NẮNG
XUÂN
Nắng
xuân ấm áp chan hòa,
Nắng
xuân buông khắp muôn nhà đẹp tươi.
Nắng
xuân nắng dịu tình người,
Nắng
xuân nắng trí nơi nơi thái bình.
Nắng
xuân nắng của anh minh,
Nắng
xuân nắng của chúng sinh niết-bàn
Nắng
xuân nắng xuất thế gian
Nắng
xuân nắng giới, khinh an tâm thần
Nắng
xuân nắng định lặng trong
Nắng
xuân nắng tuệ, tâm không não phiền
Nắng
xuân giải thoát tà duyên
Nắng
xuân giải thoát đảo điên luận đàm
Nắng
xuân nắng chẳng xan tham
Nắng
xuân bình đẳng, Bắc Nam một nhà
Nắng
xuân nắng chẳng riêng ta
Nắng
xuân bất diệt trong ta trong người
Nắng
xuân vô lậu đẹp tươi
Nắng
xuân bất diệt, nơi nơi sáng ngời
MÂY
XUÂN
Mây
trôi lơ lững từng xanh
Mây
trôi lãng đãng kết thành vờn bông
Trắng
tinh, đẹp mắt người trông
Nắng
lên một thoáng, mây không, mây tàn
Mây
xuân nay đã tan hoang
Mây
xuân tơi tả, lang thang vòm trời
Thế
nên trong cõi cuộc đời
Nhân
duyên tụ tán đổi dời lạ thay
Ai
ơi, nên nhớ điều này
"Tan
rồi lại hợp, hợp rồi lại tan!"
TRĂNG
XUÂN
Một
đóa hào quang hửng cuối trời
Dịu
hiền buông rọi khắp muôn nơi
Không
phân đẹp xấu, sông hay biển
Chỉ
biết vô tâm, chiếu sáng ngời
Trăng
xuân, trăng tạnh tự bao giờ
Phản
chiếu hồ tâm, gợi nét thơ
Trăng
lồng sáu nõ vào kho trí
Chiếu
sáng tâm kia hết bụi mờ.
TRĂNG
XUÂN
Trăng
xuân treo lơ lửng,
Khoảng
không, một áng hồng;
Vô
tâm buông ánh sáng
Tô
đẹp nét non sông.
Trăng
vô ngôn giảng đạo
Cạnh
lặng lẽ lắng nghe
Trăng
tỏ lời giải thoát
Cảnh
tiếp nhận nhiệm mầu
Trăng
hiện thân chân lý
Cảnh
ấy chính lạc trần
Trăng
cảnh hòa khúc nhạc
Giác
ngộ tại trần gian.
GIÓ
XUÂN
Gió
lang thang muôn kiếp
Thổi
mát mọi cánh đồng
Gió
đem niềm an lạc
Tô
đẹp cảnh non bồng.
Gió
nhiều khi lẳng lặng
Trầm
tư pháp tánh "không"
Gió
cuộn cuồn biến động
Vào
trí quán vô thường.
Gió
kia còn như vậy
Ta
đây chẳng thế sao?
"Bình
tâm" xua tà vạy
Kíp
đến chốn đạo mầu!
HOA
XUÂN
Hoa
xuân, ôi muôn vẻ
Có
sắc lại thêm hương
Cho
xuân truyền sức mạnh
Cho
cảnh vật thêm hồng!
Hoa
luô luôn trằng mặc
Lắng
nghe tiếng thanh trần
Hoa
mỉm cười tỏ ngộ
Tâm,
vật, cảnh đều không!
Oâi
hoa, nguồn tiếp lực
Sức
sống đến muôn phần
Hương
hoa, hương giải thoát
Pháp
giới của nguồn chân!
TRỜI
XUÂN
Trời
xuân treo lơ lửng
Aùnh
dạ phía đỉnh đồi
Ló
dần từng bước nhẹ
Tô
thắm một góc trời
Vốn
không từ đâu đến
Lại
cũng chẳng về đâu
Xưa
nay luôn vận chuyển
Rực
rỡ tự thuở nào
Mây
tạnh, trời vằng vặc
Tâm
lặng, gương trí trong
Ví
tâm trời quang ấy
Tâm
không, đuốc tuệ hồng!
ĐÊM
XUÂN
Đêm
xuân trời thanh vắng
Trăng
sáng rọi gần xa
Gió
reo từng khúc nhạc
Cỏ
cây rộn tiếng ca
Trăng
ngâm bài thơ đạo
Gió,
tiếng sáo thanh tao
Cỏ
cây hòa đệm dạo,
Khán
giả: lấp lánh sao.
Đêm
xuân như công án
Khám
phá lại tâm ta
Bừng
ra, tâm rạng sáng
Đêm
xuân, ta biết ta!
ĐỐT
PHÁO
Pháo
xuân vang khắp nẻo
Rộn
rã mấy ngày qua
Bao
túi tiền vơi cạn
Cũng
do tưởng đuổi tà
Tà
ma từ tâm dấy
Nào
phải ở ngoài ta
Xua
maxua tâm vạy
Hết
vạyhết ngụy tà
Pháo
kia dù thần thánh
Cũng
chỉ là âm thanh
Âm
thanh luôn biến động
Đâu
thể rữa cõi lòng
Người
khôn dùng pháo trí
Xua
đuổi bọn não phiền
Chẳng
như kẻ đảo điên
Đốt
pháo đốt tài tiền.
PHÁO
XUÂN
Pháo
xuân vang nổ sớm chiều
Pháo
xuân báo hiệu nguyên tiêu đã về
Pháo
xuân, nét đẹp hương quê
Pháo
xuân điểm ngọc cành lê cành đào
Pháo
xuân kêu thmả niềm đau
Pháo
xuân tự sự biết bao cảnh đời
Pháo
xuân đốt nát tiền vơi
Pháo
xuân bỏ xác tả tơi thân nhà
Pháo
xuân như thức tỉnh ta
Lo
tu khôn kẻo tà ma lộng hành
Pháo
xuân như thúc giục anh
Tài
bồi tâm trí đến thành chân như
Pháo
xuân, pháo chẳng chối từ
Người
tu giải thoát bây chừ là đây
Ai
ơi, xin nhớ điều này:
"Pháo
dù tan nát, tâm ngay dẹp hoài!"
HƯƠNG
XUÂN
Hương
xuân nghi ngút tỏa,
Khói
trầm nhè nhẹ bay
Xông
thơm mùi định tuệ
Kết
mây giới cúng dường
Hương
xuân, hương giác đạo
Chẳng
phải hương cỏ cây
Cúng
hương, cúng giác đạo
Chẳng
phải đốt khói đầy!
XUÂN
SANG
Núi
vắng, đường hiu hắt,
Nắng
rợp ngõ mai vàng,
Hoa
cười chim ríu hót.
Xuân
sang !
XUÂN
SEN
Xuân
về hoa dệt thảm mầu.
Xuân
đi hoa rụng, ve sầu kêu vang.
Đóa
sen thắm đượm chưa tan,
Nhụy
hương thơm ngát ngút ngàn mây xanh.
XUÂN
ĐẾN
Đây
gió mát trăng thanh,
Đây
mai vàng đào tím,
Đây
con én thoi nhanh:
Xuân
đến !
CÀNH
MAI CHỚM NỞ
Chuông
"không" một tiếng ngân vang,
Lời
kinh vô tự ngút ngàn không gian.
Tiệc
thiền ngây ngất chưa tan,
Cành
mai chớm nở hoa vàng báo xuân.
THẤT
LẠC
Tiếc
chi kiếp xuân sang,
Trán
nhăn và tóc bạc.
Tiếc
chi nét thời gian
Thất
lạc !
XUÂN
VỀ
Hoa
cười, chim hót líu lo,
Hạ
oi, thu tạnh, lá khô trĩu cành.
Xuân
về, đời ánh màu xanh,
Ba
ngàn thế giới tử sanh vẫy chào.
MỜ
TỎ
Gió
thổi, trăng bên rèm,
Mây
bay, chim về tổ,
Một
giấc xuân êm đềm,
Mờ
tỏ !
RA
VÀO TỬ SINH
Soi
gương nhận rõ tâm xuân,
Mặt
mày chân thật chưa nhăn nếp nào.
Sắc
không, không sắc là bao,
Chân
tâm tự tại ra vào tử sinh.
ĐỪNG
NGẠI
Mùa
xuân vừa đi qua,
Con
đường xưa còn lại.
Bao
đời ra thây ma,
Đừng
ngại !
TRĂNG
VÀNG PHÂN THÂN
Trăng
thiền lắng đọng sáng trong,
Gió
thiền im dịu giữa dòng tịch quang,
Mây
xuân dìu dặt khoan trang,
Đêm
khuya chiếu rọi, trăng vàng phân thân.
GẶP
NGAY
Xuân
vốn không đi, đến,
Đạo
vốn không vơi đầy.
Lắng
tâm không ghét mến,
Gặp
ngay !
CÂY
ĐÀO TRƯỚC DẬU
Dưới
trăng, xuân đã gọi hè,
Cành
mai vàng ánh, lập lòe đươm bông.
Xuân
đi, hoa chẳng tàn không,
Cây
đào trước dậu ửng hồng lối xưa.