NỤ ĐÀO NỞ HOA
Thích Thiện Hữu
NHÁNH
MAI XƯA
Một
nhánh mai xưa
Trước
thềm năm mới
Mãn
Giác là đây
Đâu
cần nương tựa!
Một
nhánh mai xưa
Chân
thường vốn thật
Mệt
nghỉ đói ăn
Ấy
là tâm Phật!
Một
nhánh mai xưa
Ba
cẳng chân lừa
Duỗi
rong tìm mãi
Trở
lại nhà xưa!
Một
nhánh mai xưa
Cũng
nhất Phật thừa
Pháp
âm mầu nhiệm
Ví
một đám mưa!
Mai
xưa chẳng ở xa xăm
Bận
bịu làm chi việc truy tầm
Nhất
niệm rồi vô niệm
Mai
hé nụ hồng khắp thân tâm!
XUÂN
VÔ THỂ
Ngày
xuân xứ Phật tuyệt vời
Chim
kêu ríu rít, ngàn lời thánh ca
Ngất
ngây giả cảnh phù hoa
Bừng
khai tâm thể
Sáng
lòa chân không
Thoảng
tay đẩy bụi sắc không
Trần
gian lạnh mặt, dứt vòng thị phi
Lắng
nghe tiếng gọi sân si
Tự
mình giải thoát, hộ trì nhân gian
Xuân
về phiền não tiêu tan
Xuân
đi mai rụng
Trước
làn lợi danh!
SƯƠNG
XUÂN
Thiền
môn thoảng hương lành
Sương
đời đọng lonh lanh
Thân
ta như bóng nguyệt
Thăng
trầm, ôi qua nhanh.
Mai-lan
vẫn ngàn hoa
Điểm
hương sắc Ta-bà
Cúc
trúc tình bạn lữ
Đạo
đời đẹp thiết tha.
LỐI
RẼ VÀO XUÂN
Phút
giây Tết đến thiết tha
Âm
thầm mặc niệm quê nhà nhớ mong
Nắng
xuân chút bụi sắc không
Hồn
xuân giao cảm nặng lòng cố hương
Cúi
đầu dâng trọn tình thương
Cho
người, cho gió,
Cho
sương nhượm màu
Đóa
sen trong trắng hôm nao
Nhành
mai Mãn Giác kết vào trang kinh
Khổ
đau về hết bên mình
Tịnh
thanh, giải thoát phồn vinh tặng đời
Dạo
thuyền bát-nhã trùng khơi
Mượn
vầng thơ viết thay lời chúc nhau
Tâm
hoa thinh lặng dạt dào
Tháng
ngày tan lối rẽ vào nhất chân.
XUÂN
ĐI HOA NỞ
Dặm
đường mấy thuở đam mê
Gió
muôn phương thổi nhẹ về bên ta
Thênh
thang vạn nẽo Ta-bà
Sáng
bừng tâm thể xây tòa giới hương
Xuân
đi hoa nở chân thường
Mặt
trời hóa kiếp tìm đường thoát thân
Quần
ma dấy loạn tinh thần
Phật
thừa vẫn đứng, hương lân vẫn chờ
Tương
ưng, thực tại, thiền cơ
Vầng
trăng bốc lữa đốt tờ kim cang
Búng
tay thế giới ba ngàn
Hồng
trần cát bụi héo tàn vu vơ
Như
nhiên ánh nắng lửng lờ
Ca
bài chứng đạo, dựng cờ tâm linh.
LỄ
PHẬT ĐÓN XUÂN
Chuông
ngân phiền não nhẹ
Mai
nở trí tỉnh bừng
Xuân
vào tâm thanh thoát
Lễ
Phật đón tân xuân.
Thiền
môn tại chốn nầy
Hương
đời lấp lánh bay
Tâm
uyên uyên tỉnh thức
Khoảnh
khắc tánh Như Lai.
Hoa
chánh giác hiển bày
Đối
cảnh lòng không hai
Tâm
xuân luôn kết nụ
Chân
lý một cành mai.
Chấp
tay kính lạy Người
Cho
sanh giới thêm tươi
Nước
non thuần ánh đạo
Trần
thế hé nụ cười.
XUÂN
ĐỘC NGỮ
Muôn
hoa giởn gió trong lành
Ngày
xuân viễn xứ độc nhành mai khô
Trời
hồng rực tỏ sông hồ
Vầng
trăng hiu quạnh, tam vô sáng màu
Va
duyên hẳn nhớ cành nào
Đá
xanh đơm nụ, vẫy chào núi sông
Bâng
khuâng tỉnh giấc hỏi lòng
Sen
vàng thanh tịnh từ trong vũng bùn
Mây
bay nước chảy ngàn trùng
Hoang
sơ tuyệt đối
Hòa
cùng bốn phương
Tâm
hoa đua nở chân thường
Xóa
tan băng tuyết, tình thương dạt dào
Chân
như huyền nhiệm, ngút cao
Huy
hoàng Phật nhật làu làu tổ đăng.
DẠO
XUÂN
Vô
sanh reo văng vẳng
Tự
tại thoáng hư không
Ngẩng
đầu sen trăng tỏa
Chào
đón khách thiền phong.
Đến
đi giữa bụi hồng
Thung
dung chốn chợ đông
Tâm
vượt ngoài bỉ thử
Chẳng
bận vướng chân như.
Niết-bàn
tại trần gian
Ta-bà
nguồn sống đạo
Dại
gì tìm châu báu
Ngoài
phiền não lầm than!
Tâm
linh, tâm sống động
Pháp
vi diệu đầu nguồn
Thân
trả vào cát bụi
Hồn
nhập cảnh thiên đường.
Thảm
xanh ngoài sống chết
Lửa
đỏ thoảng vô thường
Mây
bay tâm vắng lặng
Khể
thủ đấng Pháp Vương!
ĐIỂM
TÔ NGÀY TẾT
Sáng
nay tựa bóng bên gương
Mới
hay nhân thế vô thường phù hư
Trùng
dương hoang phế bây chừ
Khói
sương hiu hắt, chân như rúng mình
Mai
vàng Mãn Giác làm thinh
Huyền
Quang đóa cúc
Động
tình thiên nhân
"Trăng
trong trắng hiện toàn chân"
Thiền
sư Thuyền Lão đâu cần Lạc bang
Chuông
ngân tâm trí nhẹ nhàng
Sen
trong hồ cũng vội vàng nở hoa
Điểm
tô ngày tết chung trà
Núi
sông vẫn sống, Ta-bà vẫn vui!
XUÂN
KỲ DIỆU
Chim
xa bay về tổ ấm
Quần
quay, sum hợp hân hoan
Giữa
dòng thiên nhiên tinh sạch
In
sâu trong ánh đạo vàng.
Nhang
trầm một nén dâng lên
Tri
ân liệt vị thánh hiền
Dưỡng
nuôi cho đời mạch sống
Chấp
tay kính lạy tổ tiên.
Đạo
Bụt rực sáng thiêng liêng
Bao
dung chan chứa muôn miền
Đến
đi âm thầm lặng lẽ
Như
xuân kỳ diệu vô biên.
VƯỜN
XUÂN ĐẠO TỤC
Xuân
về trong tiếng vĩnh hằng
Thiên
thu trỗi dậy lâng lâng bóng hình
Nghĩ
chăng trong cuộc hành trình
Hoa
thơm có nắng, lung linh có màu
Suối
tâm róc rách tuông trào
Núi
thiền vọng tiếng
Ngọt
ngào thiêng liêng
Lá
rừng rơi rụng mãn viên
Đá
xanh nảy nhánh nhiệm huyền chân tâm
Tay
ôm trời đất ca ngâm
Vườn
xuân đạo tục âm thầm rong chơi.
ĐÓN
XUÂN
Đào
vàng khoe sắc thắm
Mai
trắng hân hoan cười
Xuân
nở hoa chánh giác
Tết
kết nụ chân tâm.
Đối
cảnh tâm tươi mãi
Va
duyên trí sáng ngời
Nước
non nghìn muôn dặm
Phật
giáo đẹp đời đời.
Quê
hương thắm hương thiền
Dứt
trọn chuổi não phiền
Nhà
sư tâm chẳng động
Nhập
bản tánh siêu nhiên.
Cúc
đỏ thiền xúm xuýt
Trà
đạo xanh xinh xinh
Đêm
ba mươi lễ Phật
Mùng
một niệm chân kinh.
CÁNH
NHẠN NGÀY XUÂN
Sáng
nay nhẹ dở trang kinh
Trần
gian lắng dịu kết tình hư vô
Lặng
im niệm chữ Nam-mô
Sắc
không tan biến, mặt hồ tỏa hoa
Tĩnh
lòng ngâm khúc lục hòa
Thiên
thần tác hợp bài ca đình tiền
Mai
Lan Trúc Cúc sắc thiền
Khói
sương mây trắng,
Thản
nhiên vẫy chào
Tham
sân . . . ba độc ngọt ngào
Phù
du ảo ảnh ra vào tâm tư
Huyền
Quang hoa cúc thiền sư
Não
phiền vô ngã diệt trừ mà chi
Đến
đi tự thể là gì
Khác
nào cánh nhạn bay đi cuối trời.
GIỌT
XUÂN TƯƠI
Lâng
lâng nâng nhánh bồ-đề
Sắc
hương khai nhụy lần về chân không
Mai
vàng năm cánh lượn vòng
Tung
tăng thắm giọt mặn nồng xuân tươi
Reo
vang tiếng nói, giọng cười
Dâng
hoa chánh giác
Rạng
ngời nhân luân
Từ
nay thế giới tỉnh bừng
Như
khai tiết mới, như mừng thánh nhân
Thánh
nhân hoan hỷ giáng trần
Cho
thiên niên mới xa dần tham si . . .
Nương
theo ánh đạo từ bi
Tinh
anh giới định, hộ trì ba-la.
BÌNH
MINH ĐÓN XUÂN
Nắng
xuân ánh đạo vàng
Trời
hồng nhạc chứa chan
Nhân
sinh như tiếp nhận
Mầm
sống cõi Lạc bang.
Bình
minh đón xuân về
Dặm
đường dứt sân mê
Hành
trình đang phía trước
Biên
trời thoảng dáng quê.
Thanh
thản ta ca vang
Cỏ
xanh đón bên đường
Đường
ta, ta cất bước
Tinh
tấn làm hành trang.
Nơi
đây vẫn quê hương
Sông
xưa đã khơi nguồn
Dặn
lòng ta rão bước
Mang
thông điệp ngàn thương.
ĐÌNH
TIỀN NÀO CÓ
Mai
vàng Mãn Giác xa xưa
Nét
tranh thủy mặc như vừa mới đây
Hương
trầm nhẹ thoảng đêm ngày
Sương
rơi trước ngỏ, lung lay cành đào
Gió
xuân e ấp muôn màu
Hư
hư, thật thật rót vào tâm kinh
Cho
đời, cho đạo niềm tin
Không
gian vén mở vạn nghìn hoa mai
Suối
nguồn tâm thức bản lai
Đình
tiền nào có, trong ngoài nào không
Chuông
ngân dịu mát cõi lòng
Nghiêm
trang cất tiếng
Mặn
nồng quê hương.
XUÂN
TỈNH SAY
Mây
bay chốn phiêu bồng
Hoang
tưởng giữa tuyết đông
Không
gian trôi bãng lãng
Cuộn
xoáy bên dòng sông.
Xiết
tay thắm tình người
Hợp
mặt lòng chung vui
Lệ
đầm trong giá buốc
Lữa
tắt lòng thêm tươi.
Xuân
về giữa tỉnh say
Sỏi
đá nở ban mai
Cùng
chung niềm chia xẻ
Đạo
đời chấp cánh bay.
ÁNH
NẾN ĐÊM XUÂN
Lung
linh ánh nến đêm xuân
Thắm
hương đạo lý, tỉnh bừng nghĩa nhân
Gió
ca nhạc khúc trong ngần
Nụ
mai chớm nở bao lần bên hiên
Đêm
xuân rộn rã thần tiên
Quả
dưa chín đỏ, hồn nhiên đào hồng
Lung
linh ánh lửa bên lòng
Dịu
êm tâm thể, bềnh bồng chân như.
VUI
XUÂN
Mai
vàng treo trước ngỏ
Đào
trắng điểm bên đường
Vui
xuân tâm chẳng động
Ánh
nhật chiếu muôn phương.
Phượng
hồng mai trắng
Lẳng
lặng ngắm nhìn
Hãy
cùng vui sống
Như
hồng mai xinh.
Xuân
vắng lặng
Giác
hiện tiền
Lòng
thẳng tiến
Trí
thần tiên.
MAI
VÀNG XỨ ẤN
Đào
hồng thắm tự sơ khai
Mai
vàng xứ Ấn điểm vài trang thơ
Mênh
mông sóng vỗ vô bờ
Long
lanh giọt ngọc, ngẫn ngơ giọt tình
Mong
cầu thế giới an bình
Chim
non hót tiếng tôn vinh từ hòa
Gió
cười tươi đẹp như hoa
Như
trăng sáng tỏa, như tòa chân như
Xuân
về gợi chút trầm tư
Trần
gian tuyệt đẹp phải từ hôm nay.
HÀNH
TRANG XUÂN
Hương
quê nghìn muôn thuở
Xuân
đại giác lại về
Nước
non nghìn muôn dặm
Vui
đạo nhận bản tâm.
Gió
hát hoa ca ngâm
Việt
Ấn chẳng xa xăm
Tình
mênh mông bát ngát
Thật
vi diệu thậm thâm.
Hoa
cười mừng tết đến
Én
liệng báo xuân sang
Sắc
hương hừng sáng tỏ
Chân
lý một hành trang.
MUỘN
MÀNG NGÀY XUÂN
Hư
không vạn đóa mai vàng
Trăng
trong in dấu muộn màng ngày xuân
Diêm-phù
ta cứ dửng dưng
Dạo
đàn vô trụ tỉnh bừng nhạc âm
Long
lanh ngọn cỏ bên cành
Vô
ưu mát tặng ngọn ngành chân không
Lang
thang tự thuở phiêu bồng
Sắc
tài mặc kệ, dặn lòng thảnh thơi
Rãnh
rang vái tạ đất trời
Ung
dung tự tại gọi mời chân như.
XUÂN
TÂM CA
Xuân
sang hoa nở khắp
Hạ
đến bồ-đề vun
Tiết
thu buồn dịu mát
Đông
chí lạnh không trung.
Trần
đời là thế đấy
Đam
mê chẳng phút rời
Giật
mình nay ngó lại
Bồi
hồi dạ khôn ngơi.
Từ
nay lòng hư quãng
Rộng
mở hướng trời xa
Bi
tâm hương tỏa ngát
Nở
hạnh lục ba-la.
Bụi
hồng ta phủi sạch
Gươm
trí luyện sáng ngời
Đoạn
trừ si tham ái
Hành
đạo khắp nơi nơi.
Khổ
đau giờ bặt tiếng
Thị
phi dứt nói cười
Hoa
lòng luôn kết nụ
Tâm
giải thoát an vui.
XUÂN
BẤT NHỊ
Đêm
nằm mơ gặp chúa xuân
Giật
mình tỉnh giấc bâng khuâng hỏi lòng
Nắng
xanh dứt nghiệp cầu mong
Ánh
dương thoát tục,
Thoát
vòng phân ly
Điểm
hồng cát bụi mà chi
Mặt
trời tung vở lầm lì nhan gian
Mai
vàng kết nụ kim cang
Đào
hồng Mãn Giác xé làn gió đông
Lững
lờ khúc nhạc thiền phong
Điểm
tô trần thế nặng lòng quê hương
Ấm
êm trong cõi chân thường
Phương
trời bất nhị dư hương nơi nầy.
XUÂN
SIÊU THẾ CA
Ba
mươi ba mùa xuân
Và
trăm ngàn mùa xuân nữa
Đối
với ta, nắng xuân là miền đất hứa
Tô
đậm nhân gian,
Mang
nhựa sống nhiệm mầu.
Không
yêu ghét chúa xuân
Tôn
vinh hoa mai Mãn Giác
Trân
trọng đào trắng, cúc vàng
Bón
chăm vạn thọ, phong lan
Nâng
niu mẫu đơn, thược dược
Tôn
thờ Vô Trước sen xanh
Hương
tỏa ngát tinh anh
Không
lòe loẹt kiêu ca
Nhụy
thuần khiết bay xa vô sở trụ
Không
héo úa tàn phai
Luôn
ngậm đắng nuốt cay
Không
đọa đày tâm thể!
Ta
có mùa xuân siêu thế
Tự
tại, thong dong,
Chẳng
bận vướng tình đời
Thế
nhân ơi, lòng ta luôn mong đợi
Cả
sinh linh phơi phới cõi siêu phàm!
UỐNG
TRÀ ĐÊM XUÂN
Giác
Hoàng đệm sáo đêm xuân
Vi
vu tiếng gió, tỉnh bừng thế nhân
Ánh
dương rực tỏ trong ngần
Sen
vàng cất tiếng bao lần bên hiên
Giả
từ vương vị đảo điên
Núi
sâu là chỗ, tùy duyên là nhà
Ung
dung dạo gót Ta-bà
Tắm
sông ngũ đức, uống trà chân như.
VẦNG
XUÂN XANH
Vô
tâm, đối cảnh hỏi xuân
Chân
như trực nhận sáng bừng bất sanh
Muôn
hoa giởn gió trong lành
Trời
quang nay đã tịnh thanh dạt dào
Ngày
xuân treo những cánh đào
Lững
lơ tâm thể, đường nào hỏi xuân
Mỉm
cười xuân chẳng ngập ngừng
Vô
tâm, đối cảnh là vầng xuân xanh.
TRẦM
LUÂN HOA VẪN NỞ
Mây
trời điểm xuân sang
Đào
che dáng ngọc ngà
Mai
lượn tình non nước
Lấp
lánh giọt sương sa.
Tháng
ngày vẫn đơm hoa
Sưởi
cho đời êm ấm
Đâu
đây tiếng chim ca
Tô
thêm đời tươi thắm.
Ngoài
trong vắng khách thiền
Hiu
hắt giấc mơ đêm
Tay
nhặt hương từng mảnh
Thanh
thoát và trang nghiêm.
Trầm
luân hoa vẫn nở
Tình
người đẹp mênh mông
Hương
đời xanh rực rỡ
Đượm
toàn dáng chân không.
HOA
THỒN THỨC
Mai
lan cúc trúc tuyệt vời
Chung
trà Ấn Độ đượm lời sắc không
Ngoài
kia mây trắng bềnh bồng
Trong
này hoa vẫn tim hồng muôn phương
Nghe
hoa thổn thức vô thường
Cuộc
đời như hạt tuyết sương đầu cành
Hết
sanh rồi lại tử sanh
Tấm
thân tạm giả mong manh chóng tàn
Phật
thừa quẳng một hành trang
Ung
dung rão bước bên ngàn cỏ hoa.
TẾT
RỔNG
Trăng
trong in dòng nước
Gió
gợn thổi cành tùng
Sở
tri che tự tánh
Phiền
não lắp trùng muôn.
Tết
rồng, siêu kiến giải
Mai
đẹp thắm bên đường
Tâm
xuân vào bảo sở
Ánh
nhật chiếu ngàn phương.
XUÂN
TOÀN CHÂN
Sen
hồng ngát tỏa muôn phương
Từ
bùn sắc thắm khôn lường tinh anh
Đời
thoát tục, đạo tịnh thanh
Viên
dung tứ trí, viên thành sáu thông
Căn
trần hư giả bềnh bồng
Xuân
vô trụ chảy vào dòng uyên nguyên
Hỷ
nộ ái ố triền miên
Thoảng
trong chớp mắt
Hiện
liền toàn chân.
ĐÓA
HOA TỈNH THỨC
Trời
xanh réo gọi hư không
Nắng
vàng điểm nhẹ má hồng ngày xuân
Xua
tan buốt giá vui mừng
Đóa
hoa tỉnh thức
Chẳng
ngừng đơm bông
Trang
kinh ngọc, thắm trong lòng
Đêm
ngày vẫn nhớ, chủ ông vẫn chờ
Như
nhiên ánh sáng lững lờ
Thắp
hương chốn tổ, viết tờ chân kinh
Tự
do, tự thể bên mình
Dung
thông pháp giới,
Phàm
tình quách nhiên.
XUÂN
TÙY DUYÊN
Vi
vu tiếng sáo Hương Nghiêm
Tùy
duyên huyễn hóa não phiền ứng thân
Thỏng
tay hái một vầng trăng
Trúc
va tiếng sỏi trong ngần dưới khe
Biển
trần giải thoát cành tre
Chín
năm diện bích kết bè nhân duyên
Đông
lai tuyết phủ bên thềm
Hoát
nhiên đại ngộ dưới đêm trăng rằm
Ca
vang khúc nhạc ngàn năm
Xuân
về đón nhận nguồn tâm pháp này!
XUÂN
THƯỜNG TRỤ CA
Tịch
tịnh một thiền tăng
Đảo
điên đã bao lần
Lặng
lòng truy đạo lý
Thấu
suốt chuyện thế nhân.
Mệt
nghỉ, đói lại ăn
Khỏe
cảnh tỉnh chuyên cần
Xua
tan làn mây ám
Rạng
tỏ tợ áng trăng.
Bồ-đề
chẳng che ngăn
Như
Lai tánh thoáng gần
Tâm
thường trụ lặng vắng
Tam
giới dứt ly phân.
Hoa
đẹp ví giai nhân
Hương
giới định tinh thần
Tuệ
lực lòng hóa kiếp
Tịnh
thủy nước cuốn phăng.
Quyết
đi hết cuộc hồng trần
Không
gian bia khắc,
Quây
quầng bên nhau
Mừng
xuân thanh tịnh dạt dào
Hoa
khai tâm thể
Đường
vào bất sanh!
XUÂN
THIỀN CA
Cánh
bướm lượn cành hoa
Cúc
đỏ vàng tươi thắm
Nụ
chồi hoa hương nhụy
Mừng
xuân rộn tiếng ca.
Đẹp
thay một cành hoa
Vừa
có hương có sắc
Đẹp
thay mỗi chúng ta
Xuân
lòng sống chân thật.
Đẹp
thay nụ tâm hoa
Nở
bông ba-la-mật
Đẹp
thay khúc thiền ca
Vang
lời xuân chư Phật!
NỤ
ĐÀO NỞ HOA
Trời
cao én liệng xuân sang
Mênh
mông trầøn thế, bạt ngàn trần ai
Giật
mình soi vóc mờ phai
Ngậm
ngùi nhìn đóa hoa mai đình tiền
Lặng
thinh quan sát Nam Tuyền
Triệu
Châu cởi dép, đạo truyền năm nao
Giả
chân phân định làu làu
Đêm
nay sân trước nụ đào nở hoa
Tâm
xuân vẫn tại lòng ta
Tử
sanh dứt hẳn, vào ra khó gì!
Ấn
Độ, Xuân Canh Thìn - 2000
Thích
Thiện Hữu
Cập
nhật
ngày
:
01-01-2002