Mẹ
ơi!
Tết
đã
đến
nơi
rồi
Tết đến mà sao con chẳng vui
Con đứng bên nay trời tuyết lạnh
Ngày đêm thương nhớ mẹ khôn nguôi
Ở đây xuân chẳng có mai vàng
Chỉ có buồn tênh lệ chứa chan
Tết đến cũng bôn ba sắm sửa
Gượng vui nước mắt ứa hai hàng
Con nhớ làm sao những Tết xưa
Con ở phương xa chửa kịp về
Mẹ để dành cho con những bánh
Những "rim", những mứt ngọt tình quê
Đường về quê mẹ nắng chang chang
Con phải băng qua cánh ruộng làng
Cuối lũy tre già- nhà của mẹ
Nơi cho con ngày tháng bình an
Tất cả qua rồi như giấc mơ...
Đâu về thăm mẹ được như xưa.
Mẹ vẫn để dành con bánh mứt.
Mà sao con về được bây giờ!