Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Phật Giáo Việt Nam


...... ... .

 

Thành Kính Tưởng Niệm
Cố Thượng Tọa Thích Chơn Kiến
 

---o0o---


 

NAM MÔ TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT

 

Cung kính đảnh lễ Tam Tôn

Cung kính đảnh lễ trước Giác linh Bổn Sư

 

Kính bạch Thầy

Trong giờ phúc trang nghiêm, hương trầm quyện tỏa, lòng chúng con càng thêm se thắt khi chỉ còn một đêm nay nữa, hình hài của Thầy sễ vĩnh viễn và vĩnh viễn an giấc ngàn thu nơi tháp trắng, và kể từ đây chúng con sẽ mãi mãi và mãi mãi mất đi một người Thầy khả kính mà suốt cả cuộc đời chúng con không thể tìm lại được. Có còn chăng, đó là những hình ảnh thân thương, những nghĩa cử trìu mến, những lời dạy dỗ ân cần mà bao năm qua Thầy đã trọn dành cho anh em chúng con.

Kính bạch Thầy

Chúng con vẫn biết, cuộc đời như giấc mộng ; có hợp ắt phải có tan , tấm thân huyễn hóa vô thường, có sanh ắt phải có diệt. Nhưng chúng con vẫn còn là một phàm tăng nên khó trách được những nổi niềm hệ lụy khi phải đối diện với sự sanh ly tử biệt trước một người Thầy mà chúng con hằng tôn kính.

Thầy ơi! Nhớ lại ngày nào hai mươi năm trước, hữu duyên hữu hạnh, con được đảnh lễ dưới chân của Thầy để xin thế Phát quy y. Thầy đã đùm bọc, cưu mang chúng con trong những mgày tháng khó khăn vô cùng. Bữa cháo, bữa khoai qua những ngày đạm bạc nhưng tình Thầy trò hết sức thân thương. Với chiếc áo nâu bạc màu theo năm tháng, Thầy đã lặn lội từ thôn này qua làng nọ, tìm mua từng bao trầm đem về để làm thêm nhang đem bán lấy tiền nuôi dưỡng chúng con tu học.

Thầy không cao sang như người ta tưởng , Thầy không kể cả như người ta nghi, bữa đói bữa no, Thầy vẫn cùng với chúng con một bàn để chia xẻ, tận tụy một đời để phụng sự Đạo Pháp và nhân sinh. Có lẽ vì quá lao nhọc, quên mình mà mỗi ngày sức khỏe Thầy càng thêm cạn kiệt. Cho đến khi căn bệnh hiểm nghèo xuất hiện như một dấu chấm hết trong lòng con. Cầm phiếu xét nghiệm trong tay mà lòng con đau nhói. Mỗi lần đưa Thầy nhập viện là mỗi lần phải cắn chặt vành môi. Nhìn dáng Thầy bước từng bước nặng nề khó nhọc theo đoàn người nhập viện lòng con sao quá nổi xót xa.

Có những khi vì quá đông người không tìm được cho Thầy một chổ ngồi đàng hoàng, hai Thầy trò đành phải ngồi trên thềm thang lên xuống của bệnh viện, chen chúc giữa dòng người đau yếu để đợi đến lược nhận thuốc hóa trị mà lòng con như thắt lại. Một bậc Thầy hiền lương nhân hậu sao vương lại những túc nghiệp trớ trêu. Nhìn Thầy đau đớn trên giường bệnh mà con không cầm được nước mắt.

Cho đến lần sau cùng, khi nhận được tin Thầy thường hay ói, con thật sự lo sợ là chúng con sẽ có thể sắp mất thầy. Và điều đó lại là sự thật, vì quy luật của căn bệnh ung thư đầu tụy khi ói liên tục chính là bước vào giai đoạn cuối. Con đã cố gắng và cố gắng rất nhiều, tìm đủ mọi cách để kéo dài thêm thọ mạng của Thầy, nhưng không được nữa rồi Thầy ơi!. 2giờ đêm ngày 20 tháng 07 âm lịch, bên hành lang bệnh viện, con phải cắn chặt răng để giữ niềm xúc động khi phải nói thật với Thầy là bác sĩ đã hết cách. Con chỉ sợ Thầy không giữ được sự an nhiên nhưng thật không ngờ Thầy đã dạy con: “Sanh tử nhàn vi có gì đâu mà sợ, nếu bác sĩ đã không chữa trị được nữa thì thôi đưa Thầy về niệm Phật để Thầy đi theo Phật”. Nghe lời dạy của Thầy thật sự buồn vui con lẫn lộn trong lòng; buồn vì chắc chắn con sẽ phải mất Thầy, còn vui là Thầy đã thật sự tự tại trước ngưỡng cữa sanh tử đang cận kề. Dìu Thầy vào phòng trong đêm khuya thanh vắng mà lòng con như chùn xuống.

Và cuối cùng điều gì đến cũng sẽ đến. Con đã chậm cho Thầy những giọt nước mắt sau cùng, có lẽ vì thương cho chúng con sẽ lạc lỏng bơ vơ, nhất là những đứa em đang quỳ sau con còn quá bé nhỏ dại khờ mà bao lần Thầy đã cố gắng ngước nhìn và ứa từng dòng lệ trong những ngày tháng sau cùng.

Thầy ơi!

“Thiên Phú Tự kể từ đây vắng bóng

Bật đạo sư khả kính mãi con ghi

Thầy ơi ân đức Từ Bi

Một đời người quyết phụng vì chúng sanh

Độ chúng con Thầy không từ lao nhọc

Giúp tha nhân Thầy đâu quản gian truân

Dấn thân trong kiếp trầm luân

Nguyện đem pháp lạc hiến dâng cho đời”.

Kính bạch trước Giác linh Thầy.

Con vẫn biết, với Thầy – một bật Tôn Sư phạm hạnh thanh cao, đức như biển rộng – còn riêng con tài sơ trí mọn, soi mình vào cũng như hạt cát giữa sa mạc mênh mông, nào có ra gì. Thật khó kham được trọng trách Thầy đã tin tưởng gởi trao. Nhưng dẫu sao, với lòng yêu thương vô hạn mà Thầy đã trọn dành cho chúng con từ bao năm qua, con tin rằng Thầy luôn ở bên để hộ niệm cho chúng con, vì rằng:

“ Trời Nha Trang nghìn thu còn in dấu

Đất Khánh Hòa muôn thuở vẫn lưu tên”.

Thầy ơi! Thầy hãy an nghỉ tự tại ngàn thu nơi tháp trắng. Con xin khấu đầu đảnh lễ trước nhục thân của Thầy và nguyện sẽ cố gắng đem hết tâm lực của mình để hoàn thành theo di nguyện của Thầy và lo cho các em của con tu học trưởng thành.

Nguyện cầu Giác linh Thầy thầm chứng giám gia hộ cho huynh đệ chúng con luôn yêu thương tôn kinh lẫn nhau, nương tựa lẫn nhau, chia sẽ và đùm bọc lẫn nhau, để cùng nhau tiến lần trên con đường thánh thiện, noi theo dấu chân của Thầy mà phụng sự Đạo pháp, đem lại lợi lạc cho tha nhân và cho cuộc đời.

“ Niệm phút cuối con ngậm ngùi tâm sự

Vì mai này con sẽ mãi chia ly

Thiên Phú Tự từ đây còn đâu nữa

Mái chùa xưa sẽ vắng mặt Tôn Sư

Cây cỏ rêu phong bụi mờ phủ lối

Pháp âm ngày nào vẫn vang vọng đâu đây

Kính nguyện Thầy cao đăng miền Phật quốc

Hộ chúng con mãi tiếp  túc truyền đăng”.

 

Nam Mô Từ Lâm Tế Chánh Tôn Tứ Thập Nhị Thế Khai Sơn Thiên Phú Đường Thượng Thượng Tọa Bổn Sư Chứng Giám


Đệ tử

Tỳ Kheo  Thích Tâm Tịnh

Tâm thành khể thủ

 

 

 
 
 

---o0o---

 

 

Trở về
Trang Tưởng Niệm TT Thích Chơn Kiến

 

---o0o---

Vi tính và trình bày: Tịnh Pháp - Tịnh Tuệ - Diệu An

 


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về trang chùa Việt Nam

Đầu trang

 

Biên tập nội dung : Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ : quangduc@quangduc.com
Địa chỉ gởi thỈ?: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544