Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

Tưởng Niệm
Hòa Thượng Thích Đức Niệm


...... ... .

 


TƯỞNG NIỆM
HÒA THƯỢNG THÍCH ĐỨC NIỆM

(1937-2003)

P.L.2548-2005

 

----o0o----

 

Tuyển Tập Thơ
của HT Thích Đức Niệm

 

Phật Tại Tâm

 

Bao giờ thấy được tự tâm

Là thấy được Phật nơi lòng chẳng xa

Bằng không kiếp kiếp hằng sa

Trôi lăn sáu nẻo khó ra luân hồi.

Tu là tìm lại bản tâm

Thấy tâm tức Phật chẳng lầm đường tu

Đa văn tài trí lắm mưu

Đắm trong biển thức dễ tu khó thành.

Chừng nào không đắm lợi danh

Là thoát được kiếp chúng sanh luân hồi

Thông minh tài trí hơn người

Kém bồi tâm đức trò chơi ích gì ?

Thế gian mộng huyễn có chi

Đời người chẳng khác đường mây chiều tà

Vô thường khắp nẻo Ta bà

Kiếp người danh lợi chẳng qua bọt bèo.

Khôn thì tìm Phật nương theo

Dại thì đuổi bắt bọt bèo lợi danh

Kiếp người quá đổi mong manh

Sớm nên tỉnh ngộ để thanh tịnh lòng.

 

Kiếp Luân Hồi

Mây bay về đâu sao chẳng nói

Ta hỏi bao lần mây lặng thinh

Có những hoàng hôn mây tạm nghỉ

Phút giây này lại hóa nên hình.

Người sẽ về đâu người chẳng biết

Mặc tình trôi nổi kiếp điêu linh

Trong thoáng thời gian thuở nào đó

Thay hình đổi lớp kiếp chúng sinh.

Nước sông cuồn cuộn về biển cả

Cuốn trôi hoa lá kiếp điêu linh

Phù sa lớp lớp theo dòng nước

Cổ lai nhân loại vẫn vô tình.

Ta hướng thuyền đời về bến giác

Giả từ bao kiếp chốn tử sinh

Kêu gọi hồn ai mau tỉnh dậy

Về đây tắm ánh đạo an lành.

Thân Giả Họp

Thân cát bụi trả về với  cát bụi

Cõi trần gian rong ruỗi để mà chi

Rồi ngày kia ta đâu có còn gì

Khi ta đến với lúc đi nào có khác?

Xa Quê Tôi

Xa quê tôi nhớ chuông chùa

Nhớ lời kinh sáng nhớ mùa đản sanh

Quê tôi gió mát trăng thanh

Chuông chùa hôm sớm dân lành sống vui

Tháng năm vườn ruộng thế thôi

Cuộc đời hưng phế đầy vơi bao lần

Đêm về vui với ánh trăng

Cổ kim thế sự bao lần diễn ra.

Hoàng Hôn

Hoàng hôn lưu lại ánh hồng

Trần gian bao kẻ cõilòng nao nao

Cuộc đời lắm nổi buồn đau

Chuông chùa vơi nhẹ biết bao tâm hồn.

Hoàng hôn tâm dạ bồn chồn

Nhớ quê nhớ nước gợi hồn non sông

Kiếp người bao nổi long đong

Tha hương trọn kiếp trên dòng tử sanh.

Hoàng hôn nhộn nhịp yến oanh

Gọi nhau về tổ trên cành lao xao

Nền trời ẩn hiện ngàn sao

Khắp trong vũ trụ biết bao ngân hà.

Lời Kinh

Ta bà thế giới hằng sa

Chuông chùa cầu nguyện vọng ra ba ngàn

Hồn ai lưu lạc lang thang

Lời kinh cầu nguyện nguyện mang hồn về

An vui dưới bóng Bồ đề

Pháp âm vi diệu tiêu mê ngộ bày

Dứt đường sanh tử từ đây

Thênh thang tự tại mây bay trên trời.

Thời Gian

Xuân về Đông lặn không lời

Để cho xuân trọn nụ cuời muôn hoa

Xuân sang tô điểm Ta bà

Vơi đi kiếp sống trần sa não phiền.

Dec. 6-2000

Đêm nay ngắm trăng sao

Bỗng thấy tự kiếp nào

Tâm ta cùng tâm Phật

Nào có khác gì nhau.

Mà sao ta khổ lụy

Nguyên do bởi vì đâu

Phải chăng khởi vọng niệm

Sáu nẻo đằm chìm sâu.

Giờ đây biết hồi đầu

Tắm mình trong biển pháp

Thắm nhuần vị giải thoát

Rửa sạch ba nghiệp sâu.

Ôi lòng thanh thoát quá

Hòa vũ trụ bao la

Mười phương Phật pháp giới

Hòa điệu với lòng ta.

Người cần ta, ta đến

Người chẳng cần , ta đi

Đến đi như gió thoảng

Lòng chẳng vướng bận gì.

Ưa ghét là gốc não phiền

Dứt ưa tuyệt ghét là duyên Bồ đề

Tham sân là gốc si mê

Tuyệt tham sân dứt sớm về chân tâm.

Tuổi đời chưa bao nhiêu

Mặt hiện nét nhăn nhiều

Trần gian lắm phiền phức

Nên sống đời cao siêu.

Nguyện Cầu

Chấp tay nguyện Phật mười phương

Con nguyền mở rộng tình thương muôn loài

Hôm nay quỳ trước Phật đài

Con nguyền theo gót chân ngài gắng tu

Thế gian mộng huyển chi đâu

Kiếp người tạm bợ có lâu bao giờ

Lợi danh hấp dẫn kẻ khờ

Con đường giác ngộ đón chờ người khôn

Tai ương sanh tử dập dồn

Mà người đời vẫn chưa khôn tỉnh đời

Thế tôn giảng pháp cạn lời

Khô hơi rát miệng người đời vẫn mê

Hơn thua danh lợi khen chê

Ái ân dục lạc chưa hề đủ nơi

Pháp âm truyền giảng đời đời

Thuyền từ Bát nhã vắng người bước lên

Bồ đề tâm nguyện vững bền

Đến ngày đạt đạo ngồi trên sen vàng

Nguyện vào trong cõi thế gian

Dắt người trần thế vượt sang cõi lành.

Chân Tâm Thể Hiện

Hôm nay trời đẹp như mơ

Lòng tôi dào dạc lời thơ đạo thiền

Với tôi thơ chẳng có duyên

Hoát nhiên thể hiện một miền chân tâm

Bản lai sáng ánh trăng rằm

Nơi tôi thể hiện bản tâm muôn đời

Pháp thân thể hiện khắp nơi

Cùng trong vạn loại sáng ngời hào quang

Chẳng còn nhân ngã luận bàn

Tâm tôi tràn ngập hào quang chân thường.

Đến Bồ Đề Đạo Tràng

Nguyền theo gót đức Thích Ca thuở trước

Vượt chướng duyên cất bước đến đạo tràng

Đem tình thương trải rộng khắp nhân gian

Để trần thế huy hoàng thành tịnh độ.

Đường giải thoát ôi thênh thang rộng mở

Ánh đạo vàng muôn thuở hãy còn đây

Hởi người ơi mau tỉnh giấc đắm say

Đấng từ phụ đang đưa tay hướng đạo.

Vui Cảnh Phật Học Viện

Ta về với cảnh chùa đây

Sáng kinh chiều kệ những ngày thản nhiên

Rủ bao thế sự ưu phiền

Trăng thanh gió mát bình yên tâm hồn

Thế nhân hơn thiệt dại khôn

Âu là vọng tưởng sắc không có gì

Lòng ta hòa nhập vô vi

Pháp thân vũ trụ có gì khác đâu

Tâm ta thể nhập đạo mầu

Tánh không Bát nhã từ lâu nơi lòng

Thế nhân dong ruỗi tây đông

Não phiền chồng chất khó mong an lành

Lòng ta trải rộng trời xanh

Đêm về ta ngắm ánh trăng nhiệm mầu

Sự đời rũ sạch từ lâu

An nhiên tự tại tâm làu làu thong

Bình minh rạng rỡ ánh hồng

Lòng ta thể nhập sắc không diệu huyền.

Niệm Phật

Lòng tôi rũ sạch từ lâu

Tâm tâm niệm niệm với câu Di Đà

Tiêu trừ ngiệp chướng hằng sa

Chân tâm thể hiện thoát ra luân hồi.

Hoàng hôn ngã bóng chân trời

Thời gian kiếp sống con người bớt đi

Đời người ngẩm lại được gì

Trắng tay chẳng khác như khi ra đời.

Tình Quê

Ra đi những nhớ cùng thương

Thanh Lương làng nhỏ vấn vương nơi lòng

Trước làng ruộng muối mênh mông

Sau làng sóng vỗ biển đông gió nồm

Dân làng chất phát sớm hôm

Ruộng vườn than củi nông thôn hiền hòa

Trẻ già chẳng biết xa hoa

Ăn no mặc chắc thờ cha mẹ hiền

Lên chùa lạy Phật kết duyên

Chuông ngân hôm sớm như khuyên dân lành

Đêm về dưới ánh trăng thanh

Cùng nhau kể chuyện tâm tình ngày qua

Tình quê chất phát đậm đà

Bên nhau sớm tối chan hòa tình quê

 

Về thăm đất Phật

Tôi chiêm bái Phật tích

Ở xứ Ấn Độ nghèo

Ba ngàn năm thuở trước

Giờ chẳng khác bao nhiêu.

Người xưa vì cứu khổ

Vứt bỏ đời đế vương

Xuất  gia tìm đạo cả

Mang cho đời tình  thương.

Đời thiếu vắng tình thương

Nên tạo khổ vô lường

Dày xéo nhau kiếp sống

Lòng chẳng gợn tiếc thương.

Người đời muốn an vui

Lòng tham sân không nguôi

Nguồn hạnh phúc vắng bóng.

Đời sống thêm thụt lùi.

Bóng từ dung ngời sáng

Pháp âm vẫn còn vang

Ling sơn ngàn thuở trước

Tỏa chiếu ánh đạo vàng.

Trần gian tỉnh giấc mộng

Trở về với  tâm không

Ngập tràn nguồn an lạc

Hạnh phúc chẳng cầu mong.

July 19-99

Kính lạy đức Thế Tôn Từ Phụ

Hôm nay trăng tỏa sáng trần gian

Tâm thức nghìn xưa bỗng rực vàng

Tâm thức mở toang tràn vũ trụ

Trần gian rực sáng ánh hào quang.

Gió quyện hương rừng chuông nhẹ ngân

Suối reo chim hót hiện toàn chân

Vạn vật mang cùng chung bản thể

Đất trời mây nước lộ pháp thân.

Phật tánh hiển bày khắp hàm linh

Hòa khai chim hót rộn trên cành

Nông phu cày ruộng mục đồng hát

Bản thể đạo đồng khắp chúng sanh.

Trầm hương quyện tỏa khắp không gian

Nhịp mỏ lời kinh vượt ba ngàn

Pháp giới mười phương tròn một niệm

Pháp thân bàng bạc cả trần gian.

Hơn sáu mươi năm trong cõi đời

Bôn ba tìm học hỏi khắp nơi

Đông tây kim cổ văn thơ triết

Bằng cấp thấp cao cũng một thời.

Cuối cùng tất cả chỉ là phù du

Hạnh phúc muôn đời chỉ có tu

Hỷ xả vị tha đường giải thoát

Thuyền từ bát nhã kẻ chân tu.

Chiêm Bái Linh Thứu Sơn

Vượt không gian ngàn trùng về Linh Thứu

Trời bình minh thanh thản bóng sương mờ

Từng bước đi theo nhịp thở trong mơ

Linh Sơn hội đang chờ người tâm chí.

Linh Thứu đảnh ngàn năm vẫn như thị

Bóng từ dung dĩ vãng vẫn còn đây

Khắp không gian hoa trời thoảng nhẹ bay

Pháp vi diệu vẫn ngày ngày bất tận.

Thoảng hương đưa tiếng pháp âm đồng vọng

Lớp lớp người con Phật vịng Thứu sơn

Khắp không gian pháp hội hiện chập chờn

Mây ngũ sắc quyện ngàn muôn thánh chúng.

Linh Thứu đảnh Phật nêu hoa hàm tiếu

Ca Diếp cười đại chúng vẫn ngác ngơ

Lời vô ngôn muôn thuở chẳng phai mờ

Ngát hương tuệ đạo thiền ngày rạng tỏ.

Linh Thứu đó pháp âm còn vang rõ

Đức từ tôn ngự tọa giảng pháp mầu

Pháp hội Linh Sơn nào khác xưa đâu

Nhiệm mầu quá lòng cảm sâu ngây ngất.

Chiêm Bái Câu Thi Na

Câu Thi Na vào một chiều lá đổ

Rừng Ta La song thọ thoảng u buồn

Phật Niết Bàn muôn vạn chúng lệ tuôn

Tịch tỉnh quá khơi nguồn tâm xúc động.

Trời Đế Thích chẳng màng ngôi Thiên đế

Nhạc thiên đình thường lệ bặt âm thanh

Khắp trần gian như rơi cảnh tối tăm

Thôi khổ lắm kẻ lầm đường ai cứu.

Chính nơi đây vào một chiều gió lộng

Ca Diếp cầu được thấy bóng từ dung

Bỗng kim quan hiển lộ đôi bàn chân

Chúng xụp lạy tâm thần đầy thổn thức.

Đức Đạo sư từ hòa lời khuyên nhủ

Trần gian này huyển mộng khổ làm gì

Pháp ta truyền các con gắng nhớ ghi

Tinh tiến mãi đi trọn đường an lạc.

Giờ trà tỳ lửa thiêng cháy phừng phực

Kim thân thành xá lợi chiếu mười phương

Khắp trời người rơi lệ nỗi buồn thương

Đức từ phụ dẫn đường nay khuất bóng.

Nơi trà tỳ bỗng hào quang rực sáng

Từ mười phương Phật Bồ tát giáng lâm

Đồng vang lên pháp vị diệu thanh âm

Hoa trời rãi thành tâm dâng cúng Phật.

Đời huyển mộng khác chi bọt biển song

Cái hình hài tứ đại giả họp nên

Khắp thế gian vạn vật có chi bền

Người trần thế vô minh tạo lắm nghiệp.

Đức Thế Tôn đem hết lòng tha thiết

Ngài giảng truyền diệu pháp mở tuệ tâm

Khiến chúng sanh giác ngộ thoát mê lầm

Đồng thể nhập Bồ đề vô thượng giác.

 

Nhổ răng

 Răng ơi! Ta chào mi

Đến lúc ngươi biệt ly

Làm ta đau nhứt quá

Chẳng còn tiếc nuối gì.

Ngươi còn ở với ta

Là hàm răng ngọc ngà

Người đời thường khen ngắm

Rồi cũng phải liệng xa.

Thân người nào khác thế

Tàn tạ theo thời gian

Dù trao chốt đến mấy

Rồi cũng phải suy tàn.

Thế sự vô thường đó

Cổ kim có khác gì

Thương người đời say đắm

Rốt cuộc rồi còn chi.

Kiếp Người

Mùa an cư Kỷ mão 99

Ta đến đây hai bàn tay trắng

Mang tiếng khóc cao ngất chào đời

Rồi ngày tháng được ru trong nôi

Lớn khôn trong đôi tay của mẹ.

Rồi cuộc đời dạy ta khôn dại

Theo tháng năm ta mãi bôn ba

Chẳng mấy khi thực sống với ta

Vôthường đến vẫn còn chưa ngộ !

Trên biển đời thuyền từ cứu độ

Thuyền đầy trăng bến đổ vắng người

Pháp âm còn vang vọng khắp nơi

Đường giải thoát vắng người cất bước.

Đức Từ tôn dẫn đường phía trước

Theo gót Ngài chẳng được mấy người

Chúng sanh mê dục lạc cõi đời

Chẳng tâm chí tìm  nơi giải thoát.

Hởi người ơi hướng về bến  giác

Lìa sông mê thoát kiếp luân hồi

Thoát ly dòng sanh tử nổi trôi

Hòa bản thể muôn đời an lạc.

 

Thấy bản tâm

Suốt mấy mươi năm nghiên cứu kinh

Giờ đây suốt thấy bản tâm linh

Thì ra chẳng phải chuyện nghiên cứu

Mà phải dụng công quán tâm mình.

Xuân Kỷ Mão 1999

Hai mươi năm tôi đến Hoa Kỳ

Vui buồn ngọt đắng chẳng thiếu chi

Tình đời đen trắng đà thấu rõ

Còn mất giờ đây chẳng tiếc gì.

Xuân đến làm chi những nhớ thương

Nhớ con đường nhỏ nhớ quê hương

Nhớ chuông chùa cũ ngân hôm sớm

Sáng tối bà con vui ruộng vườn.

Xuân đến làm tôi nhớ thuở nào

Cái thời làm điệu ở chùa xưa

Vườn rau  tưới nước vui đồng ruộng

Sáng tối kệ kinh vui biết bao.

Rồi có mùa xuân bom đạn rơi

Thị thành làng mạc phơi xác người

Dân lành ngơ ngác mùa xuân ấy

Khói lửa đạn bôm chôn tiếng cười.

Ta Về

Ta về miền thôn dả

Tháng ngày vui trăng sao

Mặc người đời vội vả

Ta thong dong biết bao.

Ta rõ đời huyển mộng

Không dại khờ bôn ba

Đem thời gian kiếp sống

Hòa vũ trụ bao la.

Ta nhìn tuyết nhẹ bay

Hoa trắng đầy cành cây

Tuyết sao tinh khiết quá

Trần gian uế thế này.

Phật xuất trần trọn kiếp

Trải phép mầu vạn thiên

Mà chúng sanh sáu nẽo

Vẫn đắm chìm triền miên.

Thôi người ơi đừng tiếc

Tất cả chỉ não phiền

Lòng ta đã buông xả

Dứt sạch mọi trần duyên.

Phật Đản

Thương chúng sanh Phật đà xuất thế

Cõi trần gian mộng huyển não phiền

Mà chúng sanh say đắm triền miên

Pháp vi diệu giảng truyền chẳng dứt.

Biển trần thế thuyền từ qua lại

Đức tù bi đang đẩy mái chèo

Thuyền đầy trăng vắng bóng người theo

Mời gọi mãi cạn hơi khô tiếng.

Phật Bồ tát đời đời đại nguyện

Cõi trần ai truyền dạy pháp mầu

Chúng sanh nghiệp lụy kiếp dày sâu

Thưa thớt kẻ hồi đầu bến giác.

Đức từ bi nặng lòng chua xót

Hóa thân như tuyết bốn phương trời

Độ muôn loài ba cõi khắp nơi

Đường giải thoát muôn đời khai mở.

Đường giải thoát thênh thang rộng mở

Đấng  từ bi trãi rộng đôi tay

Hởi người ơi! Tỉnh giấc đắm say

Khắp ba cõi mừng ngày Phật đản.

 Lòng Mẹ

Mẹ già nuôi cả đàn con

Hai sương một nắng hao mòn tấm thân

Cơm ngon mẹ nhịn con ăn

Áo bông mẹ vá để thân con lành

Bây giờ con đã thành danh

Để cho cha mẹ năm canh mỏi mõi mòn.

Một đời mẹ trọn cho con

Áo cơm vật lạ có còn thiếu chi

Giờ đây mẹ có còn gì

Lưng còm tóc bạc nhiều khi khóc ròng.

Con ơi những ngóng cùng trông

Héo hon mẹ đợi mẹ trông tin lành

Nhiều đêm thức suốt năm canh

Cầu trời khấn Phật con mình bình yên.

Cảm Niệm Phật Đản Mậu Dần 98

Hôm nay trong ánh bình minh

Hào quang rạng chiếu chúng sinh vui mừng

Thế Tôn xuất hiện cõi trần

Hân hoan đến mấy tầng không nhạc trời

Hoa Đàm rộn nở nụ cười

Trần gian chào đón một người siêu nhân

Không gian rực sáng vầng trăng

Trần gian pháp vũ khiến đời thăng hoa

Bốn phương nhân loại âu ca

Từ bi hỷ xả chan hòa nguồn vui.

Sực Tỉnh

Đêm nay mơ trăng sao

Lòng ta nhớ thuở nào

Niệm vô minh vừa khởi

Rồi lụy kiếp lao đao

Suốt ba cõi sáu đường

Thăng trầm lắm tang thương

Một bình minh rực sáng

Bóng từ dung soi đường

Từ đấy bớt đau thương

Ta cất bước lên đường

Trong hào quang mát dịu

An lạc đạo tình  thương.

Pháp âm màu vi diệu

Hồn thoát tục cao siêu

Mười phương Phật Bồ tát

Hiện trước mắt thật nhiều.

Chùa Tôi

Trầm lặng chùa quê cảnh đơn sơ

Chuông ngân vang vọng trong sương mờ

Cọi người lữ thứ chân dừng bước

Lời kinh cầu nguyện tỉnh giấc mơ.

Sáng sáng đàn chim rộn líu lo

Chào nhau tạm biệt kiếm ngày no

Hoàng hôn hội ngộ chim mừng hót

Ngày đã qua rồi trút âu lo.

Vườn chùa hoa trái nở quanh năm

Dưới bóng tùng xanh thảnh thơi nằm

Ngắm cảnh đất trời, nhìn tự tánh

Trăng xuyên kẻ lá, một trời tâm.

Ta  sống hồn nhiên trong cảnh tỉnh

Sớm hôm kinh kệ mái hiên chùa

Chuông ngân mỏ nhịp lòng thanh thoát

Chẳng bận trần duyên chuyện hơn thua.

Cảnh thiền thanh tịnh suốt tháng năm

Thế sự vần xoay nỗi thăng trầm

Bặc dứt duyên trần, trong cảnh tỉnh

Lòng ta rỗng tuếch, ngộ chân tâm.

 

Xuân Di Lặc

 

Xuân đến làm tôi thêm bạc đầu

Khiến người vong quốc nặng lòng đau

Thế gian bày tiệc vui chè chén

Trầm lặng thiền môn tôi nguyện cầu.

Cầu cho đất nước thái bình

Cơm no áo ấm dân lành bớt than

Trẻ già một dạ hân hoan

Trong nhà ngoài ngỏ tiếng vang hát cười .

Xuân đến thành tâm chúc mọi người

Bình an gia đạo trọn xuân tươi

Vui xuân Di Lặc tròn năm tháng

Tràn ngập lòng xuân khắp mọi người.

Xuân đến mà lòng chẳng thấy vui

Áo mới người đi nói nói cười

Thoáng hiện đâu đây lời than khổ

Cửa thiền đường vẫn trọn xuân tươi.

 

Cảm tác

 Một sáng bình minh tôi đứng trông

Đất trời cao rộng thật mênh mông

Xa xa núi biếc im không nói

Ngây ngất niềm vui ngập cả lòng.

Trời đất ngàn xưa vẫn như nay

Không tăng không giảm chẳng vơi đầy

Bản lai các pháp thường tịch diệt

Trăng sáng vườn tâm tự xưa nay.

Ta đang ngây ngất giữa không gian

Thế sự thịnh suy ta chẳng màng

Tâm trí thảnh thơi đầy an lạc

Thong dong ta tắm ánh đạo vàng.

Trời đất còn, không, chẳng bận tâm

Thịnh suy đắc thất chẳng còn lầm

Thế sự rộn ràng mặc thế sự

Phật quang sáng tỏ tự chân tâm.

Ai bảo rằng ta chẳng nhớ thương

Nhớ dân nhớ nước nhớ quê hương

Tâm thành dâng trọn lời khấn nguyện

Dân Việt an vui với ruộng vườn.

Vô tâm chẳng bận sự đời

Vườn chùa thanh thản dạo chơi một mình

Lá hoa chim hót ta nhìn

Muôn loài đồng thể hữu tình với ta

Thong dong trong cõi ta bà

Trần duyên rũ sạch từ xa xưa rồi.

May 7-97

Kính lạy đức Thế Tôn Từ Phụ

Hôm nay sắp đến mùa Phật đản, lòng cảm thấy thanh thản an lành:

Mặc cho thế sự lao xao

Ta thong dong giữa ba đào cuồng phong

Thế nhân chìm nổi bao lần

Giai do tham vọng trôi lăn luân hồi

Mây bay lãng đãng ngang trời

Lòng ta tĩnh lặng sáng ngời trăng thu

Chân như hiển hiện đỉnh đầu

Chân tâm thường tại chẳng đi đâu tìm

Tâm là vạn vật khởi duyên

Chân tâm thanh tịnh đa đoan sạch trần.

Mùa An Cư Đinh Sửu 1997

Suốt mấy mươi năm trong cõi đời

Đọc kinh, tìm sách, học khắp nơi

Cấp bằng cao thấp không chi thiếu

Xét lại cho cùng chỉ trò chơi!

Trăng Với Ta

Nhìn trăng sáng lòng ta lâng lâng nhẹ

Cảm thấy mình đồng thể với trăng sao

Tâm tư ta trải rộng biết là bao

Vũ trụ với ta hòa đồng một thể

Nhân ngã thánh phàm cùng trong tâm biển

Giây phút nầy vũ trụ cũng là ta.


Xuân lại về

 

Xuân về lòng những xót thương

Thiên tai, nhân họa, vô lường khổ dân

Cúi đầu khấn nguyện thánh thần

Hộ trì dân Việt Lý Trần ngày xưa.

Xuân đến lòng  tôi thêm não nề

Tuyết rơi hoa rụng gợi tình quê

Nước non chìm đắm trong đau khổ

Cơ cực dân lành khắp thôn quê.

Bao giờ mới dứt việc trần duyên

Xuân đến, lời khuyên  gởi bạn hiền

Thế sự miên man dòng thác lũ

Cửa thiền, kinh kệ dứt ưu phiền

Trăng sáng vườn tâm tự bản lai

Phật ta vốn một chẳng phải hai

Luân lưu vạn nẽo vì bất giác

Huỳnh hoa bừng nở,huệ tâm khai.

Trăng sáng trần gian sáng tự tâm

Nhận ra mình mới biết mê lầm

Nổi trôi sáu nẻo chưa từng nghĩ

Thân huyển, tâm phàm được mấy năm.

Ngày nay đầu đã tuyết băng

Huyển thân tứ đại già lần chẳng hay

Kiếp người nghiêng bóng về tây

Công hầu khanh tướng cũng ngày tàn phai

Sắc thân kiều diễm đâu hoài

Cái thân bất tịnh có gì hoài công

Hoàng hôn xuống tận chân trời

Xa xa đồng vọng những lời  thở than

Kiếp người theo bóng thời gian

Chúng sanh vô định lang thang luân hồi

Sáu đường ba nẻo nổi trôi

Sắc tình danh lợi cuốn lôi kiếp người

Sầu thương lấp cả tiếng cười

Hỏi ai đã tỉnh những lời Phật xưa?

 

Mùa Phật Đản

 

Sáng nay trời mát lắm ai ơi!

Mát cả thân tâm, mát cõi đời

Thế sự vô thường ta chẳng vướng

Cõi lòng phơi phới nụ cười tươi.

Trời xuân rạng rỡ ánh bình minh

Vạn vật cười vui như biểu tình

Ai bảo muôn loài không bản thể

Ngộ vui Phật tánh, mê phàm tình.

Thế sự vô thường có chi đâu

Mà sao nhân loại tranh dành nhau

Ta đến cõi đời như quán trọ

Đến đi tự tại chẳng truy cầu.

Ánh vàng rạng chiếu khắp muôn phương

Vạn loại mừng vui đã thấy đường

Vạn loại từ đây về định hướng

Não phiền , khiếp sợ chẳng còn vương.


Thao thức

 

Có bao giờ tôi tự hỏi tôi

Để nhìn thế sự thật tuyệt vời

Tôi cùng vạn vật đều thanh thản

Buồn lòng bởi kiếp chấp đó thôi.

Có bao giờ ta tự vấn ta

Thế sự thăng trầm bởi tâm ra

Mê tâm ái chấp sanh phiền lụy

Buông thả lòng vui cảnh bao la.

Ta đến rồi đi trong cõi trần

Mây bay gió thoảng chẳng băng khoăn

Trăng sáng khắp cùng càn khôn đấy

Đi đến tam thiên đã mấy lần.

Tôi biết tôi chẳng thật tôi đâu

Mà sao thao thức những đêm thâu

Phải chăng chưa trọn lòng buông xả

Hành đạo đến nay đã bạc đầu.

Sáu mươi năm trong cõi Ta bà

Ấu thời đã quyết chí xuất gia

Bốn phương cầu đạo không thừa thiếu

Đỉnh núi Linh Sơn trăng sáng lòa.



Làng tôi

Thanh Lương đó , có ai về quê cũ?

Xin nhắn lời thăm hỏi xóm làng tôi

Mấy mươi năm rảo bước trên đường đời

Đầu đã bạc,lòng nhớ ơn quê mẹ

Gió đồng ruộng hòa sóng biển vỗ nhẹ

Dân làng tôi vui vẻ sống hiền hòa

Tiếng chuông chùa hôm sớm vẫn ngân nga

Lời cầu nguyện lan xa trong vô tận

Ngôi chùa cổ vẫn hiền lành trầm lặng

Dân làng tôi đồng ánh với tháng năm.

 

Cõi Lòng Thênh Thang

Ngoài vườn đàn sóc nhảy

Trên cành chim hót bay

Hoa vườn tươi thắm nở

Cực Lạc chính là đây.

Lòng ta nhẹ thênh thang

Tự tại giữa thề gian

Thịnh suy nào vướng bận

Thảnh thơi cảnh niết bàn.

Ai bảo đời khổ lụy

Ai bào thế nhân suy

Vô minh tích lủy cả

Cuộc đời vướng lâm nguy.

Kẻ dại cảnh thiền môn

Người khôn chốn đô hội

Dại buông xả chẳng buồn lặn lội

Khôn kiếm tìm mõi óc mệt tim

Ta vui trong cảnh thiền viên

Phong linh đua gió, hương thiền nhẹ bay

Lòng ta bát ngát trời Tây

Thân không vướn bận cả ngày lẫn đêm.

Nov. 9-95

Trăng Bản Thể

Khuya nay tôi nhìn trăng

Lòng lắng động băn khoăn

Tâm chan hòa vũ trụ

Không giống như mọi lần.

Trăng khuya rằm tháng chin

Tịnh sáng khắp mười phương

Vạn vật trong tịch tỉnh

Không bóng hình vấn vương.

Đêm nay trăng sáng quá

Lòng tôi ôi bao la

Đã từ vô chung thỉ

Nay chợt thấy cái ta.

Ôi ! Trăng tròn tâm sáng

Lòng bát ngát vô ưu

Hồi quang ngàn vạn kỷ

Bỗng chốc thoát ngục tù.

Vũ trụ tràn sáng trăng

Ta đã ngắm bao lần

Bừng lên tâm bản thể

Bặt mây ngàn băn khoăn.

 

Đời là huyễn mộng

 

Ta đã biết cuộc đời là mộng huyễn

Là ái ân danh lợi dệt thành

Là thị phi dục lạc đua tranh

Ta cầu đạo thuở đầu xanh lòng trong trắng

Với tình đời ta chưa hề vướng bận

Cũng chưa từng lặn hụp chốn phồn hoa

Thuở thiếu thời đã quyết chí xuất gia

Theo hạnh Phật  sống đời vị tha giải thoát

Danh lợi ái tình thảy là rơm rác

Kiếp người một thoáng trôi qua

Nay nhìn lại hình sắc đã yếu già

Còn đâu nữa những ngày qua đầy hương sắc

Ôi! Kiếp người chỉ dài trong gang tất

Quỷ vô thường đến bắt chẳng hẹn thời

Người trần thế mãi mê muội ăn chơi

Vũng dục vọng mãi lội bơi chìm đắm

Thấy người đời ta âm thầm thương cảm

Nguyện gắng tu để cứu vớt trầm luân

Để cho đời vơi nhẹ nỗi gian truant

Chèo thuyền Bát Nhã đầy trăng sáng ngời

Vớt người chìm đắm chơi vơi

Cùng về bến giác thảnh thơi an nhàn.

 

Ôi thế gian

Thế nhơn lắm rộn rang

Lòng người lắm hoang mang

Ánh từ bi xuất hiện

Đem cho đời bình an

Đêm dài đầy tăm tối

Bao kiếp người lạc lối

Đạo pháp truyền hải đăng

Hởi người ơi hướng tới

Ôi luyến tiếc làm chi

Thế gian có ra gì

Ái ân danh lợi huyễn

Đường giải thoát ta đi

Sắc không trong cõi mộng

Thong dong chẳng bận lòng

Đến đi như gió thoảng

Trăng sáng trời mênh mông.

 

Cõi trần thế

 

Cõi trần thế, đến đâu rồi cũng thế

Cũng con người,cũng đất đá gồ ghề

Cũng ái ân danh lợi đủ trăm bề

Cười đắc thắng, não nề khi thua thất

Phủ phàng thay khi cảnh tử biệt sanh ly

Cái xuân xanh lặng lẽ ra đi

Đông giá buốt tàn phai rình rập đến.

 

Hướng Vọng Quê Hương

Ước ao về lại quê hương

Cho lòng đỡ xót, cho tâm đỡ sầu

Tháng năm trằn trọc đêm thâu

Quê hương mờ mịt , còn đâu những ngày

Thôi ta tỉnh giấc từ đây

Quê hương ta ước trời Tây kia mà

Trời Tây đức Phật Di Đà

Tháng năm đoài đoạn chờ ta hướng về

Nguyện cho nhân loại đang mê

Cùng ta chánh niệm hướng về Tây phương

Ta nguyền trở lại mở đường

Để cho nhân thế bớt vương vấn đời

Sống trong ánh đạo sáng ngời

Thánh hiền Bồ Tát là người bạn tu

Pháp âm đức Phật Di Đà

Tâm thanh cảnh tịnh chan hòa hào quang

 

Tâm sự

Chicago đó có ai về Quang Minh tự?

Cho xin nhắn lời tâm sự ta đây

Ta chỉ là những áng mây bay

Dừng chân lại trong những ngày hoằng pháp

Ta đến đi như gió thoảng cành trúc

Như nước hồ chẳng lưu bóng nhạn qua

Khắp bốn phương trời nhơn loại chờ ta

Đem chánh pháp vị tha khắp mọi ngả

Trưởng tữ Như Lai sứ mạng cao cả

Thức tỉnh quần sanh khắp cõi Ta Bà

Tam giới luân hồi nhà lửa sớm ra

Kìa cõi tịnh đầy hương hoa giải thoát

Hỡi người ơi! Ánh đạo vàng bát ngát

Bóng từ dung thuyền Bát Nhã chờ kia.

 

Trên Đường Hoằng Pháp

Trên đường hoằng pháp lắm chông gai

Chướng cảnh nghịch duyên mấy chẳng nài

Trót nguyện dâng đời cho đạo pháp

Chung lòng cùng nguyện chẳng mấy ai

Đã nguyện làm trưởng tử Như Lai

Khốn nguy gian khổ chẳng thở dài

Nhớ xưa Phật dạy Pháp nhẫn nhục

Mang đạo hoằng truyền chốn trần ai.

Đã nguyện làm sứ giả Như Lai

Bốn phương hoằng pháp suốt hôm mai

Lòng thành dâng trọn về đức Phật

Ánh đạo từ bi khắp muôn loài

Đã nguyện làm tăng sĩ bốn phương

Mang đạo từ bi khắp nẻo đường

Thế nhân trầm thống ta còn nguyện

Pháp nhiệm mầu xoa dịu vết thương.

 

Hoằng Pháp Trong Băng Tuyết

Không gian hoa tuyết nhẹ bay

Bóng người Tăng sĩ về đây đón mừng

Người về gây lại mùa xuân

Pháp âm vang vọng tưởng chừng thời xưa

Xa gần mầu nhiệm pháp mưa

Niềm vui pháp hội cũng vừa khai đoan

Tuyết rơi khắp mọi nẻo đường

Cành cây hoa tuyết đón mừng người xưa.

 

 

---o0o---


 Mục lục Kỷ Yếu

---o0o---
Vi tính: Kim Thư; Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-09-2006

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Nhân Vật Phật Giáo VN

Đầu trang

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com