
TU...
Điều
Ngự Tử TÍN NGHĨA
Vừa rồi, chúng tôi đọc một
bài viết có chữ
Nếu
của Đại lão Hòa thượng Thích Trí Chơn, đương kim Chủ tịch Hội Đồng Điều
Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ ở báo Chánh Pháp số
09, tháng 01 năm 2010. Bài viết của Ngài nêu lên nhiều điểm thực tế cho
sự tu hành. Chúng tôi thấy hay và dễ dàng áp dụng cho mình nhưng cũng có
thể áp dụng cho mọi người, đặc biệt là cho những ai muốn tu và thật sự
tu, dù là xuất gia hay tại gia. Ngài đưa lên mấy chữ
Nếu
rất chí lý ; chẳng hạn
như :
. .
. “Nếu
phỏng chúng ta nói đó là điều có thể thực hiện, chắc có nhiều kẻ không
khỏi la lên bảo :
“Làm sao có thể thực hiện được ?”
Nếu các Phật tử cũng như mọi tín đồ Thiên chúa đều thực hành đúng những
giới cấm của đức Phật và những điều răn của Chúa thì thế giới này có thể
thay đổi được không ? Mọi vấn đề quan yếu đều do ở nơi chữ Nếu bé nhỏ
này.”.
. .
. . .
“Nếu
tất cả mọi người đều giữ giới không sát sanh thì ai dám bảo rằng cục
diện thế giới đen tối này không thể thay đổi được ? Nhưng thử hỏi có
mấy người tin chắc rằng họ có thể giữ đúng được điều răn
“Không giết hại”
đó ? Mặc dù rất ít, nhưng chúng ta cũng có một tia nhỏ hy vọng, một
điểm sáng mờ giữa nền trời đen thất vọng, bởi lẽ lần đầu tiên trong lịch
sử hiểu biết của nhân loại, con người đã ý thức được rằng chiến tranh
bao giờ cũng gây nên chiến tranh và người chiến thắng cũng như kẻ chiến
bại thảy đều đau khổ như nhau.
”. . .
Trong kinh pháp
thường được nhắc nhở rằng:
*-.
Nếu tất cả mọi người đều chỉ giữ một giới
“Không sát sanh”
không thôi, thì thế giới này sẽ không có chiến tranh. và,
*-.
Nếu mọi người
chỉ giữ
giới
“không trộm cắp”
thì thế giới này sẽ không có lao tù.
Rồi tôi đọc trên
Diễn Đàn mục bàn luận về tin tức Thể thao ngày 08-01-2010, đặc biệt là
môn Football, có đoạn vừa buồn cho ông
(Jim Zorn)
bầu
(head Coach)
của đội Football Washington Redskins như sau:
". . . Khi mà đội bóng không thành công như ý dân muốn thì ông bầu là
người phải ra đi trước, vì ai cũng biết
“ý dân là ý trời”
mà ! Nhưng có điều bị mời đến Văn Phòng lúc 2:15am thì thật là quá đáng
và chính thức bị đuổi lúc 4 giờ sáng thì thật lá ác tâm ác đức ! Còn
nữa, khi ra về có cả Nhân Viên An Ninh kè kè bên hông để gọi là
“Tháp Tùng”
nữa chứ! Làm gì thì làm, chờ cho người ta tròn giấc ngũ rồi mới giải
quyết. Đó là chuyện
của ông bầu Jim Zorn, head coach của đội Washington Redskins ! Đúng như
người ta thường nói:
“Thương thì quả
Ấu cũng tròn, Ghét thì trái Bồ hòn cũng méo”.
Sau vài tiếng đồng hồ
cho ông Jim Jorn nghĩ việc thì ông chủ của đội Washington Redskins là
Daniel Snyder liền rước ông Mike Shanahan bằng chiếc phản lực cơ
Redskins One. Ông chủ của đội Washington Redskins và ông Mike Shanahani
là bạn thân với nhau từ những năm cuối của thập niên 1990. Chiều thứ Ba
vừa qua ông Mike Shanahan đã được ông Daniel Snyder ký cho một hợp đồng
5 năm, trung bình mỗi năm 7 triệu Mỹ kim.”.
(hết trích)
Sau khi đọc hai bài vừa
đoản văn và tin tức, chúng tôi suy nghĩ và viết lên bài nầy với một chữ
TU.
Tức là chỉ có Tu mà thôi.
Trong bài
“Nếu”
đã nêu rõ ràng thế nào là hòa bình, thế nào là chiến tranh. Cả hai không
phải từ bên ngoài đem vào cho mình ; mà chỉ tự mình thực hiện mới có
được. Tất cả ai ai cũng thấy: Đạo Phật muốn được an lạc thì phải thực
hành, chứ không phải là nói nhiều, nói hay.
Bản tin thể thao trên đây,
sở dĩ có chuyện vui buồn là do ở nơi cái lợi. Vui như ông Coach Mike
Chanahan đến với đội Washington Redskins ; vừa làm lớn vừa lợi nhuận
mỗi năm 7 triệu Mỹ kim. Buồn như cựu coach Jim Jorn của đội Washington
Redslins là không còn lợi nhuận như hằng năm và không còn đồng đội dưới
quyền để nghe lệnh, trên sân cũng chẳng còn hình bóng của ông ta.
Đó chuyện đời thường. Còn
chuyện tu tập cho hàng con Phật dù xuất gia hay tại gia thì sao ?
*.-
Hàng
xuất gia : Một
khi phát tâm, bước chân vào chùa, quỳ trước bổn sư để được thế phát quy
y xuất gia học đạo, đọc lên lời phát nguyện:
“Hủy hình thú chi tiết,
Cắt ái từ sở thân,
Xuất gia hành Thánh đạo,
Thệ độ nhất thế nhân.”
Nghĩa là :
Bỏ thân hình đẹp không
tiếc,
Bỏ ân ái, từ cả người
thân,
Xuất gia phụng hành
đạo Thánh,
Nguyện độ hết thảy mọi
người.
Cái thân mà người đời rất
quý trọng, cho là đẹp đẽ, cần phải trau chuốt, nâng niu tột cùng; nhưng
đối với hàng xuất gia trong nhà Phật lại xem nhẹ nó, chỉ giữ gìn nó sao
tương
đối sạch sẽ, không đau ốm là đủ để tu tập vào con đường Giác ngộ.
Nếu là đồng niên, thì chính ngay cha mẹ, anh em cũng xa lìa và nương
theo như đức Phật và chư Tổ, dõng mãnh tiến bước vào đường đạo ; nếu có
gia đình, cũng xin xả bỏ vợ hay chồng và con cái ở lại, lên đường học
đạo giải thoát. Vì chí hướng của người xuất gia là thượng cầu hạ hóa.
Cho nên câu cuối của bài kệ, khi quỳ trước Phật, trước Đại chúng và nhất
là trước Bổn sư, đọc lớn :
Thệ độ nhất thế nhân,
là vậy đó. Khi một vị được gọi là Trưởng tử của Như lai, dù là Đại đức,
Thượng tọa hay Hòa thượng, bước lên bục giảng pháp cho quần chúng, lúc
nào cũng khuyến tấn rằng chúng ta phải đoàn kết, phải hỷ xả, xem công
danh phú quý như đôi dép bỏ. Chúng ta phải học và thực hành cho bằng
được Mười Điều Tâm Niệm như sau:
1.- Nghĩ đến thân thể
thì cầu không tật bệnh, vì không tật bệnh thì tham dục dễ sanh.
2.- Ở đời đừng cầu không
khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
3.- Cứu xét tâm tánh
đừng cầu khôntg khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở cầu không thấu triệt.
4.- Sự nghiệp đừng mong
không bị chông gai, vì không chông gai thì chí nguyện không kiên cường.
5.- Làm việc đừng mong
dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thường kiêu ngạo.
6.- Giao tiếp đừng mong
lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7.- Với người thì đừng
mong tất cả đều thuận chìu theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì
lòng tất tự kiêu.
8.- Thi ân đừng cầu đền
đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý mưu đồ.
9.- Thấy lợi đừng nhúng
tay vào, vì nhúng tay vào thì hắc ám tâm trí.
10.- Oan ức không cầu
biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà trả thù thì oán đối kéo
dài.
(Luận Bảo Vương
Tam Muội).
Bởi vậy Đức Phật dạy :
*.-
Lấy bệnh khổ làm thuốc than.
*.-
Lấy hoạn nạn làm giải
thoát,
*.-
Lấy khúc mắc làm thú vị,
*.-
Lấy ma quân làm đạo bạn,
*.-
Lấy khó khăn làm thích thú,
*.-
Lấy kẻ tệ bạc làm người giúp đỡ,
*.-
Lấy người chống đối làm nơi
giao du,
*.-
Coi thi ân như đôi dép bỏ,
*.-
Lấy sự xả lợi làm vinh hoa,
*.-
Lấy oan ức làm cửa
ngõ đạo hạnh.
Theo đây, chúng ta thấy gì
?
Với những lời dạy được rút
ra từ trong Phật pháp, chúng ta làm được và đúng những phần nào? Hay,
chưa có danh thì chạy quanh chạy quất, cậy nhờ người đủ thứ; thậm chí
kiếm tiền để lo lót cho có danh, có chức. Chưa có bằng cấp thì chạy cho
có, chưa có giải này, giải nọ thì mong cầu cho được. Từ đó đã đánh mất
đi cái tâm thanh tịnh và chí nguyện lúc ban đầu quỳ trước Tam Bảo để
phát nguyện. Vì tranh đua, tìm cầu chưa được nên dùng những giả tâm đốn
mạt để vu khống cho người khác thậm chí không còn tâm từ bi, không còn
lương tri của mình khi phát ra những lời mà người thế tục cũng không
dùng tới.
Thử hỏi khuyên quần chúng
từ bi, đoàn kết thì
kiểm soát lại bản tâm mình đã thật sự đoàn kết, đã có từ bi chưa
?
Muốn cầu hòa bình, muốn
được thiên hạ cho mình giải hòa bình, thì đối với đồng sự, đối với đồng
liêu và nhất là đối với thuộc cấp mình đã hoà bình với họ chưa ?
Đức Phật thường dạy :
"Lấy ân trả oán,
thì oán kia tiêu diệt ; lấy từ bi để diệt hận thù" ;
nhưng thật sự mình lấy ân hay là tạo ra oán đây ?
Thân mang pháp phục của
Phật, tâm chạy rông ngoài thế tục để nghe ngóng, đào bới, không có tạo
cho có để trù dập cho bằng được theo với cái tâm hoen ố, thiếu đạo đức
của mình. Thấy ai gần hơn mình hoặc bằng mình là không thể chịu được,
tâm súc sanh bắt đầu bộc phát mạnh mẽ. Thấy người ta làm được, mình
không làm được hoặc không chịu làm, thì đâm ra ganh tỵ; thấy chùa khác
Phật tử đông đúc đến nghe pháp, vì vị Trú trì biết cách hoằng pháp, sợ
chùa mình bị lung lay, sợ Phật tử đến đó nghe pháp thì tìm cách ngăn
chận hoặc tạo một tin không mấy tốt đẹp để vu khống. Đó là cái
“dở”,
thế mà cứ cất giữ mãi để
làm của riêng, để xài một cách phi Phật pháp.
Vậy thì, cả đời hành xử
như thế, cuối cùng được cái gì khi tấm thân cát bụi này tan vỡ ? Đó là
câu hỏi lớn cho người con Phật, người học Phật và người sống cuộc sống
hiền lương.
Ý nghĩ của bài còn dài và
dài lắm, nhưng khổ báo có hạn, chúng tôi tạm kết thúc ngang đây với bài
thơ mộc mạc mà chúng tôi đã trình làng từ lâu.
Thơ rằng
:
TU
Tu là tu,
Là phát tâm
hướng Phật,
Là phát tâm
hướng đến cả muôn loài,
Là phát tâm trì
niệm suốt cuộc đời,
Là phát nguyện
cho một ngày về bờ giác,
Tu như thế mới
mong ngày giải thoát,
Trong hiện đời
an lạc với chính ta,
Dù thân nầy đang
nương náu Ta bà,
Tâm tự tại như
đang là tịnh độ,
Tu như thế mới
vơi đi sầu khổ,
Ðã tự tu là
chính mình tự độ,
Niết bàn đâu mà
tìm mãi bên ngoài.
Không vướng tục
tức là tiên cảnh,
Ðã xa trần ấy
thế bồng lai.
Tự mình gắng lấy
ai ơi !.
(Trọng
thu Kỷ mão – 1999)
Điều Ngự Tử TÍN NGHĨA
http://www.todinhtudamhaingoai.org/
---o0o---
Trình bày:
Tịnh Tuệ
Cập nhật: 01-04-2010