Ý nghĩa
Vía Phật -
Bồ Tát trong năm
---o0o---
Bài đọc thêm
KINH HOA
NGHIÊM VỚI THIỀN
Thích Trí Hiếu
Trong cuộc sống nhân
sanh, nếu không có sự định tỉnh sáng suốt trước mọi giông tố của cuộc đời
thì không thể vượt qua mọi bão táp phong ba. Không có sự định tỉnh thì
không có trí tuệ để thành tựu sự nghiệp. Trong đạo Phật, Thiền định là cốt
lõi hay tinh ba của Phật pháp. Vì thế, Kinh Pháp Cú nói: “Tu thiền trí tuệ
sanh, bỏ thiền trí tuệ diệt. Người có thiền có huệ, nhất định có niết
bàn”. Dù là đại thừa hay tiểu thừa, căn bản hay phát triển, đều lấy thiền
định làm căn bản để thành tựu trí huệ giải thoát giác ngộ. Kinh Hoa Nghiêm
là bộ kinh thuộc về nhất thừa viên giáo cũng lấy thiền làm nền tảng cho
người tu tập để thành tựu Bồ Tát đạo.
Tuy
nhiên, quan niệm về Thiền định của Hoa Nghiêm lại khác biệt hơn so với các
tư tưởng khác, nếu Thiền định được gọi là tư duy tu hay tịnh lư hoặc “đối
cảnh không động gọi là thiền, trong tâm không loạn gọi là định”. Hay ngoại
dứt cảnh duyên, tâm không loạn động là thiền định, thì Kinh Hoa Nghiêm cho
Thiền là trí ứng dụng vào cuộc đời làm an lạc chúng sanh. Như vậy, Hoa
Nghiêm đứng về qủa đức hay dụng mà nhìn thiền định. Bởi vì, tư duy tu hay
Tịnh lự thuộc về Thế gian thiền, các nhà Bác học, Học giả nghiên cứu tư
duy bằng thức đạt kết qủa thành tựu nghiên cứu đều do thức tâm định tỉnh
ứng dụng pháp mà thành. Đây là diệu dụng của thức.
Hàng
ngoại đạo tu Thế gian thiền chứng qủa Tứ Không cho đến Phi tưởng, phi phi
tưởng xứ. Không diệu dụng được trí, chấp ngoan không là cảnh giới Niết bàn
nên trú trong vọng thức chấp thủ.
Thành
Nhị thừa chứng thiền định của mình, nhưng còn thấy có pháp, còn xuất trụ
nhập, nên khi xã định nhập thế độ sanh bị phiền não bức bách. Vì còn thấy
phiền não là thật, không rõ tự tánh như không hoa, nên lo sợ bị trần cảnh
làm thối thất quả chứng. Do đó, thường trú Niết bàn chẳng vào thế gian làm
lợi lạc chúng sanh nên Trí Bát Nhã chẳng sanh, ổn định trong bạch tịnh
thức, vì không rõ nguồn tâm nên chẳng phát đại nguyện độ sanh, viên thành
Phật trí, chỉ có những ai rõ suốt nguồn tâm xưa nay hằng thanh tịnh: “Sanh
tử Niết bàn như giấc mộng đêm qua”, mới dám dõng mãnh phát nguyện: “Đời ác
năm trược con nguyền vào trước, như còn một chúng sanh chưa thành Phật,
con nguyện chẳng riêng Thủ Niết bàn” như ngài A Nan.
Theo
Đại thừa, thiền của chư Phật là lấy tâm truyền tâm không cần đến ngữ ngôn
văn tự để giải phóng con người ra khỏi phiền não thể nhập thực tại tuyệt
đối siêu việt. Mục đích của thiền là dẫn hành giả đến trực ngộ giải thoát,
đề cao nếp sống phóng khoáng, bình đẳng, yêu thiên nhiên với phong thái tự
tại do trực giác tâm linh bén nhạy. Người tu thiền chỉ ngồi yên lặng, gạt
bỏ ra ngoài mọi tư tưởng và hình ảnh tốt xấu nhờ đó gạn lọc tâm hồn trở
nên thanh tịnh. Đó là phương pháp tập trung tinh thần để đạt tới trạng
thái ý thức hoàn toàn sáng suốt trong sạch, tức nhận được Phật tánh ở ngay
trong bản tâm của chính mình.
Kinh
Hoa Nghiêm trình bày cho Ta con đường tu Bồ tát đạo phải trải qua Pháp
định, Tánh định và Trí định mới có thể vào đời nhập thế độ sanh không bị
trở ngại. Không có định thì không có thể làm được bất cứ việc gì.
Pháp
định tức nương pháp vào định như nương Quán hơi thở, Tứ niệm xứ hoặc Lục
diệu pháp môn hay niệm Phật, Trì chú để vào định v.v… Trong kinh Hoa
Nghiêm phẩm Nhập Pháp giới, ngài Thiện Tài đồng tử được Tỳ Kheo Đức Vân
dạy nương pháp “Ức niệm nhất thiết cảnh giới chư Phật” thành tựu Pháp
định.
Trí
định tức đắc Pháp định và rõ suốt tánh không bát nhã an trú vào tự thể
không sanh, không diệt, không thường, không đoạn, không đến, đi qua lại vô
sở trụ mà an lập; ngộ rõ nguồn tâm ngắm sóng biển ba đào của thức tâm sanh
diệt. Thiện Tài đồng tử được ngài Hải Vân dạy pháp Phổ nhãn quán chiếu
biển tâm hằng thanh tịnh. Thành tựu Trí định làm lợi lạc chúng sanh.
Tánh
định tức chơn tánh hay tự thể xưa nay hằng thanh tịnh do phân biệt chấp
trước nên sanh mê lầm. Nhìn thẳng thấy ngay bổn tâm không qua phân biệt
suy nghĩ. Đây là chổ ngài Lục Tổ Huệ Năng chỉ cho Huệ Minh: “Không nghĩ
thiện không nghĩ ác, cái gì là bổn lai diện mục của Thượng Tọa Minh ? Niệm
đầu không phân biệt. Nhờ thế, khi ta nhập Pháp giới, thấy cảnh, thấy sắc,
tâm không động, không vướng mắc các pháp, chẳng có pháp nào ngăn ngại
được, thấy biết bằng tâm thanh tịnh thường hằng tương ứng Căn bản trí và
Sai biệt trí diệu dụng trùm khắp pháp giới. Đây là thiền định của Phật và
chư Tổ.
Theo
kinh Hoa Nghiêm, Thiền định Ba la mật là hạnh tu của Bồ tát Ngũ địa (Nan
Thắng Địa). Khi mãn Thập địa, Bồ tát phải tu Thập thiền định để cho thiền
định của mình tự tại vô ngại, diệu dụng trùm khắp tất cả pháp giới làm lợi
lạc chúng sanh vô quái ngại.
Như
vậy, Kinh Hoa Nghiêm trình bày cho chúng ta thấy Thiền định của chư Phật,
Bồ tát có diệu dụng vô biên trên tinh thần Thiền trí không hai. Ở các bậc
thánh thế gian và Nhị Thừa còn có nhập – trụ – xuất. Cho nên, không được
tự tại. Chư Phật thì thường an trú trong Trí định, Bồ tát hằng trụ trong
Tánh định, nên việc làm vô ngại. Con đường thiền định không hai nẻo. Như
chúng ta thấy Đức thích Ca Mâu Ni cũng phải trải qua từ Sơ thiền, Nhị
thiền, Tam thiền, Tứ thiền, Không vô biên xứ, Thức vô biên xứ, Vô sở hữu
xứ định, Phi tưởng phi phi tưởng xứ định, Diệt thọ tưởng định mới vào đại
thiền định của Chư Phật làm lợi lạc chúng sanh. Điểm khác biệt của Ngài và
thường nhơn là không an trú và chấp thủ Thiền định. Cho nên, thẳng tiến
trên con đường thiền định không ngừng lại. Nếu sau khi chứng Phi tưởng phi
phi tưởng xứ định và Diệt tận định. Ngài thỏa mãn với thiền định mình sở
đắc, không tu tập thêm sáu năm khổ hạnh thì không thể có 49 ngày thiền
định dưới cội bồ đề và nếu sau khi thành đạo dưới cội bồ đề Ngài nhập Niết
bàn không Chuyển pháp luân hóa độ chúng sanh thì ai gọi Ngài là Phật hay
Thế Tôn ? Mà có chăng thế gian sẽ thêm một vị Độc Giác Phật ra đời. Không
vào đời hóa độ thì làm sao hiện thực được Trí định và Tánh định đạt đến
Thiền trí không hai, diệu dụng trùm khắp pháp giới. Hoa Nghiêm kinh tuy
chỉ rõ Thiền giáo, nhưng đây chính là Tối thượng thừa thiền hay Niết bàn
Diệu Tâm. Chư Phật tuy chứng giải thoát Niết bàn nhưng không lìa pháp giới
chúng sanh tế độ quần mê, trang nghiêm Phật độ, vào thế độ đời mà Trí định
hàm tàng nhiếp khắp tất cả chúng. Như vậy, thiền định trong kinh Hoa
Nghiêm trình bày là thiền định của chư Phật và Đại Bồ tát chứ không phải
là Thiền định của thế gian hay Thanh Văn, Duyên Giác. Đây là thiền trong
cuộc sống nhật dụng thường hằng chứ không phải kéo chân ngồi lại hành
thiền định trong am cốc hay núi rừng hoặc vào thiền viện hành đạo. Đây là
pháp hành mà tất cả sứ giả của Như Lai hay người Hoằng pháp độ sanh phải
có trong cuộc sống tu hành và giáo hóa nhân sanh.
---o0o---
[Mục Lục ][
01][
02][
03][
04][
05][
06][
07][
08][
09][10]
[11][12][13][14][15][16][17][18][19]
---o0o---
Source: www.chuyenphapluan.com
Trình bày: Linh Thoại
Cập nhật: 01-2-2005