẽ gặp lại vào buổi tối ở Gala Dinner cùng ngày.

Dù không tiền, nợ ngập đầu, các em cũng ráng mua vé vào Gala Dinner như những người khách khác. Các em thấy trong buổi tiệc đó, khách sang trọng, không khí ấm cúng, thức ăn thì rất ngon, mà các em không được thưởng thức, các em cứ nhổm lên, ngồi xuống lòng nóng như lửa, để xem khi nào có thể chạy lại gặp ông Bộ Trưởng Di Trú. Ngoài ra các em còn gặp thêm vài vị dân biểu khác cũng có mặt trong buổi Gala đó, kể cả cha Phêrô Maria Phạm Hoàng Bá. Các em tự hỏi không biết khách trong tiệc có thông cảm cho các em không, khi thấy các em có vẻ lôi kéo nhừng nhân vật quan trọng? Cuối cùng nhóm cũng tìm được giây phút trống và chạy đến để gặp ông Bộ Trưởng. Ông vui vẻ cho các em biết tên và điện thoại của Steven để lấy hẹn đặc biệt. Nhưng khi các em gọi từ dưới Mississauga cho đến khi lên Ottawa, và email mà vẫn không được tiếp chuyện với Steven để lấy hẹn. Các em lại tiếp tục vừa điện thoại vừa email để gây áp lực đòi được gặp Deputy của ông Bộ Trưởng, còn nếu không được, thì xin được gặp Assisstant Deputy. Mọi nỗ lực tưởng chừng như dã tràng, thì bất ngờ văn phòng Assisstant Deputy đã nhượng bộ, họ tự động liên lạc với các em và cho các em buổi hẹn vào sáng thứ hai 14/02. Còn giờ giấc thì chính các em là người chủ động giờ để đến gặp Assisstant Deputy của ông Bộ Trưởng vào lúc 9:30 sáng thứ hai đó. Cả nhóm tin chắc rằng các em đạt được thành quả này, là nhờ sự ủng hộ đông đảo của đồng bào vùng Ottawa-Gatineau, và Montreal trong ngày điều trần. Đó là một tiếng vang mạnh mẽ góp phần cho việc thúc đẩy văn phòng Assisstant Deputy của ông Bộ Trưởng Di Trú đã phải chú ý.

 Như đã nói ở trên, trong nhóm đã tìm được nhân vật lỗi lạc về luật di trú là luật sư Cecil Rotenberg, các em muốn  gặp ông để xin ông ý kiến. Ông Lý chánh Sây đã giữ lời hứa tích cực dàn xếp cho nhóm các em gặp luật sư Rotenberg vào ngày 5 tháng 2 lúc 9:30 am, các em được luật sư hết lòng giúp đỡ và cho những lời khuyên vô cùng quý báu. Ông chỉ bảo tường tận những cách thức khi gặp các dân biểu nào phải xử dụng ngôn ngữ cứng rắn hay mềm dẻo ra sao. Ngoài ra ông còn chỉ bảo từng cách thức gây cảm tình với từng dân biểu nổi tiếng khó khăn như thế nào.

Ngày 5 tháng 2 đi dự Hội chợ tết ở Toronto, để nói chuyện cùng đồng bào và còn nhiều việc phải làm mãi đến 11 giờ đêm mới xong, cho nên sáng sớm ngày 6 tháng 2 Trịnh Hội cùng với Tú-Anh đi máy bay từ Toronto lên Ottawa, để dự Hội chợ tết trên này và xin cộng đồng ủng hộ. Lên đây Tú-Anh không có thì giờ nghỉ ngơi, bắt tay vào việc là gọi điện thoại để xin gặp các dân biểu và Thượng nghị sĩ. Đa số họ rất vui vẻ và giúp đỡ Tú-Anh cùng giới thiệu thêm những người cần phải gặp.

Đêm ngày 9 tháng 2 luật sư Rotenberg và anh Lý chánh Sây bay lên Ottawa để giúp nhóm SOS Việt Phi, trong  nhóm lại bỏ tiền túi ra để mua vé máy bay cho hai ông, để hai ông có đủ thì giờ rộng rãi  mà sửa soạn cho buổi điều trần. Buổi tối ngày 9 đó, mưa tuyết khá lớn ở Toronto, nên máy bay của hai ông đến trễ. Nhóm SOS đến gặp ông lúc 10:30 tối ở khách sạn của ông và cùng làm việc thảo luận mãi đến 12 giờ đêm.

Ông là một người thật tình cảm, khi thấy các em làm việc xã hội, chưa được các hội đoàn  ủng hộ tích cực, chưa được một cơ quan nào biết, không có cơ quan nào yểm trợ tiền bạc, còn phải bỏ tiền túi ra mà làm việc xã hội, ông rất thương các em nên ông không tính tiền chi phí. Ngoài ra ông nhìn thấy sự nhiệt tình muốn giúp đỡ đồng bào của các em, sự thông minh cùng tinh thần cương quyết phải đạt cho được mục tiêu của mình đã vạch ra, làm ông cảm phục và thương các em, nên đã cho tất cả những lời khuyên thật xác đáng và chân tình. Tôi nói thêm một chuyện ngoài lề nữa cho các bạn biết. Khi nhóm SOS Việt Phi, đến gặp ông Rotenberg, ông thấy các em quá mệt mỏi vì thiếu ngủ và ăn uống thất thường, ông tự đi mua đồ ăn về cho các em ăn và làm các em cười. Theo tôi trong đời hiếm có những người như vậy lắm.

Trong ngày 9 nhóm SOS Việt Phi đã ráo riết gặp các dân biểu khác nữa trước khi ra điều trần vào ngày hôm sau.

Thế rồi ngày 10 tháng 2, một ngày trọng đại của nhóm đã đến. Các em cố gắng đi gặp thêm các Thượng nghị sĩ vào buổi sáng hôm đó để xin sự ủng hộ. Trong ngày này, một gia đình cảm tình viên của nhóm, đã tình nguyện đi gặp Thượng nghị sĩ Losier-Cool và phụ tá Lise Bouchard vào đúng giờ họp của buổi điều trần. Gia đình cảm tình viên này có một bé gái 10 tuổi, bé đã kể cho Thượng nghị sĩ Losier Cool nghe về tình trạng thương tâm của các trẻ em Việt nam ở Phi luật tân, em đã làm Thượng nghị sĩ Losier-Cool và bà phụ tá rơi nước mắt, vì em nói lên ước muốn của em muốn giúp đỡ đồng bào của em. Em còn xin lá thơ có chữ ký của Thượng nghị sĩ để em về làm một Project trong trường, và nhờ trường ủng hộ chương trình của nhóm SOS Việt Phi này.

Tôi cũng có mặt trong buổi điều trần trước Hội Đồng Thường Trực, nhìn quanh tôi thấy rất đông đảo cộng đồng người Việt vùng Ottawa-Gatineau và Montreal. Tôi biết nhóm SOS Việt Phi có được sự ủng hộ nhiệt tình của cộng đồng là nhờ sự ủng hộ của cộng đồng người Việt ở Ottawa và Liên hội người Việt. Phải nói trong nhóm SOS Việt Phi các em đã may mắn gặp rất nhiều người tận tình giúp đỡ. Trong cộng đồng người Việt ở Ottawa có rất nhiều vị lỗi lạc và rất tận tâm với các em. Đoàn thể tôn giáo và các anh Điệp, Cấn, Út, và chị Thu Hà v.v... là những người điều động một số lượng rất lớn nhân lực đến ủng hộ trong ngày điều trần. Các em rất cảm động và thầm cảm ơn tất cả các bác, chú anh chị và các bạn trẻ của cộng đồng Ottawa-Gatineau và Montreal ngày hôm đó. Buổi điều trần diễn ra rất tốt đẹp, ngài Chairman khen ngợi các em đã soạn thảo cho buổi điều trần rất rõ ràng và chi tiết.

Các vị dân biểu đặt câu hỏi liên tiếp đều được luật sư Rotenberg, Trịnh Hội và Tú-Anh giải thích rành mạch. Max kêu gọi tình thương và lòng nhân đạo của chính phủ Canada, đồng thời Max biện chứng hùng hồn vào sự đóng góp của cộng đồng Việt nam cho đất nước Canada.

Thưa các bạn, sau buổi điều trần, vấn đề này sẽ được bỏ phiếu vào ngày 15/2/05 lúc 13 giờ và cùng thời gian đó có buổi họp báo của nhóm SOS Việt Phi với giới truyền thông báo chí cũng trong toà nhà Quốc hội. Đến 17 giờ cùng ngày sẽ có buổi họp mặt thân mật để giới thiệu văn hoá của Việt nam và giải lao nhẹ.

Bây giờ tôi xin tạm biệt các bạn, sẽ tường thuật cho các bạn biết thêm những sự việc trong ngày 15/2/05 sắp đến này.

Thân chào,

Diệu Thao.

Ottawa, 12/2/05

  

Địa chỉ và email của nhóm :

 

SOS VIỆT PHI
420 Traders Blvd E
Mississauga, Ont L4Z 1W7
Tel :(647) 887-9898

 email: sosvietphi@gmail.com

gồm có:

-         Ms Kim Phạm

-         Ms Tú-Anh Takacs

-         Mr Max Võ

 

 

--- o0o ---

Cập nhật ngày: 14-02-2005

 

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

 Trở về trang Tản Mạn

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com