Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Phật Giáo và Thời Đại


......... .

 

LỜI NHẮN NHỦ

VỚI CÁC VỊ XUẤT GIA TRẺ TUỔI

 

Lạt ma Thubten Yeshe

Đồng Thành dịch

---o0o---

Là những những người giữ gìn mạng mạch của đạo pháp, người xuất gia chúng ta cần phải nhận thức rằng trách nhiệm của mình khác hẳn so với những người cư sĩ. Trách nhiệm đó là phải hiến trọn đời mình cho sự hành trì  giới luật, tu tập chánh pháp để mang lại niềm hạnh phúc chân thật cho muôn loài chúng sanh. Đây cũng chính là mục đích đời sống xuất gia của chúng ta. Nhưng nói thế không có nghĩa là chúng ta phải tức khắc đi vào cuộc đời để hoá độ quần sanh, mà trước hết, chúng ta phải chuyển hoá chính mình bằng sự nghiêm trì giới luật. Là những người tiến tu đạo nghiệp, chúng ta vẫn chưa đạt được sự giác ngộ, do vậy chúng ta hãy tự thanh lọc để trở thành tấm gương sáng trong giáo pháp của đức Từ phụ.

Khi chúng ta thọ đại giới và trở thành những vị Tăng hay Ni, chúng ta không nên nghĩ rằng mình tốt hơn những người cư sĩ. Đây là một suy nghĩ sai lầm. Đừng bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người chủ còn những vị cư sĩ là những người phục vụ cho chúng ta. Chính chúng ta mới là những người phục vụ cho sự giác ngộ và giải thoát của muôn kiếp người đang chìm đắm trong biển khổ nơi trần thế luân hồi, đảo điên. Chúng ta hãy quay về với thực tại của chính mình để cuộc đời của chính mình không bị ngả nghiêng, chao đảo.

Để trở thành một tấm gương sáng thì điều quan trọng là chúng ta không được biếng nhác. Tôi không có ý chỉ trích ai cả, nhưng có một điều là khi trở thành những vị Tỳ kheo hay Tỳ kheo ni, một số người xuất gia trẻ tuổi đã trở nên giải đãi và tự phụ. Các vị Tăng ni trẻ cần phải có đức tánh khiêm cung, cần chuyên tâm nghe pháp và hành trì  thiền định vì đây là những yếu tố quan trọng đảm bảo sự tồn tại của họ trong chánh pháp.

Mỗi ngày chúng ta nên đi ngủ vào giờ thích hợp và nên thức dậy sớm mỗi buổi sáng. Nếu bạn thức khuya đến 1, 2 giờ sáng thì bạn khó có thể dậy sớm. Mỗi người cần phải điều chỉnh nguồn năng lượng của mình thông qua việc ngủ nghỉ hợp lý và lối sống quân bình hằng ngày. Theo ý tôi, các vị không nên đi ngủ quá nửa đêm để sáng sớm hôm các vị có thể thức dậy và thực hiện công phu. Mỗi người cần phải dậy sớm và đi công phu ngoại trừ những người bệnh.

Khi chúng ta đến trai đường, chúng ta đi lối dành riêng cho chư Tăng và Ni. Các vị cần chú tâm cầu nguyện rồi mới ăn. Chúng ta thọ trai tại nơi riêng biệt với người cư sĩ vì chúng ta có bổn phận và hoài bảo riêng của mình. Cũng vì nuôi dưỡng hoài bão đó mà chúng ta phải sống một cuộc sống giản dị, tỉnh thức tại một trú xứ vắng vẻ, thanh tịnh. Các vị nên nhận thức rõ một điều là không có lý do gì mà một vị Tăng hay Ni trẻ tuổi cứ thường xuyên đến nhà người cư sĩ. Tất nhiên các vị có thể gặp họ để trao đổi kiến thức Phật pháp hay kinh nghiệm tu tập tại nơi công cộng như phòng khách, thư viện…nhưng đừng bao giờ vào phòng riêng của họ. Đôi khi chúng ta chỉ cần chào hỏi xã giao hoặc giả khi họ bệnh, chúng ta cần giúp đỡ, chăm sóc họ. Đặc biệt, mỗi buổi tối các vị không nên ra ngoài sau 7 hoặc 8 giờ tối. Các vị hãy ở tại phòng mình, không nên ngồi nói chuyện tạp với người khác mà hãy sống trong sự yên tịnh, tĩnh lặng vô biên, trong chân thể hồn nhiên diệu vợi.

Việc an cư kiết hạ là điều vô cùng cần thiết cho các vị Tăng Ni trẻ tuổi. Là những người còn đầy dẫy tập khí cuồng tử phàm phu, chúng ta vẫn chưa phải là những vị Phật, do đó, chúng ta hãy nỗ lực hành thiền càng nhiều càng tốt. Mỗi năm chúng ta tham dự ít nhất là một khóa ẩn tu từ 20 đến 30 ngày. Đây chính là thời gian quý báu để chúng ta thực nghiệm được những gì mà chúng ta đã học hỏi trong cuộc sống. Nếu không thường xuyên hành thiền, các vị Tăng Ni khó có thể hành trì giới luật một cách hoàn hảo được. Việc chuyển hóa nguồn năng lượng qua sự hành thiền cần mẫn là điều rất cần thiết mà mỗi chúng ta có thể làm được. Các vị không thể chuyển hóa nhờ vào sự học tập đơn giản hằng ngày. Nếu không hành thiền, các vị sẽ không thể nào khám phá, giữ gìn và phát triển các nguồn năng lượng kỳ diệu đang tỏa khắp thân thể và tâm hồn của mình. Với công phu tu miệt mài, với tinh thần hành trì tu tập nhiệt tâm, các vị  sẽ cảm nhận được một nguồn hạnh phúc đang trào dâng của chính mình. Chỉ khi nào chúng ta thực sự được an lạc từ sự tu tập tinh cần và sự học tập tinh chuyên thì lúc đó chúng ta mới có thể giúp ích cho đời. Bạn có thể giúp đỡ, đóng góp cho đời rất nhiều, nhưng nếu như bạn không cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn trong cõi lòng thanh tịnh miên man của mình, thì dù bạn có nói thao thao đi nữa thì bạn cũng không thể nào mang niềm hạnh phúc thật sự đến cho mọi người. Bởi lẽ những lo âu, phiền muộn vẫn đang đeo đuổi, bám víu tâm hồn đơn côi mờ mịt của bạn.

Đối với các vị Tăng Ni trẻ, tốt nhất là nên sống và tu tập trong một thiền viện, tu viện hay một trung tâm PG chứ đừng nên một mình sống trong cảnh náo nhiệt ồn ào như ở Milano chẳng hạn. Chúng ta vẫn còn chao đảo bởi những tập khí vô minh, tham ái. Do đó, tốt nhất là chúng ta nên ở tại một môi trường thích hợp để tạo trợ duyên cho sự điều phục những vọng tưởng cuồng si hoang dại của chính mình. Theo kinh nghiệm cá nhân, tôi thường thấy rằng nếu các vị Tăng Ni trẻ nào ưa sống ở môi trường vật chất xa hoa, nếu họ làm việc để kiếm tiền, thức ăn, quần áo v.v…thì sơ tâm xuất gia của họ sẽ bị tổn thương và dần dần bị tàn lụi. Đây là điều mà tôi luôn thao thức, ưu tư.

Việc chúng ta cùng sống trong một tập thể có Tăng, Ni, huynh đệ cùng yêu thương gắn bó và sách tấn tu học là điều vô cùng quan trọng. Khi sống trong một môi trường nào đó thì bản ngã của chúng ta sẽ hòa nhập vào cuộc sống tập thể. Điều này không có nghĩa là chúng ta đánh mất chính mình, mà đơn giản đó chỉ là việc chúng ta không để cho bản tính hữu ngã đánh lừa và nhiếp phục mình. Do vậy, điều quan trọng trong cuộc sống là đừng để cho vọng tưởng nhân ngã sanh khởi. Các vị xuất gia trẻ tuổi hãy thương yêu, đùm bọc giúp đỡ nhau, đừng để cho vị nào phải tự mình kiếm sống bằng công việc của thế gian.

Nếu các vị Tăng Ni sống trong một tu viện hay là thành viên của một tổ chức nào đó như là Viện Đại Thừa Quốc Tế chẳng hạn thì các vị ấy nên sống tổ chức, có trách nhiệm. Viện Đại Thừa Quốc Tế là một tổ chức Phật giáo luôn giúp đỡ, hỗ trợ cho sự tu học của các vị Tăng và Ni. Tổ chức này không bị áp đặt bởi một cá nhân nào cả. Lý do mà càng ngày càng có nhiều Tăng Ni gia nhập tổ chức này không phải vì Lạt ma Yeshe và Lạt ma Zopa là những vị giáo thọ đặc biệt, mà chính vì tổ chức này luôn cố gắng hết mình để giúp đỡ các vị Tăng, Ni hành trì giới luật. Thọ giới thì dễ nhưng trì giới và sống một cuộc sống chân chính rất khó. Do vậy, khi lập ra tổ chức này, ý nguyện của chúng tôi là làm sao giúp đỡ các vị Tăng Ni nghiêm cẩn tu trì giới luật.

Khi sống trong một tập thể thì điều cốt yếu là làm sao chúng ta phải coi nhau như là anh chị em để cùng hòa thuận với nhau, cùng nhau nỗ lực hành trì chánh pháp. Khi những người khác nhận thấy điều đó thì họ sẽ cảm mến và luôn sẵn lòng giúp đỡ chúng ta. Các vị Tăng Ni lớn tuổi có kinh nghiệm cũng phải có tinh thần trách nhiệm để theo dõi nhắc nhở và hướng dẫn các vị tu sĩ trẻ tuổi trong việc học tập và hành trì giới luật.

 

 ---o0o---

Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 1-2-2004


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về trang Phật Giáo và Thời Đại

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ: quangduc@quangduc.com
Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544